Friday, May 25, 2018

Khởi tố hình sự vụ lật tàu hỏa chở 400 người ở Thanh Hóa

Liên quan vụ tai nạn đường sắt ở Thanh Hóa, cơ quan công an đã quyết định khởi tố vụ án hình sự để điều tra, làm rõ.

Chiều 25/5, trao đổi với báo chí, Đại tá Khương Duy Oanh- Phó Giám đốc Công an tỉnh Thanh Hóa cho biết, căn cứ vào các thông tin, tài liệu, chứng cứ đã thu thập được, ngày 25/5/2018, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Thanh Hóa đã thống nhất với Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh quyết định khởi tố vụ án hình sự “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” quy định tại điều 360 - Bộ luật Hình sự năm 2015.

Lực lượng cứu hộ đưa nạn nhân ra ngoài. Ảnh: VnExpress

Khởi tố 2 bị can là nhân viên gác chắn đường ngang của Công ty cổ phần đường sắt Thanh Hóa gồm: Nguyễn Văn Hùng, sinh năm 1983 và Phạm Văn Vui, sinh năm 1978, cùng trú tại thôn Khoa Trường, xã Trường Lâm, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa về hành vi thiếu trách nhiệm để xảy ra vụ tại nạn giao thông gây hậu quả nghiêm trọng, đồng thời ra lệnh tạm giam 3 tháng đối với 2 bị can trên.

Như tin tức đã đưa, vào khoảng 0h30 ngày 24/5, tại khu gian ga Khoa Trường, xã Trường Lâm, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa đã xảy ra vụ tai nạn đường sắt nghiêm trọng.

Tàu hỏa mang số hiệu SE19 di chuyển chạy theo hướng bắc - nam, khi đi qua đường ngang có gác chắn đã đâm thẳng ôtô tải hiệu Howo chở đá biển số Nghệ An. Vụ tai nạn đã khiến đầu máy 927 bị đổ và 6 toa xe bị trật bánh khỏi đường sắt, ôtô bị hư hỏng. Lái tàu và phụ lái tàu bị kẹt trong cabin đầu máy và đã tử vong, 13 hành khách bị thương.

Hiện vụ việc đang được cơ quan chức năng điều tra, làm rõ.

Hoàng Yên (T/h)

Let's block ads! (Why?)

Quan chức Mỹ: Tổng thống Trump hủy hội nghị thượng đỉnh vì lo Triều Tiên làm trước

Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm 24/5 đã ra lệnh gửi lá thư đến nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un để thông báo hủy cuộc gặp giữa hai nhà lãnh đạo dự kiến tổ chức ở Singapore vào ngày 12/6 tới.

Đài NBC News dẫn lời một số quan chức cấp cao Mỹ tiết lộ, Tổng thống Donald Trump lo Triều Tiên sẽ hủy cuộc gặp trước nên muốn đi trước một bước.

"Không có dấu hiệu gì về điều này ngày hôm qua (24/5)", một người lập hồ sơ về công tác chuẩn bị hội nghị thượng đỉnh cho biết.

Trước đó, nhà lãnh đạo Mỹ biết đếnnhững tuyên bố cho thấy sự "giận dữ và thù địch" từ phía Triều Tiên. Theo đó, Bình Nhưỡng chỉ trích Phó Tổng thống Mike Pence vì ông cảnh báo Triều Tiên sẽ chịu kết cục giống Libya nếu không thực hiện phi hạt nhân hóa. Một nhân vật thân cận với Tổng thống Mỹ tiết lộ ông Trump thể hiện sự không hài lòng về cảnh báo này của cấp phó.

Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm 24/5 đã tuyên bố hủy cuộc gặp thượng đỉnh với lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un - Ảnh: NBC.

'Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược'

Những quan chức Nhà Trắng nói rằng Tổng thống Donald Trump, Phó Tổng thống Mike Pence, Ngoại trưởng Mike Pompeo, Chánh Văn phòng Nhà Trắng John Kelly và Cố vấn An ninh Quốc gia John Bolton bắt đầu thảo luận "một cách nghiêm túc" về việc hủy hội nghị thượng đỉnh vào tối hôm 23/5 theo giờ địa phương). Bộ trưởng Quốc phòng James Mattis đã không tham dự cuộc thảo luận tuy nhiên ông Trump cho biết ông đã gọi điện cho ông Mattis vào sáng hôm 24/5.

Khoảng 7-9h hôm 24/5 (giờ địa phương), một loạt cuộc điện đàm giữa Tổng thống Donald Trump và các cố vấn đã thuyết phục ông chủ Nhà Trắng hủy cuộc gặp với ông Kim Jong-un. Sau đó, lá thư được gửi đến nhà lãnh đạo Triều Tiên lúc 9h43. NBC News đưa tin, lá thư trên được chính ông Trump viết.

