Wednesday, April 18, 2018

Tóm gọn "nữ quái" trộm nhiều tiệm vàng nhờ màu sơn móng tay

Từ chiếc áo khoác, mũ bảo hiểm, màu tóc, móng tay sơn màu đỏ có hoa văn của kẻ trộm trong camera, các điều tra viên đã lần ra nghi can sau một tháng theo dõi.

Ngày 18/4, Công an huyện Nghĩa Hành (Quảng Ngãi) tạm giữ Lê Thị Hồng Yến (quê TP Quảng Ngãi) để điều tra hành vi Trộm cắp tài sản, VnExpress đưa tin.

Được biết, vào tháng 3, đối tượng Yến cùng một số phụ nữ đến tiệm vàng ở thị trấn Chợ Chùa, huyện Nghĩa Hành hỏi mua vàng. Ở vào thời điểm này, bà chủ tiệm vàng đi vắng, chỉ có cô con gái trông cửa hàng.

Yến cùng đồng phạm đã yêu cầu xem các sợi dây chuyền trong tủ rồi giục cô chủ lấy máy tính tiền để chớp thời cơ dùng tay đẩy nhiều sợi dây chuyền vàng vào túi áo khoác.

Hình ảnh camera ghi lại Yến và đồng bọn thực hiện hành vi trộm vàng. Ảnh: VnExpress

Sau khi các nghi phạm rời khỏi, tiệm vàng thấy mất 6 dây chuyền vàng 9999 với tổng trị giá 100 triệu đồng, chủ tiệm xem lại camera an ninh và báo công an.

Công an huyện Nghĩa Hành đã xuống hiện trường khám nghiệm, xác minh, sàng lọc đối tượng sau khi nhận được tin báo. Qua trích xuất camera, đội điều tra xác định đối tượng không phải người địa phương, thường đi nhóm chung 2 người trở lên và có thủ đoạn rất tinh vi.

CAND dẫn lời Thiếu tá Trần Văn Hóa – Đội trưởng Đội CSHS CAH Nghĩa Hành cho biết: “Trước tiên chúng tôi tập trung kiểm tra lại hình ảnh từ camera, xác minh từ chiếc áo lạnh, mũ bảo hiểm, màu tóc, đặc biệt là màu sơn móng tay của đối tượng gây án. Qua tập trung nhiều ngày trời sàng lọc đối tượng nữ có sơn móng tay trùng màu đã dần hé lộ kẻ gian”.

Ngày 11/4, bằng các biện pháp nghiệp vụ, lực lượng công an huyện Nghĩa Hành đã làm rõ đối tượng gây án là Lê Thị Hồng Yến (30 tuổi, trú tổ 12, P. Chánh Lộ, TP Quảng Ngãi). Qua đấu tranh, Yến khai nhận hành vi thực hiện vụ trộm tại các tiệm vàng ở Bình Sơn và Nghĩa Hành.

Qua khám xét nhà Yến, CQĐT phát hiện, thu giữ nhiều tang vật liên quan. Cảnh sát hiện đang truy bắt đồng phạm của Yến.

Vi An (T/h)

Let's block ads! (Why?)

Hà Nội: Học sinh rơi từ tầng 4 xuống đất vào giờ nghỉ trưa

Một sự việc hy hữu vừa xảy ra tại trường tiểu học Dịch Vọng B (quận Cầu Giấy, Hà Nội). Theo đó, một học sinh bị rơi từ tầng 4 xuống đất vào giờ nghỉ trưa.

Theo đó, khoảng 13h40, bảo vệ trường tiểu học Dịch Vọng B bất ngờ phát hiện một nam sinh rơi từ trên tầng xuống đất. Thông tin tới báo chí, lãnh đạo nhà trường cho biết, nam sinh trên hiện đang học lớp 4E, sau khi sự việc xảy ra, nhà trường đã nhanh chóng đưa học sinh này đi cấp cứu tại bệnh viện E.

Giáo dục - Hà Nội: Học sinh rơi từ tầng 4 xuống đất vào giờ nghỉ trưa

Trường tiểu học Dịch Vọng B nơi xảy ra sự việc.

Trao đổi với PV khi được hỏi về trường hợp này, bà Nguyễn Huyền Châu - Phó Hiệu trưởng trường tiểu học Dịch Vọng B cho biết: "Chúng tôi chưa thể xác định nguyên nhân, bởi lẽ thời điểm xảy ra vụ việc là giờ học sinh đang ngủ trưa. Hơn nữa, học sinh này không thuộc diện ăn bán trú tại trường nên nhà trường chưa rõ lý do. Trước mắt, chúng tôi đang phối hợp cùng gia đình để điều trị cho cháu".

Nói với Người Đưa Tin, đại diện sở GD&ĐT Hà Nội cho biết: "Hiện, sở đã nắm được báo cáo sơ bộ về sự việc. Sở đã chỉ đạo nhà trường phối hợp với phụ huynh để theo dõi tình hình sức khỏe của em học sinh trên".

Hiện, nguyên nhân của sự việc đang được làm rõ!

Let's block ads! (Why?)

Hơn bầu Đức tấm bằng đại học, kỹ sư Bách khoa đi làm ca sĩ

Trước thông tin bầu Đức khẳng định mình sẽ không tham dự cuộc họp dưới sự chủ trì của lãnh đạo bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch vào tuần tới với lý do “Tôi là người không có bằng Đại học. Tôi cảm thấy xấu hổ nên không đi”. Câu nói này tiếp tục gây nên nhiều luồng ý kiến trái chiều về tầm quan trọng của tấm bằng đại học.

