Cứ mỗi dịp Tết đến, nghĩ về quê mẹ mà lòng tôi lại xót xa. Lấy chồng mới vài ba năm thôi mà tôi cứ ngỡ như lâu lắm rồi. Bởi lâu lắm tôi còn chưa được về nhà mẹ đẻ, nhớ lắm những con người thân thương, yêu tôi hết lòng không đong đếm tình cảm, nhớ lắm những kỷ niệm tuổi thơ vô tư vui vầy bên gia đình.
Tôi lấy chồng sau khi ra trường được vài năm. Người ta bảo, con gái lớn gả chồng coi như mất cũng đúng. Bố mẹ tôi làm nông, bao năm nuôi tôi ăn học chỉ mong lớn lên tôi có việc làm ổn định và không còn khổ như bố mẹ nữa. Vì những hi vọng đặt vào nên tôi càng quyết tâm và cố gắng.
Nhiều lúc nghĩ, bạn bè sung sướng khi được sinh ra trong hoàn cảnh tốt hơn, không bao giờ phải lo lắng chuyện tiền bạc thuê trọ. Còn tôi lúc nào cũng quay cuồng với tiền nhà, tiền học, đôi lúc cảm thấy tủi thân vô cùng. Nhưng những khi đau ốm, không ai bên cạnh, gọi điện về quê tủi hờn với bố mẹ, rồi mẹ lại dẹp hết việc ra Hà Nội chăm con gái, tôi mới thấy, mình còn may mắn và hạnh phúc hơn nhiều người.
Ra trường, bạn bè thoải mái đi du lịch vì đã có bố mẹ xin việc sẵn cho rồi, còn tôi quay cuồng đi nộp hồ sơ, chờ gọi phỏng vấn. Lúc đó, cứ tủi hờn nghĩ mình khổ quá, nhưng sau này, khi kinh qua vài ba chỗ làm với mức lương càng ngày càng cao, còn bạn bè mãi dậm chân tại chỗ mới thấy mình may mắn vì có cơ hội thử thách ngay từ đầu.
| |
|
Nhiều lúc tôi thầm cảm ơn bố mẹ vì đã cho tôi được vấp ngã, được thử thách ngay từ đầu để bây giờ có thể cứng rắn như thế này. Ảnh minh họa. |
Đi làm hai năm, hàng tháng gửi về đều đặn cho bố mẹ 2 triệu chi tiêu. Dù có những lúc khó khăn lắm nhưng tôi vẫn không dám tiêu pha gì chỉ để giữ đúng lời hứa gửi tiền về. Vậy mà đang như thế thì tôi yêu anh chóng vánh rồi có thai. 5 tháng sau, một đám cưới vội vã về nhà chồng.
Nhà anh cùng tỉnh, khá giả, bố mẹ đều công chức nhà nước. Anh cũng làm ở một cơ quan nhà nước với mức lương khá cao. Ngay từ lúc mới về nhà chồng, tôi đã bị khinh thường chẳng ra gì. Lý do vì nhà tôi nghèo, bố mẹ làm nông không tương xứng với nhà anh.
Lúc nào, mẹ chồng cũng lo lắng tôi bớt tiền gửi về cho mẹ đẻ. Trong khi, tôi cũng đi làm, cũng kiếm tiền nhiều hơn con trai bà chứ chưa bao giờ ăn bám một đồng.
Nhưng vì ở xa, chỉ về quê vào những ngày lễ Tết nên cuộc sống khá dễ thở. Thế nhưng ngày nào về quê chồng là tôi như rơi vào địa ngục. Lúc nào tôi cũng bị liếc xéo, dòm ngó, kiểm tra xem có bí mật cho mẹ cái gì không.
Tết năm ngoái, khi mẹ tôi sang thăm cháu vì nhớ lắm mà hơn năm tôi chưa được cho con về nhà mẹ đẻ. Vậy mà mẹ chồng tôi nhìn thấy thông gia chẳng nói chẳng cười, đến ngồi ngay trước mặt để canh chừng tôi cho mẹ đẻ tiền.
Mãi không thấy hành tung gì, bà cũng tỏ vẻ chán chê hay sao mà đi xuống bếp nấu ăn còn buông một câu phũ phàng “Chẳng biết sang thăm cháu hay xin tiền đây”. Tôi ngỡ ngàng định đứng dậy nói lại thì bị mẹ tôi ngăn lại.
Mẹ tôi bảo luôn “Bọn nó đi làm ngoài kia không xin tiền bà lúc nào à? Tháng nào cũng gọi về xin tôi cấp gạo với đồ ăn đây. Đến cái ăn còn không có mà nuôi con còn đòi cho mẹ thế nào hả bà?” Mẹ chồng tôi nghe thế chỉ “xì” một câu rồi đi. Còn tôi thất vọng, chán chường đến muốn khóc luôn. Nghĩ thương bố mẹ vô cùng, nuôi con còn chẳng một lần đòi hỏi con phải đền đáp cái gì. Thức ăn gửi nuôi các con hàng tháng chẳng một lời nhắc nhở bảo gửi tiền về cho mẹ, vậy mà bị khinh thường đến như thế.
| |
|
Với tôi, về quê ăn Tết chẳng khác nào cực hình khi phải chứng kiến mẹ chồng hắt hủi bố mẹ đẻ của mình. Ảnh minh họa. |
Năm nay về Tết, mẹ chồng tôi vẫn khinh khỉnh chẳng thèm nở một nụ cười khi con dâu về đến nhà. Vậy mà mẹ đẻ tôi lúc nào cũng nhắc nhở về quê ăn Tết không ông bà nội buồn nhớ con cháu. Có lẽ, năm sau tôi sẽ cân nhắc lại quyết định về nhà chồng hay ở lại Hà Nội ăn Tết luôn.
Thu Ngân (Thanh Hóa)
No comments:
Post a Comment