Chào độc giả của mục tâm sự, những ngày gần Tết tôi thấy nhiều chị em thở than về chuyện không được về nhà bố mẹ đẻ ăn Tết. Thậm chí, có người còn đòi tự tử vì bị chồng cấm về nhà mẹ đẻ dịp Tết. Cũng là một phụ nữ chung cảnh ngộ nhưng tôi thấy những lời than thở này thật là phù phiếm.
Thú thực đã lấy chồng được hơn 15 năm nhưng kể từ đó đến nay tôi chưa một lần được về nhà ngoại ăn Tết. Tuy vậy, tôi thấy điều này cũng bình thường và chẳng đáng để phải cằn nhằn hay ca thán.
Nói có thể nhiều người không tin, nhà bố mẹ tôi chỉ cách nhà tôi có 30km, ấy vậy mà chưa năm nào tôi đón tết với bố mẹ. Năm thì tôi về thăm bố mẹ từ trước Tết nửa tháng, năm mùng 4 vợ chồng tôi mới ghé qua một lát rồi lại đi. Có năm thậm chí qua rằm tôi mới về.
| |
|
Tôi cho rằng, việc ăn tết nội hay tết ngoại không phải là việc cứng nhắc, tùy vào từng hoàn cảnh mà phụ nữ nên ứng xử cho linh hoạt. Ảnh minh họa. |
Tôi là một phụ nữ có công việc tốt, có thể nói là thành đạt và có tư tưởng khá hiện đại. Tôi có thu nhập cũng không đến nỗi nào so với chồng và hiển nhiên tôi không phụ thuộc vào chồng cả về kinh tế lẫn mối quan hệ. Tuy vậy, có một điều tôi luôn phải làm theo chồng đó là quyết định ngày nào, giờ nào về quê chồng ăn Tết.
Chồng tôi là người tốt, tôi thừa nhận điều này, tuy nhiên anh hơi bảo thủ và ích kỷ trong quan niệm con gái xuất giá tòng phu, và trọng nhà nội hơn nhà ngoại. Có những năm chúng tôi không về quê chồng ăn Tết nhưng anh vẫn một mực bắt cả nhà phải ở lại ăn tết ở nhà riêng tại thành phố chứ không được phép về nhà ngoại dù nhà ngoại cách đó có hơn nửa tiêng đi xe máy. Anh bảo đã không về nhà nội thì thôi không về nhà ngoại.
Tuy nhiên, hầu hết các năm chúng tôi đều về quê chồng ăn Tết. Quê chồng tôi lại xa và thêm nữa chồng tôi bao giờ cũng tính khít đến ngày đi làm mới ra nên tôi hầu như chẳng còn thời gian về nhà ngoại.
Những năm đầu hồi mới lấy anh, tôi cũng đau khổ vật vã vì chuyện này lắm. Tuy nhiên, qua nhiều lần gia đình xung đột vì chuyện tết nội tết ngoại, tôi nhận ra rằng không nên coi trọng quá mấy ngày Tết. Vì chuyện ở bên này, không về bên kia mà vợ chồng cãi vã thực không đáng. Quan tâm, chăm sóc bố mẹ đẻ là chuyện cả tháng cả năm chứ đâu chỉ có mấy ngày Tết.
Nhà em gái và anh trai tôi đều ở cạnh bố mẹ đẻ nên vào ngày tết có hai anh em qua lại cũng giúp bố mẹ tôi vui. Thêm nữa, tết không về được nhưng vào mỗi cuối tuần, tôi lại bảo chồng lái xe đưa cả gia đình về chơi với ông bà.
Về nhà ngoại vào những dịp này chồng tôi rất vui vẻ nên cả nhà đều thoải mái. Bố mẹ tôi thì rất quý chồng tôi vì anh rất xởi lởi, kiên trì lắng nghe mọi chuyện của ông bà và lại phóng khoáng nữa. Thành ra chuyện gia đình tôi không về vào dịp tết cũng được ông bà cho đó là sự hiển nhiên. Vì vậy tôi cũng thấy nhẹ lòng.
Ai cũng biết ý nghĩa quan trọng nhất của ngày Tết là sự đoàn viên của gia đình. Nhiều khi nhìn bố mẹ người ta vui vẻ bên con cháu, tôi cũng chạnh lòng khi đón Tết nơi quê người. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cha mẹ chỉ có thể hạnh phúc khi con cái hạnh phúc. Và hẳn bố mẹ cũng chẳng thể vui nếu như gia đình các con lục đục vì chuyện về Tết bố mẹ.
Thêm nữa, ngày Tết rất ngắn ngủi nếu cứ cố công chạy đua cho đủ bên nội bên ngoại thì e rằng chẳng có bên nào được trọn vẹn hoàn toàn. Thà rằng cứ để chồng được thực sự thoải mái với Tết của bố mẹ anh rồi anh sẽ mở lòng để bù đắp cho vợ những dịp bên gia đình ngoại trọn vẹn.
Vì thế nên tôi cho rằng, việc ăn Tết nội hay tết ngoại không phải là việc cứng nhắc, tùy vào từng hoàn cảnh mà phụ nữ nên ứng xử cho linh hoạt để cái Tết thực sự là niềm mong chờ mỗi năm chứ không phải là cái cớ để gia đình lục đục.
Mỹ Linh (Ba Đình, Hà Nội)
No comments:
Post a Comment