Có thể nói, đại hội VFF khóa VIII sắp diễn ra nhưng xung quanh nó là rất nhiều câu chuyện đáng bàn. Lần đầu tiên, người ta nghe thấy VFF đưa tiêu chí tốt nghiệp đại học vào hồ sơ ứng cử được coi là chưa từng có tiền lệ.

Xoay quanh đại hội này, câu chuyện về tấm bằng đại học của ông chủ Hoàng Anh Gia Lai trở nên nóng hơn bao giờ hết, khi ông bầu Đức từ chối tham gia cuộc họp với bộ VHTTDL với lý do ông không có bằng đại học.

Tiết lộ với báo giới nguyên nhân từ chối cuộc họp với bộ VHTTDL, bầu Đức nói: “Lý do là tôi biết các thành viên của VFF được mời họp có anh Lê Hùng Dũng (Chủ tịch), Phó Chủ tịch VFF Trần Quốc Tuấn, Nguyễn Xuân Gụ (Phó Chủ tịch truyền thông), Trần Anh Tú (Thường trực), trong đó duy nhất có tôi là người không có bằng Đại học. Tôi cảm thấy xấu hổ nên không đi”.

Giáo dục - Hơn bầu Đức tấm bằng đại học, kỹ sư Bách khoa đi làm ca sĩ

Bầu Đức nói rằng ông cảm thấy xấu hổ vì không có bằng đại học, vì thế ông không tham dự cuộc họp dưới sự chủ trì của lãnh đạo bộ VHTTDL vào tuần tới.

Bằng giỏi cũng "bỏ xó"

Từ thông tin này, PV báo Người Đưa Tin đã liên hệ với ông chủ kinh doanh đồ ăn uống trên phố cổ Hà Nội để lắng nghe những tâm tư, chia sẻ của mình về tầm quan trọng của tấm bằng đại học.

Theo đó, anh Lê Đoàn (SN 1989, quê Bắc Giang) từng là cựu sinh viên báo chí của trường đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn (Hà Nội). Anh tốt nghiệp với tấm bằng loại giỏi nhưng sau khi tốt nghiệp thì anh lại không làm bất cứ công việc nào liên quan đến ngành học. Như vậy, tấm bằng của anh cho đến thời điểm hiện tại coi là bỏ không.

Anh Lê Đoàn cho biết: “Tôi tốt nghiệp báo chí nhưng lại chọn con đường kinh doanh từ hai bàn tay trắng. Cho đến thời điểm hiện tại tấm bằng của tôi coi như không có giá trị gì trong công việc mà tôi đang làm”.

Giáo dục - Hơn bầu Đức tấm bằng đại học, kỹ sư Bách khoa đi làm ca sĩ (Hình 2).

Anh Lê Đoàn tốt nghiệp loại giỏi nhưng ngành học và công việc hiện tại không liên quan đến nhau.

Theo anh Lê Đoàn, thời điểm đó lựa chọn học báo chí là bởi anh thích, nhưng sau khi tốt nghiệp ra trường thì bản thân anh nhận ra ở ngoài đời còn nhiều cái mình cần phải bổ sung, cần phải học để biết được đâu mới là ngành nghề mà mình thực sự đam mê, yêu thích và bằng giỏi không có nghĩa cái gì mình cũng giỏi.

Nói về tầm quan trọng của tấm bằng đại học, anh Lê Đoàn cho biết: “Tôi nghĩ rằng bằng đại học chỉ tốt cho những ai có sẵn mối quan hệ hoặc xin vào làm công chức, còn những ai xác định học đại học chỉ để có bằng cấp, chỉ để ra oai ta đây có bằng thì tôi nghĩ là không nên. Như bản thân tôi đây, đã có những lúc tôi thấy lãng phí về khoảng thời gian mình học đại học vì tốn công sức, tiền của của bố mẹ bỏ ra”.

Theo lời của cựu nam sinh tốt nghiệp loại giỏi này, khi ra ngoài xã hội việc đánh giá người đó giỏi hay không không nằm ở bằng cấp mà nằm ở năng lực.

“Tôi không so sánh mức lương của tôi với các bạn đồng trang lứa ra trường rồi đi làm đúng ngành nghề, nhưng mức lương hiện tại của tôi là 50 triệu/tháng và tôi tạm bằng lòng với khoản thu nhập này. Như vậy, có bằng cấp hay không theo tôi không quan trọng mà quan trọng là ở tư duy và năng lực”, anh Lê Đoàn nói thêm.

Giáo dục - Hơn bầu Đức tấm bằng đại học, kỹ sư Bách khoa đi làm ca sĩ (Hình 3).

Anh Đoàn cảm thấy bằng lòng với công việc mà mình đang làm.

Tốt nghiệp Bách khoa ra làm ca sĩ, nhạc sĩ

Tốt nghiệp ngành công nghệ thực phẩm, Khoa Hóa, trường đại học Bách khoa Đà Nẵng để bố mẹ vui lòng và chỉ theo đuổi công việc này được đúng 20 ngày. Cáp Anh Tài lại lựa chọn Nam tiến để theo đuổi đam mê con đường ca hát. Tấm bằng cử nhân của anh vì thế cũng coi như bỏ không chẳng phục vụ đến công việc hiện tại.