Quyết định xảy ra đột ngột đến nỗi chính quyền Washington không kịp thông tin đến Quốc hội và đồng minh chủ chốt của Mỹ. Lá thư được gửi vào giữa thời điểm hơn 20 phóng viên quốc tế - trong đó nhiều phóng viên Mỹ - đang ở Triều Tiên để quan sát kế hoạch phá hủy bãi thử hạt nhân Punggye-ri.

Đặc biệt, lúc 8h20 cùng ngày, Bộ Ngoại giao Mỹ còn gửi thông báo đến phóng viên về những cuộc thảo luận tích cực giữa Ngoại trưởng Pompeo và một số người đồng cấp ở châu Á liên quan đến công tác chuẩn bị cho hội nghị thượng đỉnh.

NBC nhận định, việc này có thể phần này cho thấy bất đồng giữa những cố vấn hàng đầu của Tổng thống Donald Trump. Một số quan chức Nhà Trắng cho biết ông Pompeo đã đổ lỗi cho ông Bolton vì làm hỏng các nỗ lực mà ông cố gắng có được với Triều Tiên.

Một người thân cận với ông Trump nói rằng tổng thống không hài lòng với ông Pence vì những nhận xét công khai hồi đầu tuần này. Phó tổng thống Mỹ đã đe dọa ông Kim về viễn cảnh thay đổi chế độ nếu Triều Tiên không đáp ứng các điều khoản của Mỹ để loại bỏ vũ khí hạt nhân.

Hôm 29/4, ông Bolton lần đầu tiên cũng đưa ra sự đe dọa tương tự khi ông cũng nói giải trừ hoàn toàn vũ khí hạt nhân Triều Tiên giống "mô hình Libya". Tổng thống Trump đã cố gắng để “sửa chữa” sự việc vào ngày 17/ 5, khi ông phủ nhận việc so sánh này và sau đó tuyên bố đảm bảo an ninh cho ông Kim.

“Đây là sự khó khăn khi làm việc với những người thích làm việc độc lập”, một quan chức Mỹ cho biết.

GIA BẢO (Theo NBC)

Let's block ads! (Why?)

"Siêu trộm" phá ô thông gió, trốn khỏi nhà tạm giam ra đầu thú

Trong quá trình tạm giam để điều tra liên quan đến vụ trộm cắp tài sản, Công lợi dụng cơ sở đang trong quá trình xây dựng, sửa chữa nên phá ô thông gió của buồng giam để trốn thoát.

Ngày 25/5, thông tin từ Công an huyện Anh Sơn (Nghệ An) cho biết, đơn vị đã vận động thành công đối tượng Phạm Hồng Công (SN 1994, trú xã Thạch Sơn, Anh Sơn) ra đầu thú.

Đối tượng Phạm Hồng Công - Ảnh: Báo Nghệ An online

Đối tượng Công bị Công an huyện Anh Sơn truy nã từ năm 2014 về tội “Trộm cắp tài sản” và “Trốn khỏi nơi giam”.

Trước đó, đầu năm 2014, Công thực hiện 5 vụ trộm với tổng trị giá tài sản 75 triệu đồng. Ngày 14/2/2014, Công bị bắt tạm giam để phục vụ điều tra.

Trong quá trình tạm giam, lợi dụng cơ sở đang trong quá trình xây dựng, sửa chữa, ngày 8/3/2014, Công phá ô thông gió để trốn thoát.

Sau khi bỏ trốn, Công vào Đắk Lắk, sử dụng giấy tờ giả, thay tên đổi họ để lẩn trốn sự truy tìm của cơ quan Công an. Tại đây, Công lấy vợ và đã có một đứa con.

Qua nhiều năm truy nã, thu thập thông tin về đối tượng các trinh sát Công an huyện Anh Sơn đã xác định được nơi cư trú và gia đình hiện tại của đối tượng Công.

Lực lượng trinh sát nhanh chóng gặp gỡ tác động với người thân trong gia đình Công nhằm vận động, khuyên nhủ Công sớm về đầu thú trước cơ quan công an để hưởng sự khoan hồng của pháp luật.

Ngày 23/5/2018 đối tượng Phạm Hồng Công đã về đầu thú tại Công an huyện Anh Sơn.

Cự Giải (T/h)

Let's block ads! (Why?)

Xử phạt hành chính tài xế GrabBike quấy rối tình dục bé gái bằng lời nói

Công an quận Tây Hồ (Hà Nội) đã ra quyết định xử phạt hành chính đối với tài xế GrabBike vì đã có những lời nói có tính chất quấy rối tình dục đối với bé gái 9 tuổi.

Ngày 25/5, Công an quận Tây Hồ (Hà Nội) cho biết cơ quan này đã ra quyết định xử phạt hành chính Phạm Văn H. (30 tuổi, tài xế GrabBike) vì có "Cử chỉ, lời nói thô bạo, khiêu khích, trêu ghẹo, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của người khác”, quy định tại Nghị định 167.

