Trong tôi lúc ấy chỉ có sự giận dữ, chỉ muốn anh phải hối hận vì đã thách đố chứ tôi chưa từng nghĩ tới hậu quả của việc mà mình sẽ làm tới đây…
Anh quan tâm tôi trở lại khi biết tin tôi có thai. (Ảnh minh họa)
Chúng tôi kết hôn đã được 6 tháng. Vợ chồng tôi từngcó hai năm tìm hiểu trước khi cưới nên tính tình khá hợp nhau. Vậy mà, chẳng hiểu sao khi về sống chung nhà, anh như biến thành một con người hoàn toàn khác.
Tôi không còn được anh chiều chuộng như trước nữa. Anh tỏ ra lạnh lùng, còn hay trách móc tôi thích đòi hỏi, tính tình tiểu thư, khó chiều.
Kết hôn được 3 tháng thì tôi phát hiện mình có thai. Nhận được tin, chồng tôi đã mừng đến nỗi ôm lấy tôi mà xoay mấy vòng. Anh bắt đầu thay đổi, quan tâm tôi hơn. Quần áo, nhà cửa do một tay anh dọn dẹp. Công việc của tôi chỉ là đi làm, nấu ăn rồi nghỉ ngơi mà thôi. Tôi hạnh phúc và mãn nguyện lắm, tự nhủ sẽ cố gắng dưỡng thai để sinh cho anh một đứa con khỏe mạnh, đáng yêu.
Nhưng chính tôi cũng không ngờ được rằng tâm tính tôi lại thay đổi quá nhiều khi mang thai (điều đó đến chính tôi cũng không nhận ra). Tôi hay cáu gắt, khóc lóc và tự dằn vặt bản thân mỗi khi giận dỗi anh. Chỉ cần một câu nói vô tình, chỉ cần một hành động không quan tâm hay một thái độ nào đó khác lạ của chồng, tôi cũng có thể khóc ngon lành được. Anh hay nói khi mang bầu, tôi cứ như biến thành người khác nhưng vẫn cố gắng chịu đựng.
Tôi luôn sợ hãi anh sẽ đi ngoại tình vì nhu cầu sinh lý không được đảm bảo thế nên tôi quản anh rất chặt, anh chỉ cần về trễ hơn ngày thường một chút là tôi làm loạn lên. Quá mệt mỏi với sự quản lí gắt gao của tôi nên anh hay nhăn nhó, cáu gắt. Mỗi lần như thế, chúng tôi lại cãi nhau. Nhưng lần nào, thấy tôi khóc, anh cũng là người làm lành vì sợ ảnh hưởng đến đứa trẻ.
Vợ chồng chúng tôi lại cãi nhau to vào hôm chủ nhật vừa rồi. Nguyên nhân lại chẳng có gì quá lớn. Chỉ là chiều hôm đó, anh gọi điện nói tối anh đi nhậu với bạn về trễ một chút. Tôi không đồng ý, bảo anh về nhà, tôi sợ ở nhà một mình. Thế nhưng anh không quan tâm mà đi thật. Chỉ mới đợi anh tới 8 giờ tối mà tôi đã khóc sưng cả mắt. Gọi điện cho anh cả chục cuộc, anh luôn nói sắp về. Nhưng tới tận 9 giờ, anh mới về. Trong lúc nóng giận, tôi đã chỉ tay vào mặt anh mà hét lên: “Tôi sẽ bỏ đứa bé này để anh có thời gian mà bù khú với bạn bè!”.
Thật không ngờ, anh cũng hét lên: “Nếu cô bỏ được thì bỏ luôn đi”. Nói rồi anh đi thẳng vào phòng tắm, sập cửa cái rầm khiến tôi giật cả mình.
Không chịu nổi sự tức giận, tôi đã lấy xe bỏ về thẳng nhà mình. Sáng hôm sau, tôi với mẹ đi làm nhưng lại lén đến phòng khám tư để phá thai. Trong tôi lúc ấy chỉ có sự giận dữ, chỉ muốn anh phải hối hận vì đã thách đố chứ tôi chưa từng nghĩ tới hậu quả của việc mà mình sẽ làm tới đây…
Nằm trên bàn phẫu thuật, tôi vẫn nghĩ anh đã không còn cần, còn yêu thương gì mình nữa. Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng không có đứa con này rồi, tôi sẽ dễ dàng ly hôn hơn, không còn ràng buộc gì với anh nữa.
Thế nhưng về đến nhà, nhìn khuôn mặt lo lắng của anh tôi lại thấy hối hận vô cùng. Anh vội vàng chạy tới bên ôm ấp, xoa dịu tôi, liên tục nói xin lỗi. Mẹ tôi cũng bảo tôi hãy tha thứ cho anh, vợ chồng có gì bảo ban nhau sau, sắp làm bố mẹ trẻ con rồi cái gì cũng phải nghĩ cho con.
Chỉ vì một phút xốc nổi mà tôi vĩnh viễn mất đi đứa con bé bỏng. (Ảnh minh họa)
Xung quanh tôi bỗng tối sầm lại khi mẹ tôi nhắc tới đứa con. Anh còn tưởng tôi mệt nên vội vã dìu tôi về phòng nghỉ. Đêm đó,anh càng ân cần chăm sóc cho tôi thì tôi lại càng ăn năn, day dứt, hối hận vì hành động dại dột của mình.
Tôi vẫn lấy lí do giận anh để không về nhà cùng anh. Nhưng thật ra, tôi đang rất sợ hãi, lo lắng. Tôi còn yêu anh nhiều lắm. Tối nào anh cũng đến và năn nỉ tôi về, anh còn hứa sẽ thay đổi, sẽ không làm tôi giận nữa. Tôi lo sợ, khi anh biết được đứa bé đã không còn anh sẽ phát điên mà đánh chết tôi mất.
Tôi mang chuyện kể với cô bạn thân thì cô ấy bảo tôi giả vờ bị ngã, sảy thai là xong. Đó chỉ là giải pháp tạm thời. Tôi chỉ sợ nếu anh biết chuyện tôi bỏ con, rồi lừa gạt anh, tôi tàn nhẫn và độc ác đến thế thì anh còn chấp nhận tôi nữa không? Tôi phải làm thế nào đây? Thú nhận tất cả hay chấp nhận giả dối?
Theo blogtamsu
No comments:
Post a Comment