Nói về tầm quan trọng của tấm bằng, Cáp Anh Tài cho biết: “Không riêng gì tôi, rất nhiều người học một ngành trong đại học nhưng khi ra trường thì lại làm một ngành khác không liên quan gì đến ngành đã học. Bởi vì khi ra đời thì cần rất nhiều yếu tố, chứ không chỉ dựa vào kiến thức trong nhà trường. Nên theo tôi, tấm bằng đại học nó chỉ là yếu tố cần trong quá trình lập nghiệp của mỗi con người chứ không phải là tất cả”.

Giáo dục - Hơn bầu Đức tấm bằng đại học, kỹ sư Bách khoa đi làm ca sĩ (Hình 4).
Ca sĩ, nhạc sĩ Cáp Anh Tài chia sẻ về tầm quan trọng của tấm bằng đại học.

Từ khi vào Sài Gòn, Cáp Anh Tài đã thay đổi nhận thức về tấm bằng đại học: “Đó là ở quê cha mẹ dù rất nghèo nhưng vẫn luôn muốn con học đại học, có bằng nọ bằng kia, giải nọ giải kia để mình khoe với mọi người. Nhưng, khi bắt đầu làm việc ở Sài Gòn tôi chợt nhận ra bằng đại học nó không có ý nghĩa gì cả. Bởi một người bạn của tôi có nói một câu khiến tôi ngẫm mãi “Tài ạ, ở Sài Gòn này người ta đánh giá người giỏi là một tháng kiếm được bao nhiêu tiền”.

Ca sĩ, nhạc sĩ bóng đá Cáp Anh Tài cho rằng áp vào trường hợp của bầu Đức, yêu cầu có bằng đại học như vậy là không có ý nghĩa. Và theo anh yếu tố quan trọng là con người làm nên sự thành công.

Từ câu chuyện bầu Đức cảm thấy xấu hổ khi không có bằng đại học, có không ít ý kiến cho rằng VFF đang nặng nề về hình thức bằng cấp mà không coi trọng về năng lực. Để có cái nhìn đa chiều hơn và để rộng đường dư luận, PV báo Người Đưa Tin đã liên hệ với Tổng thư ký VFF Lê Hoài Anh nhưng vị này nói rằng không trả lời được. “Vì đây là thẩm quyền của đại hội Liên đoàn bóng đá Việt Nam, do đại hội đề ra”, ông Lê Hoài Anh cho biết.

Chúng tôi cũng đã liên hệ thêm với những vị lãnh đạo khác của Liên đoàn bóng đá Việt Nam nhưng không ai bắt máy.

Let's block ads! (Why?)

Nỗ lực hết mình để không hoài phí tuổi trẻ!

Là Phó chủ tịch đối ngoại – Hội sinh viên Việt Nam tại Vương quốc Anh (The Vietnamese Student Association in the UK – SVUK) khi mới 19 tuổi, Nguyễn Bảo Châu khiến rất nhiều bạn trẻ trong nước cũng như các du học sinh tại Anh ngưỡng mộ. Đối với bất kỳ ai đã học và làm việc cùng em đều cảm phục nghị lực phi thường của cô gái nhỏ nhắn này.

Đây chính là “trái ngọt”, thành quả xứng đáng với những nỗ lực của Bảo Châu trong suốt quá trình học tập và hoạt động hội trong thời gian qua.

Đam mê ngành Dược từ khi 15 tuổi

Để đạt được những thành công, Bảo Châu đã cố gắng không ngừng ngay từ khi em học phổ thông. Bốn năm tại trường THCS Giảng Võ (Hà Nội), trong mắt bạn bè và thầy cô giáo, Bảo Châu luôn là cô lớp trưởng xuất sắc: học giỏi, hòa đồng và hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

 Em Nguyễn Bảo Châu.

Em Nguyễn Bảo Châu

Em đã tham gia nhiều cuộc thi từ những năm THCS và đạt nhiều giải thưởng như: Giải Nhì Olympiad môn Toán quận Ba Đình; giải C cuộc thi “Viết về cuốn sách em yêu” do báo Phụ Nữ Thủ Đô tổ chức; giải ba môn Hóa cuộc thi học sinh giỏi quận Ba Đình… Bảo Châu chia sẻ, thời gian làm lớp trưởng lớp toán 1 trường Giảng Võ đã giúp em hình thành tư duy logic, suy nghĩ và hiểu bài nhanh hơn.

Trong kỳ thi THPT quốc gia, Bảo Châu xuất sắc đỗ vào cả 3 trường chuyên danh tiếng: THPT chuyên Hà Nội – Amsterdam, Chuyên Khoa học tự nhiên (Đại học Quốc gia Hà Nội), Chuyên Đại học Sư phạm Hà Nội và là thủ khoa đầu vào chuyên Hóa trường THPT chuyên Hà Nội – Amsterdam. Năm lớp 11, Châu đạt giải Ba môn Hóa trong cuộc thi Học Sinh Giỏi Hóa TP Hà Nội dành cho học sinh lớp 12. Theo Bảo Châu, môn Hóa đã giúp em rất nhiều trong việc theo đuổi ngành Dược – đam mê của em từ khi còn nhỏ.

Với Bảo Châu, đam mê ấy được khởi nguồn từ mẹ của em là dược sĩ Lê Thị Bình - Tổng giám đốc Công ty Dược phẩm Tâm Bình. Mẹ đã truyền lại cho em tình yêu đối với ngành Dược để sau này nối nghiệp mẹ làm thuốc cứu người. Nhận thức được Dược là một ngành học khó, em đã từng bước cố gắng đưa mình đến gần mục tiêu đặt ra. Em tự học tiếng anh ở nhà và thường xuyên nghe audio book mỗi tối trước khi ngủ để cải thiện khả năng giao tiếp. Nỗ lực của em đã được đền đáp khi nhận được học bổng du học tại trường Abbey College Cambridge (Anh).

