Ngày nhận được tin con đậu trường đại học, ba vui lắm phải không ba? Chưa bao giờ con thấy ba vui mà cười tươi như thế. Chưa bao giờ con thấy mẹ khóc mà khóc vui như thế. Và chưa bao giờ con hạnh phúc đến thế”.
Tôi còn nhớ những ngày hè năm ngoái, tôi lên lớp 12, gia đình tạo điều kiện để tôi đến học ở một ngôi trường khác có chất lượng tốt hơn để thực hiện giấc mơ vào trường đại học của mình. Tôi còn nhớ một ngày hôm ấy, ba cầm hồ sơ và học bạ chuyển trường cho tôi. Là một nhà nông dân chân chất, chỉ quen với cuốc với cày, chắc ba cảm thấy xa lạ lắm với tập giấy tờ đó. Nhưng tôi thấy tay ba run run, mắt rưng rưng về một miền ký ức ức nào đó. Sâu trong mắt ba là cả một ruộng đồng bát ngát, tiếng ríu rít của lũ trẻ nô đùa và một giấc mơ ngày ngày được cắp sách đến trường....
Qua lời ba kể: bà nội mất từ thuở ba còn nằm nôi, ông nội đi thêm bước nữa. Đối với ba, bà cố vừa là bà vừa là mẹ cũng vừa là cha. Trong cái thuở chiến tranh loạn lạc, đầy đau thương mất mát ấy, cái gì cũng thiếu thốn nhưng thiếu thốn về tình cảm là cái đau khổ nhất đối với ba. Ba đứa trẻ mồ côi, khao khát một dòng sữa mẹ ngọt lành, một gia đình yên vui và một ước mơ cháy bỏng về tương lai tươi đẹp hơn... Và khi những giấc mơ ấy không thành, ba đặt tất cả niềm tin vào tôi: một biển cả yêu thương. Bởi ba không muốn tôi là ba của mấy mươi năm về trước.
Thuê phòng trọ gần trường, tôi sống chung cùng một đứa bạn. Xa nhà, tự lập. Khó khăn thiếu thốn đủ điều. Tôi không thể nào quên những tháng ngày ấy, đêm đêm ngủ cạnh đống sách vở, học sao không cho thua thiệt bạn bè, đôi lúc đói cũng không có sẵn cơm ăn, mua vội ổ bánh mì, uống vài ngụm nước cho qua bữa, tự nhiên nước mắt ứa ra. Thỉnh thoảng một cuộc gọi:
- Con à, khỏe chứ, học hành sao rồi?
- Dạ con khỏe ba. Học hành vẫn ổn ạ...!
Khỏe? Ổn? Đối với tôi chưa bao giờ thật sự là ổn cả. Tôi nhớ ba lắm, nhớ nhà lắm, thèm cơm nhà lắm! Nhưng tôi không thể nói ra được đâu, ba mẹ chỉ sinh lo... thôi thì tôi chỉ biết cố gắng để không phụ lòng ba mẹ và thực hiện giấc mơ ấp ủ: một lần đặt chân vào đại học.
Những lúc ba xuống thăm con, ba không nói gì cả nhưng con cảm nhận được sự trìu mếm trong ánh mắt ba. Trong giây phút chia tay, ba chỉ kịp gửi lại cho con một lời động viên ngắn ngủi: “Cố lên con!”.
Ngày nộp hồ sơ tuyển sinh đại học, ba chở tôi đi. Đầy bỡ ngỡ, rụt rè với những bước chân đầu tiên, tôi thèm được là cô nữ sinh đại học thực thụ mặc chiếc áo dài trắng tinh khôi đứng trên dãy lầu cao cao kia. Cái giây phút của sự thăng hoa ấy đã trở thành động lực thúc đẩy để tôi được như ngày hôm nay: ngồi nơi mà tôi hằng mong ước mà ngày trước cứ ngỡ là quá xa vời.
Những ngày thi xong chờ kết quả, tôi lo lắng chờ đợi kết quả khiến cả nhà cũng thấp thỏm lo theo. Thét cẫng lên khi nhận được kết quả, ba nắm chặt tay tôi, mắt đỏ hoa, vồ vào vai tôi: “Tốt lắm con gái!”. Đó là niềm tự hào của tôi, của ba, của gia đình và cả một xóm nhỏ nhà tôi hằng ngày vốn yên bình mà hôm nay thêm rạo rực. Đi đâu ai nấy hỏi thăm chúc mừng vì giờ đây tôi đã trở thành học sinh chính thức của một ngôi trường là tự hào của cả nước.
Bữa cơm cuối cùng trước hôm tôi phải xuống trường nhập học, ba đã khóc. Ba khóc vì ngày mai, con gái ba lại phải xa nhà. Ba khóc vì ba mừng cho con gái ba đã đạt được ước mơ của nó và giấc mơ của ba. Ba căn dặn tôi đủ điều về cách sống, đạo lý làm người... Chưa bao giờ ba nói nhiều như thế, những lời nói rất thật của một nhà nông chứ không phô trương, hoa mỹ.
Tôi chỉ muốn nhắn gửi về ba: “Con thương ba lắm, ba ơi!”
Giờ đây con đã làm được điều con mơ ước, bao người mơ ước và điều ba mơ ước. Ba ơi, con sẽ cố gắng mà, hết sức mà để không phụ lòng ba, con cố gắng cho tương lai của con, cho niềm tin, những giọt nước mắt và sự hy sinh của ba dành cho con. Con thương ba biết bao nhiêu!
Ba bên con từ những ngày còn ê a tập nói, dìu dắt từng bước chân con đi, bên con lúc con ngã, dỗ dành khi con khóc. Và khi con thành công nhất, ba là người vui nhất. Dẫu phía trước còn bao nhiêu chông gai, con sẽ cố gắng vượt qua tất cả ba à. Con gái của ba mạnh mẽ lắm!!
Ba - hãy tin vào con. Con yêu ba!!!’’
Nguyễn Nguyễn
No comments:
Post a Comment