Trước đó, chiều 16/5, chị L. (quận Tây Hồ) đặt xe qua ứng dụng Grab để chở con gái 9 tuổi đến trường. Tài xế H. đã tiếp nhận yêu cầu chở bé gái từ nhà đến trường tiểu học ở quận Hoàng Mai (hơn 10km).

Trên đường đi, H. đã có những lời lẽ quấy rối tình dục cháu bé. Sau khi cháu bé về nhà đã kể lại sự việc với gia đình. Bức xúc trước hành vi của tài xế, chị L. đã chia sẻ sự việc lên mạng xã hội.

3 ngày sau, Công an quận Tây Hồ triệu tập Phạm Văn H. lên trụ sở. Tại đây, tài xế thừa nhận hành vi quấy rối tình dục bé gái bằng lời nói.

Sau đó, đại diện Grab Việt Nam có văn bản đề nghị Công an TP Hà Nội hỗ trợ làm rõ sự việc; đồng thời, xin lỗi về sự cố trên và đề nghị được hỗ trợ bác sĩ tâm lý, xe riêng để đưa đón con gái khách hàng L. trong giai đoạn này, nhằm giúp cháu nhanh chóng ổn định trở lại. Chi phí sẽ do Grab Việt Nam chi trả theo chính sách bảo hiểm tai nạn tự nguyện khi di chuyển trên ứng dụng Grab.

Về phía lái xe, Grab Việt Nam đã tạm ngưng quyền sử dụng ứng dụng Grab của lái xe H. để chờ làm rõ.

Cự Giải (T/h)

Let's block ads! (Why?)

Xúc động bài văn viết về bạn thân được điểm 10 của nữ sinh Hà Nội

Bài văn viết về tình bạn đẹp của Vũ Ngọc Quỳnh Giang, lớp 10 chuyên Địa, trường THPT chuyên Nguyễn Huệ (Hà Nội) giành được điểm 10 và lấy nước mắt của người đọc.

Với đề bài “Hãy kể về người bạn thân nhất của em”, trong bài thi cuối học kỳ II vừa rồi, cô Bùi Thị Xuân – GV dạy Văn của trường THPT chuyên Nguyễn Huệ đã nhận được nhiều bài viết hay của học trò, nhưng nổi lên trong số đó là bài viết “Mày có bạn thân không?” của em Vũ Ngọc Quỳnh Giang, học sinh lớp 10 chuyên Địa.

Bài văn viết về tình bạn của Giang và người bạn xấu số. Chuyện bắt đầu từ khi Giang lên lớp 4, khi đó em quen và chơi với 1 cô bạn cùng lớp. Suốt những năm tháng về sau, 2 em đã cùng nhau viết lên bao kỷ niệm đẹp về tình bạn. Những con gấu bông, những câu chuyện về gia đình, những món ăn mỗi khi tan trường… Nhưng thật không may, bắt đầu năm học năm lớp 9, cô bạn của Giang lâm bệnh, nghỉ học cả tháng, sụt cân và ngày càng tiều tụy. Lần đầu tiên, Giang chứng kiến sự đoàn kết của tập thể, khi cả lớp thay phiên chép bài, giảng bài, cố giúp bạn vượt qua kỳ thi cuối kỳ.

Dù đã cố gắng hết sức, tuy nhiên cô học trò lớp 9 không thể vượt qua nổi những cơn đau triền miên của căn bệnh hiểm nghèo, em đã ra đi vào thời gian được cho là đẹp nhất của đời người – tuổi học sinh. Khi cô bạn của mình mất, Quỳnh Giang bị khủng hoảng một thời gian, học tập sa sút, kết quả thi học sinh giỏi không như mong đợi. Nhưng nghĩ đến người bạn phải từ biệt thế gian quá sớm, Giang như được tiếp thêm sức mạnh, nỗ lực cho kỳ thi chuyển cấp.

Giang không giấu được nỗi buồn trong bài văn của mình: "Đã hơn một năm kể từ ngày nó ra đi. Tôi đã bước được một nửa tuổi mười sáu, cái tuổi mạnh nhất, khỏe khoắn nhất. Đạt được ước mơ, vào được ngôi trường mà mình hằng mong ước. Còn nó mãi dừng ở đó, ngưỡng cửa mười lăm đầy khát vọng, hoài bão. Mãi mãi ra đi, để lại mọi thứ, để lại một ước mơ còn đang dang dở, để lại sự đau buồn trong trái tim của những người ở lại. Nhưng tôi biết rằng, ít ra ở thế giới bên kia, nó sẽ không còn phải chịu đau đớn nữa. Không còn những xét nghiệm dài đằng đẵng, những ngày xạ trị đau đớn. Hy vọng ở nơi ấy, thế giới của nó sẽ tốt đẹp hơn".