 Gia đình là điểm tựa vững chắc cho Bảo Châu.

Gia đình là điểm tựa vững chắc cho Bảo Châu

Trong những năm đầu học tại Anh, Bảo Châu nỗ lực học tập và đạt Huy Chương Vàng môn Toán toàn nước Anh; Huy chương Bạc môn Hóa và Sinh trong cuộc thi Olympiad toàn nước Anh; Huy Chương Vàng cuộc thi Học Sinh giỏi môn Hóa của thành phố Cambridge.

Đặc biệt, Bảo Châu đã xuất sắc đạt điểm A’level cho các môn Toán, Hóa, Sinh, Kinh Tế lần lượt là A*, A*, A, A và đỗ cả 5 trường đại học đầu bảng ngành Dược nước Anh. Cuối cùng, em đã lựa chọn theo học chuyên ngành Dược tại trường Đại học London (University College London - UCL). Đây là trường đại học uy tín, có lịch sử lâu đời tại Anh, đứng vị trí thứ 8 về ngành Dược trên thế giới.

Phó chủ tịch đối ngoại Hội sinh viên Việt Nam tại Anh khi mới 19 tuổi

Bắt đầu năm thứ nhất tại Đại học London, Bảo Châu luôn cố gắng nỗ lực hết mình trong học tập. Đặc biệt, đối với những môn có khối lượng kiến thức lớn, em phải đọc và tìm hiểu rất nhiều tài liệu. Đồng thời, em còn dành thời gian tham gia các hoạt động ngoại khóa để thêm trải nghiệm thực tế nên thời khóa biểu của Bảo Châu luôn dày đặc.

Xã hội - Nỗ lực hết mình để không hoài phí tuổi trẻ! (Hình 3).

 

Đáng ngưỡng mộ hơn, khi mới 19 tuổi, Bảo Châu đã vinh dự được bầu làm Phó chủ tịch đối ngoại Hội sinh viên Việt Nam tại Anh (SVUK). Hội sinh viên Việt Nam tại Anh có khoảng 15.000 thành viên với 45 Vietsoc (Vietsociety – cộng đồng người Việt) tại hầu hết các thành phố, trường Đại học. Đây là nơi để các du học sinh tại Anh giao lưu, giúp đỡ nhau trong học tập và là nơi tổ chức các sự kiện để giới thiệu văn hóa Việt Nam đến bạn bè quốc tế.

 Bảo Châu (áo dài màu hồng) và Ban Chấp Hành SVUK.

Bảo Châu (áo dài màu hồng) và Ban Chấp Hành SVUK

Phó chủ tịch đối ngoại là vị trí quan trọng có trách nhiệm kết nối giữa 45 cộng đồng sinh viên Việt Nam tại UK với Đại sứ quán. Đây cũng là vị trí cạnh tranh nhất. “Đối thủ” của em là các anh chị có nhiều kinh nghiệm và thời gian dài học tập, làm việc tại Anh, có người học Master, có người đang làm luận án Tiến sĩ. Trong số những người ứng cử vào vị trí Phó chủ tịch đối ngoại thì Bảo Châu là người nhỏ tuổi nhất. Tuy vậy, bằng nhiệt huyết và khả năng của mình, em đã xuất sắc đắc cử vị trí Phó chủ tịch đối ngoại Hội sinh viên Việt Nam tại Anh.

Xã hội - Nỗ lực hết mình để không hoài phí tuổi trẻ! (Hình 5).

 

Từ khi đảm nhiệm vị trí này, lịch học và làm việc của Bảo Châu ngày càng dày đặc hơn. Em vừa phải đảm bảo việc học tập vừa tích cực tham gia các hoạt động của Hội và ủng hộ cộng đồng học sinh Việt Nam của các trường đại học tại Anh. Thậm chí, có thời gian 2-3 tháng, em không có ngày nghỉ cuối tuần và ít có thời gian gặp bạn bè. Tuy nhiên, khi kể về công việc của mình, sự hứng thú và niềm hạnh phúc vẫn luôn ngập tràn trong đôi mắt trong veo ấy.

Xã hội - Nỗ lực hết mình để không hoài phí tuổi trẻ! (Hình 6).

 

 “Em nỗ lực hết mình để làm những việc mình có thể, để không hoài phí tuổi trẻ”, Bảo Châu nói. Luôn tự tin trong giao tiếp, không ngại vất vả, Bảo Châu chưa bao giờ có suy nghĩ hưởng thụ hay dựa dẫm vào bố mẹ. Luôn có trách nhiệm trong học tập và công việc, Bảo Châu được nhiều bạn bè, thầy cô tín nhiệm.

Xã hội - Nỗ lực hết mình để không hoài phí tuổi trẻ! (Hình 7).
Bảo Châu đại diện SVUK phát biểu tại sự kiện Sport Day 2018 của Vietsoc QueenMary ở Anh Quốc

Chia sẻ về bí quyết để đạt được thành công trong quá trình học tập cũng như hoạt động cộng đồng, Bảo Châu cho biết: “Mình nghĩ rằng, với mỗi học sinh, sinh viên cần kiên nhẫn, chăm chỉ và hết mình trong công việc cũng như học tập thì sẽ thành công. Đừng ngại khó, ngại khổ”.  Với những nỗ lực hết mình, Bảo Châu đang từng ngày trưởng thành hơn ở vị trí mới và từng bước đẩy mạnh hơn sự kết nối giữa các học sinh, sinh viên tại Anh.

