Tôi quen anh từ khi tôi còn học lớp 12. Anh hơn tôi 6 tuổi, là em trai của thầy giáo dạy toán mà tôi vẫn đi học thêm. Hồi đó, cứ cuối tuần, anh lại ngồi lớp để nghe, nhưng thực chất là quấy rầy mấy đứa con gái bọn tôi học. Vì anh rất đẹp trai, lại đang làm nghiên cứu sinh của viện khoa học. Tuổi 18 lại dễ rung động nên tôi và đám bạn gái thích anh lắm, đề tài tán gẫu đều xoay quanh anh. Đến nỗi thầy giáo phải đuổi anh khỏi lớp vì sợ chúng tôi không tập trung.
Lúc này tôi đang làm ở một công ty nước ngoài, trong một lần đi công tác bên tổng công ty, trở về tôi bị sốt cao, ngực cũng thấy rất đau. Người yêu liền đưa tôi đi khám. Anh sợ tôi nhiễm virus lạ ở nước ngoài nên bảo tôi xét nghiệm tổng thể và siêu âm kiểm tra.
Sáng hôm đó tôi nằm lại bệnh viện truyền nước, anh về đi làm và nói trưa sẽ đến đón tôi. Tôi cảm thấy rất ấm áp, vì dù anh ở công ty nhưng lại luôn gọi điện và nhắn tin hỏi tôi cảm thấy thế nào, đã đỡ chưa, còn sốt không, có đói không…?
Chúng tôi yêu nhau liền 5 năm, trong 5 năm đó, anh là một người yêu mẫu mực, tinh tế. (Ảnh minh họa)
Tin tức này không khác gì một tiếng sấm nổ bên tai. Tôi ngơ ngác theo bác sĩ đến khoa vú kiểm tra, làm thủ tục và hẹn ngày phẫu thuật. Khi trở về phòng bệnh thì bạn trai đã chờ từ lâu. Chuyện này tôi giấu nhẹm, không dám cho anh biết vì sợ anh lo lắng.
Lần sau tới khám lại, bác sĩ nói với tôi rằng, do bầu ngực của tôi khá nhỏ, kích thước khối u tương đối lớn, nên tôi phải chuẩn bị tinh thần rằng, nếu phẫu thuật, ngực bị biến dạng. Những ngày biết tin này, tôi ăn không ngon, ngủ không yên, lấy cớ bận việc để trốn tránh không gặp bạn trai. Chẳng hiểu sao tôi rất sợ người yêu biết chuyện.
Vài ngày sau, tôi nói dối anh tôi phải đi công tác trong Đà Nẵng để một mình tới bệnh viện phẫu thuật. Cuộc phẫu thuật này tôi giấu cả gia đình, chỉ nói cho cậu em họ biết để nó chăm sóc tôi trong viện. Cậu em này đang học năm nhất đại học, thường xuyên được tôi chu cấp tiền bạc nên rất quý và nghe lời tôi. Vì vậy, tôi nạt nộ không được nói với ai, cậu ta cũng không dám hé răng.
Phẫu thuật xong, trông khuôn ngực của tôi rất dị dạng. Tôi vô cùng tuyệt vọng và không muốn bạn trai nhìn thấy mình như vậy. Tôi chỉ muốn anh lưu lại hình ảnh đẹp đẽ nhất của tôi. Mỗi ngày ngắm mình trong gương, chính tôi cũng không kìm được mà quay mặt đi. Vì thế, khi ra viện, tôi đến gặp anh và nói chia tay. Tôi bảo với anh rằng, thời gian trong Đà Nẵng, tôi trúng tình sét ái tình với một anh chàng bản địa. Tôi quyết định nghỉ việc, vào trong đó kết hôn với anh ta.
Nhưng tôi đâu ngờ, anh nhờ anh trai (thầy giáo cũ của tôi), đi dò hỏi và biết tôi chưa từng xin dấu xác nhận độc thân ở phường, vì thế, anh khẳng định tôi chưa lấy chồng. Cuối tuần nào anh cũng về quê, tới nhà tôi năn nỉ bố mẹ tôi cho biết địa chỉ của tôi.
Anh nói, nếu tôi hiểu lầm gì anh, thì hãy nói ra để anh giải thích. Anh không chấp nhận việc chia tay như thế này. (Ảnh minh họa)
Hai hôm trước mẹ tôi gọi điện nói rằng, anh ngồi lỳ ở nhà tôi cả 2 ngày cuối tuần, không chịu về, không chịu ăn gì, chỉ để ép mẹ tôi đưa số điện thoại. Mẹ tôi cứng rắn không đưa, anh liền quỳ gối cầu xin bà. Anh nói rằng, chỉ cần gọi điện để nói chuyện một lần thôi, rồi anh sẽ không quấy rầy tôi và gia đình tôi nữa. Mẹ tôi thương tình quá, nên gọi điện báo cho tôi biết. Mẹ còn khuyên bảo tôi rằng: “Có hiểu lầm gì thì nói chuyện rõ ràng với nhau, chứ thấy thằng bé như thế cũng tội. Đàn ông hơn 30 mà còn quỳ gối, mấy ai vì tình cảm mà dám như vậy”.
Đêm đó, tôi ngồi khóc rồi ngủ lúc nào chẳng hay. Trưa hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, là số của anh. Ngẫm nghĩ một lát, tôi quyết định nghe máy. Giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy nghiêm túc: “Anh đến Đà Nẵng rồi. Anh đang ở khách sạn, anh muốn gặp em, khi nào em đồng ý thì hãy điện cho anh”.
Cả ngày hôm đó, tôi suy nghĩ mãi. Tôi có nên gặp anh, bịa ra một lý do nào đó để anh triệt để chia tay? Hay tàn nhẫn kệ anh chờ đợi, chờ đợi không được, anh sẽ phải quay về? Tôi không dám cho anh biết sự thật, bởi vì cơ thể tôi không hoàn chỉnh nữa, tôi không xứng với anh, vì thế tôi chỉ muốn anh nhớ đến những gì tốt đẹp nhất giữa hai chúng tôi. Có phải tôi ích kỷ với anh quá không?
No comments:
Post a Comment