Cô Bùi Thị Xuân chia sẻ: “Khi đọc bài viết, tôi đã lặng người. Mặc dù đã có nhiều năm dạy Văn, đọc không ít những bài hay và xúc động, nhưng lần này khi chấm bài của Quỳnh Giang, tôi vẫn không cầm nổi nước mắt”.

“Bài viết này hay, bởi nó là câu chuyện có thật, xuất phát từ tình bạn chân thành, mang nhiều cảm xúc. Đây cũng là bài văn hay nhất từ ngày tôi chấm bài của Giang – một cô học trò ấm áp, đầy nội tâm”, cô Xuân nói.

Giáo dục - Xúc động bài văn viết về bạn thân được điểm 10 của nữ sinh Hà Nội

Bài văn giành điểm 10 của em Vũ Ngọc Quỳnh Giang.

Báo Người Đưa Tin xin gửi đến độc giả bài văn "Mày có bạn thân không?" của em Vũ Ngọc Quỳnh Giang:

"Mày có bạn thân không?

Câu hỏi khá là quen thuộc với mọi người. Câu trả lời là có, không, nhiều lắm… Đấy là tùy thuộc vào mỗi người. Còn câu trả lời của tôi là “đã từng”. Tôi đã từng có một người bạn thân, thân thiết như chị em trong nhà. Nhưng một căn bệnh quái ác đã mang bạn tôi đi khỏi vòng tay của gia đình, bạn bè và tôi, một cách đột ngột và đau đớn.

Chúng tôi quen nhau từ những ngày tiểu học, chính xác là từ năm lớp 4. Ngày đó, tôi vốn cực kỳ nhút nhát, ít giao tiếp với các bạn học trong lớp. Rồi một ngày, cậu ấy tới, chủ động bắt chuyện với tôi. “Cậu có con gấu bông xinh thế!”, cậu ấy nói như vậy về con gấu của tôi, mặc dù các bạn cùng lớp chê nó kỳ quái, chỉ vì nó không giống những con gấu bông thông thường khác. Câu nói đó đã bắt đầu cho một tình bạn đẹp, cho những kỷ niệm không thể nào quên giữa hai người bạn.

Ban đầu chỉ là chơi chung gấu bông, nhưng rồi đến đọc truyện cũng đọc chung, hay cùng chơi, cùng vẽ tranh… Tôi dần mở lòng hơn, làm quen với những người bạn mà cậu ấy giới thiệu cho tôi. Và rồi tôi nhận ra, chúng tôi đã thành tri kỷ lúc nào chẳng hay.

Tôi đã rất buồn vào ngày cuối cùng của năm lớp 5, ngày mà tôi cứ nghĩ rằng sẽ không còn học chung với cô bạn thân của mình nữa. Nhưng cuối cùng thì lên cấp hai, hai đứa vẫn học chung với nhau, thân với nhau còn hơn cả trước kia nữa. Cùng yêu thích truyện tranh, cùng sáng tác truyện tranh về cuộc sống mơ ước của hai đứa. Cho tới bây giờ, tôi mới thực sự để ý đến dung mạo của nó. Tóc đen dài, mắt to, lúc nào cũng cười thật tươi. Da hơi ngăm ngăm, cao hơn trung bình các cô bạn học khác. Có thể đám con trai trong lớp gọi nó là hung dữ, bà chằn, còn tôi chỉ thấy một cô gái mạnh mẽ và cá tính. Ngày tháng cứ êm đềm trôi qua. Tâm sự vào giờ nghỉ trưa về những rung động đầu đời, những khúc mắc gia đình. Hai đứa gắn với nhau như hình với bóng vậy.

Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất là sinh nhật năm lớp 7. Vốn có ít bạn bè nên tôi không tổ chức sinh nhật, chỉ rủ một vài người bạn thân tới chơi. Vậy mà, nó đã gọi thêm rất nhiều bạn cùng lớp khác, tới “đập phá” tại sinh nhật tôi thành một bữa ra trò. Từ bé tới giờ, chưa bao giờ có một bữa tiệc sinh nhật nào của tôi có nhiều bạn bè tới như vậy. Vui mừng, bất ngờ, hạnh phúc, những cảm xúc hòa lẫn vào với nhau, tạo thành một kỷ niệm vui cho tôi.

Lớp 8, nó trở thành một vị gia sư, bổ túc thêm các môn Toán và Anh cho tôi. Ngược lại, tôi giúp nó trong các môn Sử, Địa, Sinh. Một “đôi bạn cùng tiến” ăn ý. Nó càng ngày càng cao, ăn khỏe hơn, đánh tôi đau hơn, chạy nhanh hơn. Một bữa ăn năm bát cơm, ăn nhiều thịt nhưng không ăn rau nên bị thiếu chất xơ trầm trọng. Tôi phải làm một chế độ dinh dưỡng mới, bắt nó phải tuân thủ.