Tuấn Anh 

Let's block ads! (Why?)

Người tình của mẹ (Phần 5)

Thương - một bà mẹ đơn thân 31 tuổi với đứa con gái 15 tuổi sống êm đềm trong một căn nhà nhỏ. Cô con gái đang tuổi nổi loạn bỗng một ngày nói muốn bỏ học và chung sống với người đàn ông hơn mình mười hai tuổi. Nhưng mọi sóng gió thật sự bắt đầu khi người đàn ông đó lại đến tỏ tình với Thương.

Xung đột giữa hai mẹ con càng ngày càng dữ dội, Thương phải làm sao trước tình cảnh trớ trêu này và bảo vệ đứa con gái đang ở độ tuổi dễ dàng bị tổn thương?

Đón đọc truyện dài kỳ: Người tình của mẹ. Vào lúc 19h00 từ ngày 14/4 tại mục Eva Yêu.

Thương cố tỏ ra thật bình thản, cô không biết mình còn sắc thái nào khác dành cho mình lúc này. Cô chậm rãi ngồi xuống, đáp:

- Anh về rồi à?

Tùng nhếch môi cười, cô gái bên cạnh anh ta không hiểu gì. Đương nhiên là cô ta sẽ không biết chuyện gì. Tùng sẽ không bao giờ nói cho ai biết cô là ai, và anh ta có đứa con gái đã mười lăm tuổi rưỡi. Anh ta bỏ đi mười lăm năm, không, không phải là bỏ đi, chỉ là bỏ rơi mẹ con cô. Vậy mà đùng một cái quay về, lại đến đây để gặp cô.

Rõ ràng là anh đang muốn trêu tức cô.

- Anh nghe nói em mở tiệm quần áo nên muốn dẫn bạn đến đây xem.

Cô gái nhìn quanh, vẻ khinh bỉ lộ rõ trên khuôn mặt. Cô ta còn trẻ trung, quyến rũ, đương nhiên sẽ không mặc những bộ quần áo hàng trung như thế này.

Tùng buông cô gái ra, đến cạnh bên cô nói bằng một giọng thân quen:

- Trông em gầy đi nhiều đấy, nhưng nhan sắc thì đúng là vẫn không ai hơn bằng được.

Thương ngẩng đầu lên, hằn học nói:

- Anh mua gì thì mua nhanh lên, đừng có ở đây nói linh tinh nữa.

Tùng không hề tức giận, anh gài cái kính râm vào ngực áo, rồi đi xung quanh, giả vờ lựa vài chiếc áo.

Cô gái kia phụng phịu chạy theo anh, nhưng không dám nói gì. Thương hiểu cảm giác đó, hồi cô còn yêu Tùng, anh ta lúc nào cũng muốn cô phải nghe lời. Cô càng ngoan ngoãn thì anh càng yêu thương. Thật lố bịch làm sao. Một người như cô không thể nào nằm phục dưới chân anh như một con chó thế được.

Nhưng đáng tiếc là cô đã làm. Vì yêu anh nên cô mới làm vậy.

- Thương, anh nghe nói là con bé học đâu đó gần đây…

Tùng còn chưa nói hết thì Thương đã đứng phắt dậy, cô đi tới chỗ anh:

- Đừng có đến gần con bé. Nếu anh dám đến gần nó tôi sẽ giết anh.

Cô gái bên cạnh ngơ ngác hỏi:

- Con bé nào? - Cô ta lay tay Tùng - Anh lại mới quen con bé nào hả? Anh dám làm vậy trước mặt em?

Tùng hất tay cô ta ra, nhìn lại Thương không chút e sợ:

- Đó là con gái anh, anh có quyền đến và chào nó một câu. Không được sao?

- Tôi không cho phép - Thương hét lên - Anh không phải bố của nó.

- Trời đất, anh đã có con gái rồi? Sao anh bảo với em là anh vừa mới ly hôn và chưa có con.

- Câm miệng! - Cả Tùng và Thương đều hét lên khiến cho cô ta giật nảy mình.

Tiến lên một bước nữa, Tùng nhìn sâu vào đôi mắt của Thương, anh như đang khiêu chiến với cô:

- Để anh nói cho em hay, đời thằng này chưa từng phải nghe lời một ai. Anh sẽ đi gặp con bé, nếu em giết anh được thì cứ giết. Anh chờ em.

- Anh…

Thương định giơ tay lên đánh nhưng Tùng đã bắt được cổ tay cô. Anh kéo cô lại gần, khi môi anh sắp rơi xuống má cô thì anh ta dừng lại, thì thầm:

- Nếu như chúng ta quay về, chẳng phải con bé sẽ có một gia đình hạnh phúc sao?

- Không! - Thương đẩy Tùng ra, cô nhìn anh trong hơi thở nặng nhọc.

Tùng ngửa đầu cười rồi kéo cô gái kia ra khỏi quán. Cô ta còn lưu luyến nhìn lại nhưng cũng chẳng có thêm gì cho cô ta nữa.

nguoi tinh cua me (phan 5) - 1

Anh ta bỏ đi mười lăm năm, không, không phải là bỏ đi, chỉ là bỏ rơi mẹ con cô. Vậy mà đùng một cái quay về, lại đến đây để gặp cô. (Ảnh minh hoạ)

Tại sao mọi chuyện lại tiếp tục xảy ra với cô? Tại sao anh ta không biến mất khỏi cuộc đời cô đi chứ? Thương ngồi bệt xuống sàn nhà, hoảng hốt khóc. Cô sợ hãi đến độ chân tay run lẩy bẩy.

