Cũng chẳng thể oán trách được chồng của mình, khi mà tôi bị trả lại nhà bố mẹ đẻ ngay trong ngày cưới với lý do có chửa trước, mà đứa con thì chẳng phải con anh.
Trước ngày cưới chồng, tôi vẫn qua lại với người yêu cũ. Anh là người con trai tôi yêu chân thành. Chỉ có điều n hà anh quá nghèo, bố mẹ tôi nhất định không đồng ý cưới. Tôi cũng chẳng thể trách bố mẹ mình được. Vì từ bé tôi đã được sống trong cuộc sống đầy đủ. Giờ nếu theo anh về cái vùng quê nghèo đó, thật sự đến bản thân tôi cũng không dám chắc tôi có thể trụ vũng được. Chứ nói gì đến bố mẹ tôi, thương yêu và chiều chuộng tôi tới thế.
Tôi yêu Dũng, người yêu cũ được gần 2 năm. Thời gian không quá dài, nhưng đó là mối tình đầu của tôi và là người đàn ông tôi muốn gắn bó. Nhưng trước sự phản đối kịch liệt của bố mẹ tôi, tôi đã buông bỏ anh. Dù nhiều lần Dũng cầu xin rằng đừng bỏ tình yêu của hai đứa lại. Anh cũng hứa sẽ cho tôi một cuộc sống đủ đầy. Nhưng bố mẹ tôi thì chẳng thể đợi đến ngày đó được. Chỉ muốn tôi nhanh chóng kết hôn với một anh hàng xóm.
Anhhàng xóm này là Hoan, anh ấy hơn tôi 5 tuổi, gia đình thì không có gì phải chê, bố mẹ có tiền của, nhà mặt phố và quan trọng là thầm thương trộm nhớ tôi từ ngày còn bé nên được bố mẹ tôi tán thành lắm khi mẹ anh qua có ý hỏi chuyện.
Bố mẹ tôi biết tôi yêu Dũng sâu đậm nên sẽ không chịu bỏ anh. Vậy là hai người ép tôi cưới anh Hoan ngay khi được nhà anh ý đến hỏi. Hai tháng sau đám cưới sẽ được diễn ra dưới dự đồng ý của bố mẹ hai bên mà không cần thông qua ý kiến của tôi.
Dũng biết được, anh cứ ôm tôi rồi khóc. Lần đầu tiên tôi thấy Dũng khóc, anh nói anh xin lỗi vì không thể lo được cho tôi. Người con trai khóc, tôi hiểu anh ấy phải yêu tôi lắm thì mới vậy. Thế là chúng tôi hòa vào nhau, tôi trao cho anh sự nguyên vẹn của mình. Sau hôm đó, Dũng bỏ đi biệt tích vì đau khổ, còn tôi quay trở về làm đứa con gái ngoan của bố mẹ và chấp nhận cuộc hôn nhân sắp tới của mình.
Tôi nghĩ, dù anh hàng xóm không phải người tôi yêu, nhưng anh cũng như một người anh thân thiết của tôi, tôi cũng quý anh. Với lại, nếu anh yêu tôi nhiều thì lâu dần sống với nhau chắc cũng sẽ có tình cảm thôi.
Vậy mà cái điều đó mãi chỉ nằm trong suy nghĩ. Khi trước ngày cưới một ngày, tự dưng trong bữa ăn khi tôi cùng anh đi ăn với nhau, cùng nói chuyện để tôi đỡ căng thẳng khi ngày mai làm cô dâu rồi thì tôi lại nôn, ngửi mùi đồ ăn tôi cứ nôn. Anh sợ tôi bị ốm nên đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói tôi đã có thai được hai tháng. Anh há hốc mồm, biết thừa cái thai của ai.
Anh từ mặt tôi luôn, ngày mai là đám cưới, anh vẫn tổ chức đám cưới với tôi, tôi cứ nghĩ anh có thể sẽ giúp tôi giấu giếm chuyện này. Nào ngờ đến lúc trao dâu, anh cầm lấy tay tôi rồi đưa lại tay mẹ tôi và nói khiến mọi người vô cùng ngỡ ngàng.
- Con xin trả lại vợ con cho bố mẹ, vì con không cao cả đến nỗi đổ vỏ cho thằng khác được. Người còn chưa trở thành vợ con đã có thai hai tháng.
Đúng, yêu thương tôi là thế nhưng một người đàn ông có tài của, gia đình bề thế như anh thì làm sao mà chấp nhận được chuyện đổ vỏ cho thằng đàn ông khác. Tôi bẽ bàng, bàng hoàng cúi gằm mặt. Bố mẹ tôi cũng bị bẽ mặt trước họ hàng, bà con lối xóm. Còn Dũng thì bỏ đi, tôi không biết tìm anh ở đâu, bố mẹ chỉ muốn từ mặt đứa con mất nết này. Chỉ tại tôi sai lầm không để ý việc phòng tránh nên đã gây ra hậu họa. Tôi không biết mình nên làm gì với sinh linh bé bỏng trong bụng đang lớn lên từng ngày.
Theo Phununews
No comments:
Post a Comment