Những tài năng của nó ngày càng được thể hiện rõ ràng. Vốn nổi tiếng viết chữ rất đẹp, từng đoạt giải năm lớp 5 nên nó được giao nhiệm vụ viết sổ, viết đề mục cho các cô. Vẽ đẹp hơn, bộ truyện tranh mà hai đứa cùng thực hiện năm lớp 6 lại tiếp tục dày hơn rồi. Luôn nhắc nhở tôi khắc phục những khuyết điểm của bản thân, “viết nhanh lên mày!”, “đứng thẳng cái lưng lên!”. Những lời nói này, dần đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống học sinh của tôi.

“Mày ơi, tao mệt quá”.

Năm lớp 9, sức khỏe của nó đột ngột suy giảm. Sau một trận sốt xuất huyết, tỷ lệ hồng cầu trong máu của nó giảm tới mức nguy hiểm và không thể hồi phục. Nghỉ học hai tuần liền bặt vô âm tín. Rồi nó đi học trở lại, sụt năm cân. Từ đó, nó chỉ ngồi im vào mỗi giờ ra chơi, không chơi bóng, không đuổi bắt với tôi, không đi ăn trưa cùng nhau nữa. Vẫn vui tính, hay cười, hay trêu đùa như trước, nhưng bây giờ lại đi kèm với một sự đau đớn, mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt đen láy đó. Rồi tần suất những ngày nghỉ học tăng lên, kéo dài hơn. Chỉ có thể gặp nhau vào những ngày ôn thi học sinh giỏi, nên sự tiều tụy của nó càng trở nên rõ nét hơn sau mỗi lần gặp.

Cô gái mà tôi biết khi xưa, mỗi bữa ăn năm bát cơm, mà bây giờ hai má hóp lại, tay chân teo tóp, không còn lực. Đôi mắt vô hồn, tràn đầy sự mệt mỏi đau đớn. Ngay cả việc đi lại bây giờ với nó cũng khó khăn, phải có người dìu đi, không tự đạp xe đến trường như vẫn làm bao lâu nay. Nó rất yêu thích môn Tiếng Anh, và thực sự rất mong chờ tới kỳ thi học sinh giỏi để thể hiện khả năng của mình. Nhưng cơn bệnh đó đã ngăn cản ước mơ của nó được thực hiện. Tôi đi thi, đoạt giải và bước tiếp tới vòng thành phố. Còn ước mơ của nó, đành dừng lại ở đây, vì cơn bạo bệnh ấy.

Sau kỳ thi ấy, nó nghỉ học liền một tháng. Và ở lớp rộ lên những tin đồn. “Mày ơi, con Khánh bị làm sao thế?”, “Nó bị bệnh gì liên quan đến sức đề kháng ấy”, “Dạo này nó yếu lắm”, “Nó nghỉ học được cả tháng rồi ấy nhỉ?”. Lần đầu tiên, cả tập thể lớp 9A1 chúng tôi thật lòng quan tâm tới một người, lo lắng cho một người. Thay phiên nhau chép vở trên lớp, ghé thăm nó để giảng bài cho nó, chuẩn bị cho kỳ kiểm tra cuối kỳ sắp tới. Những ngày cuối cùng nó tới lớp, mọi người đều động viên, cố gắng hết sức để giúp đỡ nó. Chỉ bài, giảng bài, pha nước, giúp nó ăn sáng, chỉ nó cách làm bài thi… Tạo điều kiện kết sức có thể đưa nó qua kỳ thi này, một bước tới gần hơn với kỳ thi cấp ba - kỳ thi quan trọng mà chúng tôi sắp phải đối mặt.

Một ngày cuối tháng 12 năm 2016, tôi và một người bạn tới thăm nó tại nhà riêng. Nó nằm đó, trên cái giường mà chúng tôi hay ngồi chơi với nhau khi xưa, đang ngủ. Có lẽ là một giấc ngủ yên bình, vì nó không còn phải đối mặt với đau đớn, với những cơn co giật, nhức khớp luôn thường trực. Tôi ngồi chờ cho tới khi nó thức dậy. Ban đầu là cau có, tức giận và mệt mỏi, nhưng có lẽ, trong giây phút ấy, nó nhận ra đây có thể là lần cuối cùng chúng tôi được gặp nhau, nên đã ngồi dậy, để chúng tôi có thể cùng ngồi nói chuyện.

Chúng tôi kể về những chuyện thú vị trên lớp, những câu chuyện hài hước. Nó cười, nụ cười tươi rói mà tôi vẫn luôn chờ mong bấy lâu nay, cùng với ước mơ nó được khỏe lại, có thể cùng tới trường với tôi như trước. Cùng học, cùng vẽ, cùng đọc truyện, sẻ chia những tâm sự… Đó là mong ước thiết tha nhất của tôi trong giây phút ấy.