- Không được, Nhật, Nhật ơi!

Thương có cảm giác như ai đó sắp sửa bắt con gái của cô đi. Không nghĩ được nhiều nữa, cô vội vàng chạy ra khỏi cửa hàng.

Thương không bắt nổi một chiếc xe nào, cô chạy bộ dù cho cơ thể đã mệt lả. Cô phải đến đó trước Tùng, cô phải nói cho con bé biết không có ai là bố nó cả. Là cô tự sinh nó ra, là cô tự tay tạo ra nó. Nó không có bố, muôn đời không có bố.

Lúc ấy Vũ từ trên chỗ làm bước xuống cùng một số đồng nghiệp, anh vô tình nhìn thấy Thương đang chạy qua. Chị ấy có vẻ mệt mỏi, còn khóc nữa.

- Sao mà như người mất hồn thế Vũ?

Vũ giật mình trước câu hỏi của bạn, anh lắc đầu cười:

- Không có gì.

Sau đó anh cùng với đám bạn của mình bước đi.

Thương chạy lên tầng nhà mà Nhật học, con bé đang ngồi nói chuyện với bạn cùng lớp. Thương không nói không rằng, đi tới và kéo tay Nhật. Cả lớp không hiểu chuyện gì xảy ra, chúng bắt đầu chỉ trỏ.

- Mẹ, mẹ làm gì vậy? - Nhật khó chịu giằng tay ra, cô thấy ngại khi để mẹ dắt tay như một đứa trẻ thế này.

Thương nắm lại tay của Nhật, cô không nói năng gì, chỉ thở những nhịp rất gấp.

Nhật kéo người lại, cô hét lên:

- Mẹ làm sao vậy?

Tất cả im phăng phắc, mọi thứ đều đổ dồn về phía hai mẹ con Thương. Lúc này Thương mới biết mình đang bị chú ý, cô đưa mắt nhìn quanh. Cảm giác như bản thân từng là ai trong số những cô cậu học sinh này. Cô từng là một đứa ngông cuồng… Mọi thứ ngày hôm nay chỉ là quả báo cho cái thói ngông cuồng đó của cô.

Cả người Thương nhễ nhại mồ hôi, cô quay lại nhìn Nhật và nói từ tốn nhất có thể:

- Ra cổng trường gặp mẹ.

Thương bỏ đi trước, cô không cần biết là Nhật có đồng ý hay không. Dù sao nó vẫn là con gái cô, nó biết được khi nào cô nghiêm túc, khi nào thì cô tức giận. Nó không thể bỏ mặc cô được.

Đúng là như thế, khoảng năm phút sau, Nhật chạy xuống. Thương không biết tại sao lúc này Tùng còn chưa tới, có thể là anh ta đang doạ nạt cô thôi, nhưng sao nỗi bất an của cô vẫn lớn lên từng giây.

- Mẹ, có chuyện gì mà trông mẹ hớt hải thế?

Thương ôm chầm lấy Nhật, cô nói:

- Có chuyện này mẹ phải nói với con.

- Chuyện gì ạ?

Thương buông Nhật ra, cô vén tóc mai cho con bé.

- Nghe mẹ nói thật kỹ đây, nếu có bất kỳ người đàn ông nào đến nhận là bố con thì con nhất định phải chạy về nhà biết không?

- Tại sao ạ? - Nhật như nhận ra chuyện gì đó - Bố con về rồi ư?

Thương lắc đầu:

- Không có bố nào hết đâu con, con không có bố. Con không có ai là bố trên đời này cả.

Nhật chưng hửng, cô nhíu mày nhìn mẹ.

- Mẹ sẽ không để ai cướp con khỏi tay mẹ, con là do mẹ nuôi nấng. Mẹ sẽ không để con rời xa mẹ đâu.

- Mẹ, nhưng có chuyện gì? Mẹ không nói rõ cho con biết được sao?

Thương im lặng một lúc, cuối cùng cô vẫn quyết định sẽ cất mọi thứ đi. Con bé vẫn chưa đủ lớn để hiểu, nó vẫn chưa đủ sức để biết bố nó là một người như thế nào.

Nếu Nhật biết lúc nó mới được một tháng tuổi, Tùng đã ruồng bỏ nó ra sao thì chắc nó sẽ mang hận suốt đời. Cô không muốn Nhật đem lòng thù hận ai. Nó phải được sống trong yên bình, tâm hồn không bị nhuốm bẩn bởi những thứ đen tối như thế.

Nó không thể giống như cô.

Buổi chiều, khi Nhật đang vi vu trên đường thì đột nhiên bị chặn xe bởi hai thằng trai lạ. Nhìn phù hiệu ở tay áo có thể nhận ra chúng là học sinh của trường dân lập. Cái đám đó nổi tiếng trong vùng này bởi độ ăn chơi và mất dạy. Mẹ cô luôn hối thúc cô vào trường chuyên cũng vì sợ sẽ phải học với cái đám này.

- Sao? - Nhật không quen nói giọng lịch sự với những người mà cô không ưa.

Hai thằng đó trông có tướng con nhà giàu, da dẻ trắng trẻo, quần áo cố tình để xộc xệch, tóc tai vuốt dựng ngược. Một thằng trong số đó hất mặt nói:

- Cho xin số đi.

