Monday, June 20, 2016

Ứa nước mắt khi nghe con gái mếu máo khóc: “Bố ơi, con đi vệ sinh sao lại ra cả máu?”

Con gái gọi cho tôi đến cả chục cuộc. Tôi bực bội ra ngoài định nhấc máy mắng cho nó 1 trận thì đầu dây bên kia có tiếng thút thít và tiếng con tôi mếu máo đến lạc cả giọng:

Tôi đã từng là một người chồng hạnh phúc, người cha hạnh phúc sống trong căn nhà đầy ắp tiếng cười. Vợ chồng chúng tôi yêu thương nhau, con gái ngoan ngoãn, thông minh và rất biết nghe lời. Vợ tôi là người phụ nữ hiền hậu, chung thủy, chịu thương chịu khó. Ngày ấy gia đình khó khăn, nhà không có phải đi thuê, vợ chồng hầu như tháng nào cũng chạy vạy từng đồng từng hào lo tiền cơm nước. Tôi nhận tăng ca đến 10 giờ đêm, vợ tôi làm thêm đến gầy rộc cả người. Chúng tôi đã trải qua những ngày vất vả cùng nhau như thế.

Thế rồi tôi đổi đời nhờ 1 dự án lớn thành công, chức vụ và lương thưởng đều tăng chóng mặt. Chớp được thời cơ, tôi hùn tiền kinh doanh cùng vài người bạn và cũng thắng lớn. Nhờ vậy, chỉ sau 1 năm, tôi đón vợ con về sống ở căn nhà 4 tầng khang trang. Nhìn khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc của vợ lúc ấy, tôi biết cô ấy rất tự hào về chồng.

Nhưng chỉ sau đó gần 1 năm, tôi bắt đầu đổ đốn. Có lẽ vì giàu lên nhanh quá, tôi không cưỡng lại những thú vui ngoài kia. Tôi thường xuyên lui tới các tiệm massage, các quán karaoke đèn mờ để được các cô nàng chân dài, bốc lửa nâng niu, chiều chuộng. Tôi có trong tay hàng tá số điện thoại của các em “rau sạch” để gọi tới phục vụ bất cứ lúc nào.

Vợ tôi rất tin tôi, dù tôi có hay đi sớm về khuya thế nào cô ấy vẫn tin tôi chỉ đang bận rộn công việc. Cô ấy sống tiết kiệm dù hàng tháng tôi đưa rất nhiều tiền, cô ấy chỉ lo sắm sửa cho con còn bản thân thì chẳng cần gì cả. Vợ tôi vẫn ham công tiếc việc như thế nên mãi đến khi ngất ở chỗ làm, cô ấy mới biết mình mang thai 3 tháng. Thời gian đó tôi rất vô tâm, chỉ đưa cô ấy tiền đi khám, mua sữa, mua thuốc còn đâu chẳng đi cùng cô ấy đến phòng khám lần nào. Có những đêm tôi biết vợ khóc thầm trong phòng tắm nhưng men rượu và cơn buồn ngủ làm tôi chẳng buồn ngồi dậy hỏi thăm.

Đến một đêm, khi tôi đang cùng cô em “rau sạch” của mình vào nhà nghỉ thì gặp vợ. Tôi chết đứng còn vợ thì hoảng hốt bỏ chạy khỏi đó. Tôi lao theo định giữ cô ấy lại nhưng không kịp, một chiếc ô tô đã kịp trờ tới húc thẳng vào người vợ tôi.

Cô ấy ra đi sau 3 ngày. Tôi mất vợ, mất cả đứa con chưa kịp thành hình.

Ứa nước mắt khi nghe con gái mếu máo khóc: “Bố ơi, con đi vệ sinh sao lại ra cả máu?”

(ảnh minh họa)

Tôi bắt đầu cảnh gà trống nuôi con. Con bé rất ngoan, sau vài tháng, nó bắt đầu chấp nhận sự thật rằng mẹ nó không còn trên đời này nữa. Nó quấn tôi vô cùng, lúc nào cũng muốn chơi cùng tôi thế nhưng tôi thì  sợ phải nhìn thấy mặt con, bởi con bé quá giống mẹ nó, mỗi lần nhìn vào đôi mắt nó là tôi bị ám ảnh đôi mắt thất vọng, đau đớn của vợ tôi ngày đó. Tôi xa lánh con bé, lấy cớ bận rộn đi cả ngày, thuê 1 người giúp việc tới chăm lo cho con còn đâu thì tôi biến mất tăm từ sáng đến tối muộn. Nhiều lần về đến nhà thấy con bé đã ngủ quên trên bàn làm việc của bố từ lúc nào, tôi lại tự trách bản thân.