Rồi nó bắt đầu kể cho chúng tôi nghe về những ngày ở bệnh viện. Thời gian nó ở bệnh viện thậm chí còn nhiều hơn ở nhà mình. Liên tục phải trải qua những xét nghiệm, sinh thiết, chọc tủy… Những cơn đau nhức khắp người, ngay cả việc ăn uống cũng khó khăn, liên tục hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần của cô gái kiên cường ấy. Có những lúc, tưởng chừng như bạo bệnh đã đánh gục nó, nhưng chiến binh ấy vẫn đứng vững, vẫn vươn lên như bông hoa hướng dương hướng về mặt trời.

Mái tóc đen bết lại vì không thể tắm gội thường xuyên, tóc cũng thưa dần, để lộ ra những mảng da đầu trắng bệch. Nước da vàng bủng, trên người chi chít những vết tím bầm do chọc kim hay bị tụ máu. Tay chân teo lại, việc cử động cũng trở nên yếu ớt. Trước kia, bữa nào nó cũng ăn năm bát cơm, vậy mà vẫn than đói suốt ngày. Còn bây giờ, ngay cả việc húp vài thìa cháo cũng trở nên khó khăn. Kể từ ngày bị ốm cách đây bốn tháng, nó đã sụt hơn 10 cân. Hôm đó, lúc chuẩn bị về, nó đã nói với tôi một câu: “Có lẽ là bọn mày nên chuẩn bị sẵn tinh thần đi. Tao không nghĩ là tao qua được Tết năm nay đâu”.

Đêm hôm ấy, tôi không ngủ được. Không ngừng nghĩ về câu nói ấy. Cho tới lúc ấy, tôi vẫn không biết được tình trạng bệnh tình thật của nó. Chỉ biết là nó đang bệnh rất nặng. Mặc dù ngoài miệng luôn động viên nó, nhắc nó rằng phải có niềm tin, nhưng chính niềm hy vọng lớn nhất, vững chãi nhất trong lòng tôi lúc này lại đang dao động. Lần đầu tiên, tôi nghĩ đến viễn cảnh một ngày, tôi không còn được nhìn thấy nó, cái ngày mà nó rời xa tôi mãi mãi. Một nỗi sợ vô hình dâng lên trong lòng, và mong ước phép màu xảy ra chưa bao giờ trở nên mạnh mẽ như lúc ấy.

Sau buổi gặp gỡ cuối cùng ấy, tôi phải đối mặt với nhiều áp lực. Đối mặt với kỳ thi cấp thành phố. Áp lực học trên trường tăng lên. Nhưng tôi không ngừng nghĩ tới nó, với khát vọng cháy bỏng về một điều kỳ diệu sẽ xảy ra, ngày mà nó sẽ khỏe lại, sẽ lại tới trường. Nhưng phép màu đã không xảy ra. Mồng 3 Tết Đinh Dậu (tức ngày 30/1/2017), nó đã ra đi, bỏ lại gia đình, bạn bè và tôi, để đi tới một nơi khác, không có đau đớn, mệt mỏi.

Hai ngày sau, tôi về Hà Nội. Việc làm đầu tiên là tới nhà nó. Để chia buồn với gia đình nó, những người yêu thương tôi như con ruột. Tôi đã rất bình tĩnh và nghĩ rằng mọi chuyện sẽ đơn giản thôi. Nhưng khi tới trước cửa nhà nó, những kỷ niệm tràn về, như một thước phim quay chậm chạy trong ký ức. Tôi đã dặn lòng mình rằng không được khóc, phải làm điểm tựa cho cha mẹ nó, nhất là trong những giây phút đau lòng này. Nhưng, khi nhìn thấy mẹ nó, mở cửa cho tôi, nhìn thấy vị trí của cái giường nơi nó thường nằm trước kia đã được thay thế bằng một cái bàn thờ mới dựng, bát hương vẫn còn nghi ngút khói, nước mắt đã tuôn rơi không ngừng. Bức ảnh nhỏ trên bàn thờ cũng không phải là một tấm ảnh thẻ tử tế, là bức ảnh chụp vào một ngày nó khỏe mạnh, đang cười. Bầu không khí ấy, như bóp nghẹt trái tim tôi vậy. Đau đớn, xót xa, hụt hẫng.

Trong tiếng nấc nghẹn, mẹ nó kể cho tôi về căn bệnh thực sự của nó. Là ung thư máu. Một căn bệnh di căn rất nhanh và có những dấu hiệu giống như cảm cúm thông thường. Lúc phát hiện ra căn bệnh này đã là giữa tháng 11 năm 2016, tức là chỉ ba tháng trước khi nó ra đi. Buổi chiều hôm trước đó, nó có dấu hiệu phát bệnh. Đau đớn, quằn quại, vùng vẫy, gào thét hàng tiếng liền, trước khi lịm đi. Tỉnh dậy một chút vào ban đêm, để nhìn mặt những người thân yêu lần cuối trước khi chìm vào giấc ngủ, mãi mãi. Lúc đó là 0 giờ 15 phút sáng. Bố nó động viên tôi và trước khi ra về, dặn rằng, “Con đừng buồn quá, phải tiếp tục cố gắng, cố gắng thay cả phần của bạn nữa”.