Thằng còn lại đưa cái điện thoại ra.

Nhật cười nhạt, cô gạt tay suýt làm rơi cái điện thoại của chúng. Nhưng cô không quan tâm.

Hai thằng không để yên, chúng giữ chặt xe cô lại, cố nói giọng trầm trầm:

- Anh thích em, cho anh số đi.

- Không! - Nhật nói ngắn gọn.

- Con bé này, đã bảo là cho số đi không nghe thấy gì à? - Thằng bên cạnh hét lên.

Nhật cũng không kém, cô hét lên theo:

- Đã bảo là không, nói nhiều không biết ngượng à hai thằng điên này.

- Cái gì cơ? - Chúng không tin được là Nhật nói thế - Bảo ai là thằng điên?

Hai thằng tiến lại gần Nhật khiến cô bắt đầu lo lắng. Cô không trả lời chúng, chỉ đang toan tính trong đầu mình sẽ đánh nhau với hai thằng to xác này như thế nào.

Nhưng rồi từ đằng sau, một tiếng nói vang lên khiến cô xúc động.

- Nguyên tắc đầu tiên của đàn ông là: Không đánh đàn bà con gái. Nguyên thắc thứ hai như nguyên tắc đầu tiên. Nguyên tắc thứ ba thì lại giống như hai nguyên tắc trước.

nguoi tinh cua me (phan 5) - 2

Dù không hiểu tại sao lại tình cờ gặp Vũ ở đây, nhưng Nhật cảm thấy rất vui. Lúc nào cô nguy hiểm sẽ có Vũ ở bên cạnh. Cô càng ngày càng tin tưởng đây đúng là định mệnh của cô. (Ảnh minh hoạ)

Hai thằng quay lại, thấy Vũ đang cầm một con dao trên tay. Anh xoay nó một cách điệu nghệ, khuôn mặt cũng nguy hiểm bất thường.

- Ông… ông là ai hả?

Vũ nhìn lưỡi dao, đáp:

- Biết tên làm gì khi đằng nào chúng mày chả bị no đòn hôm nay.

Hai thằng run chân, bắt đầu lắp bắp:

- Cứ đợi đấy, đợi tao gọi người. Đừng có đi đâu cả.

Rồi hai thằng chạy mất. Nhật nhìn theo chúng, cô chỉ tay nói to:

- Có giỏi thì quay lại đánh tay đôi với tao, tao chấp cả hai chúng mày.

Nhưng hai thằng không quay lại.

Vũ đi tới cốc đầu Nhật.

- Đừng có hung hăng, chú không đỡ được hai thằng đó đâu. Chỉ doạ thôi.

Nhật cười:

- Chú còn có cháu cơ mà.

Dù không hiểu tại sao lại tình cờ gặp Vũ ở đây, nhưng Nhật cảm thấy rất vui. Lúc nào cô nguy hiểm sẽ có Vũ ở bên cạnh. Cô càng ngày càng tin tưởng đây đúng là định mệnh của cô.

Hai người cùng nhau đi bộ trên đường, nói biết bao nhiêu câu chuyện. Nhờ thế mà Nhật bắt đầu hiểu Vũ hơn. Hoá ra chú ấy làm ở gần đây, chẳng trách hai người lại chạm mặt.

- Nhưng chú đưa cháu về nhà thế này là ngược đường mà.

- Biết đâu hai thằng nhãi đó gọi người thật thì sao?

Nhật cười khanh khách. Cô bảo:

- Cháu gặp nhiều thằng như thế rồi, toàn mấy đứa thùng rỗng kêu to thôi. Ở cái vùng này cháu quen nhiều người lắm, sợ là người chúng gọi là bạn của cháu ấy.

- Cháu chơi nhiều thế để làm gì?

- Cháu không biết, cũng đâu phải thân thiết lắm.

- Rồi một ngày cháu sẽ thấy mệt mỏi với những mối quan hệ.

Nhật im lặng, cô chưa hiểu ý của Vũ lắm nhưng cũng không dám hỏi lại. Tự nhiên cô thấy chú ta trầm tư và đơn độc đến lạ. Chú ấy có chuyện buồn gì sao?

BÍP BÍP

Một chiếc xe thể thao đi tà tà bên cạnh hai người, nhấn còi inh ỏi. Ngay sau đó, cửa kính được kéo xuống. Nhật không nhìn rõ người đàn ông vì trời hơi nhá nhem tối, nhưng trông rất phong độ và điển trai.

Người đó cười và chào bằng một giọng hào sảng:

- Con gái, bố về với con rồi đây. Say hello đi nào.

Bố?

Một tiếng nổ mạnh trong đầu. Nhật đứng im lại. Ông ta vừa nói gì? Bố sao? 

Vậy là Tùng không hề đùa cợt, anh ta đến gặp Nhật theo như lời mình nói. Nhật sẽ phản ứng như thế nào khi biết người đàn ông này là bố mình? Và sự chạm mặt vô tình giữa Tùng và Vũ liệu có nảy sinh mâu thuẫn gì?

Đón đọc phần 6 truyện dài kỳ: Người tình của mẹ. Vào 19h00 ngày 19/4 tại mục Eva Yêu.

Người tình của mẹ (Phần 4)
Thương chào nhưng không nhìn họ. Nhưng rồi như có một luồng điện xẹt qua, cô đứng vụt dậy và nhìn người đàn ông đang khoác vai cô gái trẻ kia. Cái kéo...
Theo Lê Thanh (Khám Phá)

Let's block ads! (Why?)

