Friday, June 3, 2016

Thua kém chồng, tôi bị anh xem thường

Thua kém chồng về địa vị, thu nhập, gia thế, tôi bị anh xem thường. Trong mắt anh, tôi luôn là một người phụ nữ ngu dốt…

Thua kém chồng, tôi bị anh xem thường

Thua kém chồng về địa vị, thu nhập, tôi bị anh xem thường. Trong mắt anh, tôi luôn là một người phụ nữ ngu dốt… (Ảnh minh họa)

Tôi và anh quen nhau và đi đến hôn nhân chỉ sau 2 tháng tìm hiểu. Ngày ấy tôi mới 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, mới đi làm được vài tháng ở một cơ quan nhà nước. Còn chồng đã 32 tuổi, anh đã trải qua rất nhiều mối tình, có địa vị và công việc ổn định. Trong chuyện tình trường, bạn bè và người thân ví anh như con ngựa hoang, đã mệt mỏi với những mối tình chợp nhoáng, và anh đến với tôi sau những tháng ngày mệt mỏi với những cuộc tình đó. Có lẽ anh nhìn thấy ở tôi sự chân chất, hiền lành, ngoan ngoãn, khác hẳn với những cô gái đã từng yêu anh.

Cưới nhau xong, chúng tôi sống tại một căn chung cư do bố mẹ chồng mua trước đó, cuộc sống hai vợ chồng có những giận hờn, trách móc, nhưng lần nào tôi cũng phải là người làm lành trước. Dù rằng anh mới là người sai, có lẽ cũng do anh chẳng tôn trọng tôi, anh cứ nghĩ tôi lấy được anh là may mắn, không phải thuê nhà như một số bạn bè tôi. Chồng lại làm ra tiền, nên chẳng phải lo gì kinh tế nên không lúc nào chịu xuống nước với tôi, dù rằng anh làm sai.

Điện thoại thì anh cài mật khẩu, bất cứ thứ gì của anh để trong nhà tôi đều không được đụng vào. Anh có những mối quan hệ mờ ám bên ngoài, tôi đoán và dám chắc như vậy qua cách anh đối xử lạnh nhạt với tôi và lén lút khi nghe điện thoại. Nhưng tôi chẳng có cách nào để trách cứ anh được, vì tôi không có đủ chứng cứ để chứng minh điều đó. Mối quan hệ vợ chồng không có sự giao tiếp, không có sự chia sẻ, cảm thông, tôi và anh cứ ngày càng xa nhau, ở chung nhà mà nói chuyện với nhau chỉ vì nghĩa vụ thay vì tình cảm.

Việc mỗi tháng anh ân ái với tôi 1-2 lần cũng là do tôi chủ động đòi hỏi, anh có trách nhiệm đáp ứng lại cho khỏi quên việc chúng tôi là vợ chồng. Chẳng cảm xúc, chẳng yêu thương và cô đơn vây quanh tôi.

Bạn bè anh đến chơi, anh đuổi tôi vào phòng ngồi chứ không cho ngồi tiếp chuyện. Anh nói với họ về tôi, “ngu dốt biết gì đâu mà nói”, bạn bè cười, tôi chẳng biết họ đang cười tôi hay cười anh, cười cái sự thiển cận, luôn khinh thường vợ của anh.

Tôi thấy mình cô đơn, lạc lõng trong ngôi nhà của anh. Nhiều khi có cảm giác, ngôi nhà ấy, con người ấy không phải dành cho tôi, tôi đang đứng nhầm chỗ và chọn nhầm người làm chồng mình. Muốn bỏ đi, nhưng lại thương hai đứa con nên chẳng biết phải làm sao.

Theo Đất Việt

Let's block ads! (Why?)

No comments:

Post a Comment