Dần dần con gái tôi không còn đòi theo bố nó nữa. Nó trở nên lầm lì, ít nói mỗi lúc ở nhà. Thỉnh thoảng tôi chủ động bắt chuyện thì con bé cũng chỉ đáp lại 1 cách dửng dưng. Hai bố con tôi như hai kẻ xa lạ sống chung nhà.

Thế rồi một ngày tôi về nhà, chị giúp việc lo âu kể với tôi rằng thấy con gái tôi khóc đến sưng húp mắt và có nhiều biểu hiện kỳ lạ. Chị thấy đồ đạc trong phòng bị nó xới tung lên và nó hét lên ầm ĩ khi thấy chị bước vào. Nó tự khóa mình trong phòng từ lúc chập tối đến bây giờ, không buồn ăn cơm. Vốn lúc ấy người mệt mỏi rã rời nên tôi chỉ bảo chị ấy: “Chị cứ kệ nó, lúc nó đói tự khắc mò xuống ăn!” rồi lên phòng tắm rửa, đi ngủ.

Sáng hôm sau tôi rời nhà sớm vì ở công ty có cuộc họp quan trọng. Giữa buổi họp, điện thoại của tôi cứ rung liên hồi. Con gái gọi cho tôi đến cả chục cuộc. Tôi bực bội ra ngoài định nhấc máy mắng cho nó 1 trận thì đầu dây bên kia có tiếng thút thít và tiếng con tôi mếu máo đến lạc cả giọng:

- Bố ơi, con đi vệ sinh sao lại ra cả máu? Có phải con bị bệnh không? Có phải con sắp chết không? Con sợ lắm bố ơi…

Tôi sững sờ, đầu dây bên kia con gái tôi nức nở ngày một lớn hơn. Nó cứ hỏi đi hỏi lại: “Có phải con sắp chết không hả bố?” còn tôi thì bật khóc vì thương con. Tôi đúng là người cha tồi tệ!

Tôi hủy hết mọi công việc, vội vàng trở về nhà với con. Tôi vụng về giải thích cho nó vì sao đi vệ sinh lại ra máu rồi ngượng nghịu dẫn nó đi mua băng vệ sinh, nhìn tôi lóng ngóng chọn cho con, ai nấy ở cửa hàng đều cười ồ.

Trái lại, con gái tôi lại rất vui vẻ. Trên đường về nó liên tục líu lo: “May quá, con cứ tưởng con bị bệnh gì chứ. Con cứ tưởng con sẽ chết chứ. Con không muốn chết đâu. Con mà chết thì bố phải ở 1 mình. Ở 1 mình thì buồn lắm, bố nhỉ! Ơ bố đừng khóc, con không sao mà bố.”.

Ngày hôm ấy ai đi đường nhìn thấy bố con tôi chắc hẳn sẽ thấy kỳ lạ, bởi đứa con ngồi sau thì ra sức an ủi còn người bố là tôi đây thì khóc như trẻ con.

Từ hôm đó, tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi trở thành kẻ “theo đuôi” phiền phức của con gái, dội bom nó bằng 100 câu hỏi hàng ngày. Cuối tuần tôi luôn kéo con bé đi chơi bằng được. Hai bố con tôi rong ruổi khắp mọi nơi, từ trong nước đến ra nước ngoài.

Con bé luôn nhìn tôi đầy tự hào còn tôi thì đến tận bây giờ vẫn tràn ngập cảm giác tội lỗi. Không biết vợ tôi trên trời đã tha thứ cho tôi chưa? Còn tôi thì vẫn ngày ngày sống với mặc cảm và ăn năn của bản thân mình…

Con gái à, sau này con lớn lên, bố mong con sẽ không lấy phải một ai như bố…

Theo Một thế giới

Let's block ads! (Why?)

No comments:

Post a Comment