Điều tra vụ thanh niên bị đâm chết vì vuốt má bạn gái người khác

Thấy nam thanh niên vuốt má bạn gái mình nên Vinh nổi cơn ghen tuông về nhà lấy dao quay lại quán cà phê nói chuyện với bạn gái rồi đâm đối thủ tử vong.

Ngày 18/4, Công an phường An Lạc A, quận Bình Tân, TP.HCM đang tạm giữ Ngô Nguyễn Hữu Vinh (21 tuổi, quê Kiên Giang) để điều tra về hành vi Giết người.

Nạn nhân là anh Phạm Minh Chiến (22 tuổi, ngụ quận 8).

Hung khí gây án được cơ quan công an niêm phong - Ảnh: Công an TP HCM

Theo thông tin ban đầu, H. (18 tuổi, quê Kiên Giang) từ quê lên TP HCM làm nhân viên bán quán cà phê Đại Hải Phúc trên đường số 7 và cùng sống chung với Vinh như vợ chồng. Hằng ngày Vinh đi làm bảo vệ, H. đi bán ở quán cà phê.

Tối 17/4, Vinh đi làm về ngang qua quán cà phê thấy Chiến ngồi đưa tay vuốt má H. Sau đó, Vinh chạy về nhà cầm một con dao quay lại quán. Khi Vinh và H. đứng nói chuyện thì Chiến đi ra xe máy, lấy nón bảo hiểm của mình đánh Vinh.

Bị tấn công nên Vinh rút dao trong người đâm một nhát trúng hốc trái cổ Chiến. Nạn nhân sau đó chạy ngược vào quán và gục xuống.

Dù được đưa đi cấp cứu nhưng do vết thương quá nặng nên Chiến đã tử vong. Sau khi gây án, Vinh ra công an trình diện.

Tại trụ sở công an, Vinh khai: “Vì thấy nam thanh niên ngồi cùng một số người khác nữa nên em chạy về cầm một con dao với ý định phòng vệ. Em và Chiến không hề quen biết nhau, lúc xảy mâu thuẫn em không làm chủ được mình”.

Cự Giải (T/h)

Let's block ads! (Why?)

Nhật Bản: Robot đầu tiên tham gia tranh cử thị trưởng

Lần đầu tiên trên thế giới, một robot mang trí tuệ nhân tạo (AI) trở thành ứng cử viên tham vào một cuộc vận động tranh cử.

Trên thế giới, Robot đã và đang dần tiếp nhận công của con người trong nhưng chắc chắn không ai nghĩ rằng trí thông minh nhân tạo tới một lúc nào đó sẽ lên nắm quyền. Vì vậy, việc một robot thông minh (AI) tranh cử vị trí thị trưởng tại một quận tại Tokyo đã khiến nhiều người vô cùng kinh ngạc.

AI không thể tự tổ chức cuộc vận động tranh cử này. Tuy nhiên, Michihito Matsuda - một ứng cử viên thành phố Tama, Tokyo, với mong muốn tìm cách tối đa hóa việc sử dụng AI trong các hoạt động của thành phố, ông đã đại diện cho AI và đang điều hành chiến dịch vận động này.

Về cơ bản, ông Michihito Matsuda đề xuất thay thế cán bộ nhân sự bằng AI nhằm thu thập dữ liệu của thành phố, tạo ra các chính sách công bằng, đem lại lợi ích cho mọi người.

"Lần đầu tiên trên thế giới, AI tham gia tranh cử trong một cuộc bầu cử," ứng cử Michihito Matsuda tuyên bố trên Twitter. "Trí tuệ nhân tạo sẽ thay đổi thành phố Tama. Với sự ra đời của một thị trưởng AI, chúng tôi sẽ có được một nền chính trị công bằng. Chúng tôi sẽ thực hiện các dự án cho tương lai với tốc độ nhanh, tích lũy thông tin, và tạo nền tảng cho thế hệ tiếp theo”.

Năm 2014, Michihito Matsuda, ở tuổi 44, từng tranh cử chức danh thị trưởng nhưng không thành công. Lần này, ông chỉ ở vị trí đại diện tranh cử cho AI. Ông tin tưởng rằng thị trưởng AI có thể đưa những quyết định tốt hơn bất cứ người nào và AI sẽ không bị ảnh hưởng bởi tham nhũng.

Thị trưởng AI có một chiến dịch tranh cử như những ứng cử viên khác. Rất nhiều áp phích, băng rôn được treo khắp nơi trong thành phố Tama.

Mặc dù một số người gọi chiến dịch này là một chiến dịch ứng cử không đúng pháp lý nhưng một số người khác lại có niềm tin và hy vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn khi AI lên làm thị trưởng.

Kết quả, AI đã giành được 4000 phiếu bầu, xếp thứ ba trong cuộc bầu cử ngày 15/4. Người về nhất trong cuộc chạy đua là Hiroyuki Abe.

Được biết, những người đứng sau chiến dịch tranh cử của AI là hai doanh nhân quyền lực Tetsuzo Matsumoto, Phó chủ tịch Softbank và Norio Murakami, cựu đại diện của Google chi nhánh Nhật Bản. Nhưng với lượng phiếu bầu là 4000 phiếu chứng tỏ con người đang dần đặt niềm tin vào máy móc nhiều hơn và ngày càng mong muốn một cuộc sống hiện đại, công bằng.

NGUYỄN QUỲNH(Theo Wonderful Engineering)

Let's block ads! (Why?)