Chưa có một đám tang nào mà tôi khóc nhiều như vậy. Dặn lòng rằng không được khóc, phải mạnh mẽ lên, khóc là nó không siêu thoát được đâu, nhưng một lần nữa, nước mắt lại trào ra, trước linh cữu nó. Cả tập thể lớp, những người bạn đã gắn bó với nhau nhiều năm, cũng có mặt đông đủ. Những tiếng thút thít vang lên không ngừng, và lần đầu tiên, tôi nhìn thấy những chàng trai rơi lệ nhiều đến vậy. Khoảnh khắc linh cữu nó được đưa vào lò hỏa thiêu, là lúc những tiếng khóc vang lên to nhất. Có thể lúc còn sống, nó không nói chuyện với những người bạn khác, nhưng một khi đã ra đi, dù còn thù hằn gì trong lòng, những lời trân trọng, cao quý nhất đều dành cho nó. Vì chúng ta là một gia đình. Dù nước mắt rồi sẽ ngừng rơi, nhưng nỗi nhớ trong lòng sẽ không bao giờ nguôi ngoai.

Sau đó, tôi bị khủng khoảng một thời gian. Thành tích học tập có sự sa sút, kết quả thi học sinh giỏi thành phố cũng không được như mong muốn. Nhưng câu nói của bố nó như một lời nhắc nhở tôi phải nỗ lực, bởi mình đang cõng trên vai cả phần của nó. Cắm đầu vào học, chuẩn bị sẵn sàng cho kỳ thi, cho ước mơ của cả tao với mày.

Bọn tôi tới thăm nó vào lễ 100 ngày. Bàn thờ đã dời lên tầng ba, cái giường đã đặt vào chỗ cũ, như xưa. Cảm giác buồn bã, hụt hẫng là điều không thể tránh khỏi. Nhưng bên cạnh đó, bây giờ có thêm mục tiêu, thêm quyết tâm để mà hướng tới. Là tiếp tục bước đi trên con đường đời, dù không có mày sánh bước bên cạnh. Là đi tiếp cả phần của mày, bởi tao biết rằng mày luôn đồng hành với bọn tao, theo một cách nào đó. Hôm đó, một đại diện của lớp được đề nghị đứng lên, để thay mặt lớp, bày tỏ cảm nghĩ. Tôi đã từ chối không đảm nhiệm vai trò ấy. Thương nhớ chỉ để ở trong lòng là đủ, bởi không lời nào có thể diễn tả được nó.

Tôi đã vượt qua được kỳ thi ấy. Ngay hôm tôi thi xong môn cuối, tôi đã tới mộ thăm nó, không nói gì cả. Chỉ lặng lẽ ngồi, tựa lưng vào tấm bia mộ. Từ xưa tới nay, tôi vốn đã kém khoản ăn nói, ngay cả trong những giây phút quan trọng như thế này. Những lời muốn nói như một mớ tơ vò, muốn thốt ra nhưng lại mắc lại trong họng. Và lại tiếp tục kéo dài sự im lặng. Những tia nắng vàng lọt qua kẽ lá của cây xà cừ cổ thụ, rủ bóng xuống ngôi mộ nhỏ. Những giọt nắng ấy chứ dập dờn, nhảy nhót như đàn bướm ánh sáng, lượn quanh những ngôi mộ đá, như một điềm báo từ thế giới bên kia. Hãy luôn ủng hộ tao nhé, trên con đường đầy chông gai này, để tao có một điểm tựa vững chắc, vươn tới tương lai.

Đã hơn một năm kể từ ngày nó ra đi. Tôi đã bước được một nửa tuổi mười sáu, cái tuổi mạnh nhất, khỏe khoắn nhất. Đạt được ước mơ, vào được ngôi trường mà mình hằng mong ước. Còn nó mãi dừng ở đó, ngưỡng cửa mười lăm đầy khát vọng, hoài bão. Mãi mãi ra đi, để lại mọi thứ, để lại một ước mơ còn đang dang dở, để lại sự đau buồn trong trái tim của những người ở lại. Nhưng tôi biết rằng, ít ra ở thế giới bên kia, nó sẽ không còn phải chịu đau đớn nữa. Không còn những xét nghiệm dài đằng đẵng, những ngày xạ trị đau đớn. Hy vọng ở nơi ấy, thế giới của nó sẽ tốt đẹp hơn.

Mất đi một người bạn thân thiết là rất đau đớn, nhưng mong rằng, cuộc sống của nó sẽ tốt đẹp hơn nơi miền cực lạc. Nó để lại cho tôi những kỷ niệm đẹp, một tuổi thơ hạnh phúc, những ký ức không thể nào quên. Nó cũng đã để lại cho tôi một bài học về nghị lực sống, về sự kiên cường chống chọi trước cơn bạo bệnh. Những bài học đáng giá sẽ theo tôi suốt cuộc đời. Vĩnh biệt, tao hứa sẽ không quên mày, bạn thân".

Let's block ads! (Why?)

Tiết lộ hình ảnh mới nhất của iPhone 2018 màn hình 6,1 inch giá rẻ

Mới đây, những hình ảnh vừa được tiết lộ được cho là tấm màn hình iPhone 9, một trong những chiếc iPhone mà Apple sắp ra mắt với giá  thấp hơn. 

Tờ Phone Arena cho hay trước đó, nhà phân tích Ming-Chi Kuo của KGI, từng có những dự đoán chính xác nhất về Apple cho biết, Apple sẽ ra mắt 3 mẫu iPhone trong năm nay với tất cả đều trang bị màn hình tràn cạnh, camera TrueDepth và bảo mật Face ID.

Theo Kuo, Apple sẽ giới thiệu một bản nâng cấp của iPhone X (iPhone Xs?) với màn hình OLED 5,8 inch (như hiện tại), một iPhone Xs Plus cao cấp với màn hình OLED 6,5 inch và một iPhone 9 với màn hình LCD 6.1 inch.

Hình ảnh Tiết lộ hình ảnh mới nhất của iPhone 2018 màn hình 6,1 inch giá rẻ số 1

Các phiên bản iPhone 2018 theo dự đoán của nhà phân tích Ming-Chi Kuo. Ảnh: Phone Arena

Những hình ảnh này đã được tài khoản Twitter Mr. White tiết lộ bức ảnh với chú thích "iPhone X 6.1 OLED". Điều này không phù hợp với những gì Kuo dự đoán.

Một trong những thông tin cuối cùng mà Kuo cung cấp về iPhone 8 chính là chiếc iPhone 9 màn hình LCD 6,1 inch sẽ có giá 550 USD, một phiên bản iPhone giá rẻ.

Để có được mức giá đó, Apple chắc chắn phải cắt giảm những linh kiện đắt tiền mà ta có thể giả định rằng việc thay thế màn hình OLED bằng một màn hình LCD là hợp lý.

Có thể hình ảnh mà Mr. White tiết lộ có thể dành cho mẫu iPhone có màn hình 6.5 inch, hoặc có lẽ đây chỉ là những tấm màn hình LCD? Điều đó vẫn rất khó để khẳng định ở thời điểm hiện tại.

Minh Di (tổng hợp)

Nguồn : Tinnhanhonline.vn

Let's block ads! (Why?)

Đột kích quán bar, hơn 300 "dân chơi" đang lắc lư trong tiếng nhạc chát chúa

Bất ngờ ập vào tụ điểm ăn chơi DC Club, cảnh sát phát hiện hơn 300 dân chơi đang nhảy nhót, lắc lư điên cuồng trong tiếng nhạc sàn chát chúa.

Rạng sáng 25/5, hàng chục trinh sát Đội 6 - Phòng Cảnh sát hình sự (PC45) Công an TP.HCM phối hợp cùng Đoàn Kiểm tra liên ngành Văn hóa – Xã hội quận 1 bất ngờ ập vào tụ điểm ăn chơi DC Club nằm tại số 148 đường Cống Quỳnh, quận 1, TP. Hồ Chí Minh.

Công an tiến hành đột kích vào quán bar DC Club ở quận 1 - Ảnh : Trí thức trẻ

Tại thời điểm kiểm tra, trong tụ điểm ăn chơi này có tới hơn 300 dân chơi đang nhảy nhót, lắc lư điên cuồng trong tiếng nhạc sàn chát chúa và không gian đặc quánh mùi khói thuốc.

Thấy bóng dáng công an, các dân chơi tìm cách thoát ra ngoài. Tuy nhiên, mọi cánh cửa ra vào đã bị trinh sát chốt chặn.

Trên các bàn, công an đã tìm thấy 1 số viên nén nghi ma túy. Ngoài ra, tại các khe ghế dưới sàn có nhiều viên nén bị các dân chơi vứt phi tang.

Qua kiểm tra tại một bàn trong DC Club, công an đã phát hiện nam thanh niên có trữ trong người 1 con dao bấm và 1 viên đạn của loại súng R16. Công an đã đưa người này về trụ sở để lấy lời khai.

Sau khi kiểm tra, cơ quan chức năng lập biên bản về nhiều lỗi vi phạm hành chính như: hoạt động quá giờ quy định, buông lỏng quản lý để khách sử dụng ma túy tại tụ điểm kinh doanh…

Ngoài ra, công an đưa 70 người không có giấy tờ tùy thân, hay nghi vấn về ma túy, phạm pháp hình sự, về trụ sở công an phường làm việc. Qua kiểm tra, công an xác định có 7 người dương tính với chất ma túy.

Cự Giải (T/h)

Let's block ads! (Why?)