Sunday, February 18, 2018

Bí kíp khổ luyện Khẩu lợi công và "dị nhân" 13 năm không ngủ

Mòn răng, hở tủy

Chỉ mất vài giây có thể viết 3 từ “Khẩu lợi công” một cách tròn trịa, nguyên nghĩa, nhưng để đạt được đặc dị công phu này phải trải qua một quá trình tập luyện lâu dài, gian khổ. Hiện nay, ngoài Chưởng môn Thăng Long Võ Đạo Nguyễn Văn Thắng, một số đệ tử sau ông cũng làm được điều này, tuy nhiên số lượng không nhiều, chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Theo võ sư Thắng, có thể chỉ mất vài ba năm để thực hiện được Khẩu lợi công nhưng đạt được trình độ cao phải đánh đổi bằng cả cuộc đời. Khi thực hành công phu này (cắn, nâng một cái bàn), trọng lượng từ 10-20kg sẽ khác với 30-40kg hoặc 70-80kg. Thêm nữa, Khẩu lợi công khi đứng dưới đất không giống như đứng trên cọc sắt. Còn như việc ông đã từng biểu diễn, ngoài cái bàn, đặt các linh vị trên bàn mà vẫn giữ được tất cả chúng trên mặt phẳng, không di chuyển là câu chuyện khó hơn nữa.

Theo võ sư Thắng, giữa bí kíp và việc đạt được đỉnh cao về Khẩu lợi công là một khoảng cách rất xa. “Tôi có thể dạy một học trò có khí công thực hiện Khẩu lợi công sau 2-3 năm, nhưng đó là trình độ thấp, ví dụ như nâng một cái bàn 20-30kg và chỉ đứng ở mặt đất. Còn muốn đạt trình độ cao hơn, phải tập công lực: Vừa phải tập ngoại ngạnh, tức là ngạnh công (luyện gân, cơ, xương rất rắn chắc) – nếu không có khung hình cơ thể rắn chắc thì không thể nâng được cái bàn; phải có bộ pháp, tức là thân pháp rất chắc và tấn pháp rất khỏe mới trụ được khi nâng vật nặng và đứng ở trên cao; phải luyện cột sống, đốt sống cổ và đặc biệt là bộ mồm phải qua quá trình rèn luyện vô cùng gian khổ”, võ sư Thắng cho biết.

Võ sư Thắng lấy luôn ví dụ về hàm răng của mình, hiện giờ gần như hở tủy, mòn, ngắn hẳn đi là vì quá trình khổ luyện Khẩu lợi công từ thời thanh niên cho đến tận bây giờ. Thế nhưng, không phải ai luyện cũng có thể giữ được hàm răng khỏe như vậy vì quá trình luyện tập bắt buộc sẽ phải mòn dần. Để giữ được hàm răng khỏe, phụ thuộc vào việc luyện nội lực, độ va chạm của răng. Điều này không thể giống với những người bình thường ăn cơm, gặm xương. Người tập luyện Khẩu lợi công thậm chí phải nhai cả sỏi.

“Theo đó, phải đưa 3-5 viên sỏi vào đảo trong miệng, tăng dần lên 5-7 viên rồi 7-10 viên, đến khi gần như kín miệng vẫn phải đảo, nhai trong miệng như đảo lạc rang. Làm như vậy là để cho toàn bộ khung hàm rắn chắc, luyện độ tì của hàm răng. Thêm nữa, phải tập luyện lực cho từng cái răng một. Ngoài ra, cần luyện gõ, nhai, nghiến, ngáp tức là phải gõ hàm răng vào nhau rất nhiều, tăng độ chắc của chân răng, nhai để khí huyết lưu thông, làm cho toàn bộ vùng lợi xung quanh – dây chằng cột cơ, rắn chắc, nghiến (đay – cắn chặt 2 hàm răng) để toàn bộ khung quai hàm càng thêm mạnh; ngáp để nội khí khỏe, chống chấn thương cột sống, đốt sống cổ, đưa được khí lên não. Năng lực khí huyết phải đưa được lên vùng thượng đan, tức là đưa lên não rất mạnh mới có thể chịu đựng được việc nâng vật nặng”, võ sư Thắng chia sẻ.

Xã hội - Bí kíp khổ luyện Khẩu lợi công và 'dị nhân' 13 năm không ngủ

Chưởng môn Thăng Long Võ Đạo Nguyễn Văn Thắng (áo đen bên phải).

Kỹ thuật và sự khổ luyện

Chia sẻ về “bí kíp” luyện công phu của mình, võ sư Thắng khuyên những người muốn tập môn này, trước hết phải tuân thủ nguyên tắc về sức mạnh tăng dần. “Như tôi nói, có thể 2-3 năm cũng luyện được khẩu lợi công nhưng chỉ đạt mức độ nâng vật nhẹ. Qua thâm niên luyện tập, bên trong nội khí mạnh, bên ngoài gân cơ xương vững vàng và luyện thêm một loạt công phu khác thì có thể đạt được đến trình độ như tôi đã làm được. Như vậy người ta gọi là các giai tầng của công phu”, võ sư Thắng khẳng định.

Vẫn theo võ sư Thắng, muốn đạt được Khẩu lợi công phải có cơ thể rất mạnh, không chỉ mạnh về gân, cơ, xương mà còn mạnh về nội khí và tất cả các khung của giác quan ở vùng mặt phải có độ tập trung. Chân không mạnh thì không trụ được, cột sống không mạnh cũng không trụ được, cổ không mạnh sẽ kéo gập cổ ngay.

Khi đã luyện đạt Khẩu lợi công có thể nâng dần độ khó lên một cách đơn giản. Độ nặng được đánh giá theo trọng lượng, còn độ khó có thể nâng các vật nặng đó đi dưới đất, trên cọc, trên bàn đinh, trèo thang…

“Nói bí kíp (tức là tính năng kỹ thuật, nắm chắc các quy trình) có thể cho bất cứ ai, nhưng làm ở mức độ nào lại là do khả năng của từng người. Tôi dạy học trò nhảy trên thủy tinh có thể chỉ 5 phút sẽ thực hiện được nếu truyền cho bí kíp, còn không có thì không bao giờ làm được. Nhưng nếu truyền bí kíp cũng chỉ làm thành công ở mức độ rất thấp. Khẩu lợi công cũng vậy, nếu tôi truyền bí kíp, người luyện có thể thực hiện cắn bàn 15-20kg đứng trên mặt đất sau một thời gian tập nghiêm túc. Nhưng bí kíp và công phu (sự khổ luyện) phải song hành thì mới đạt được một động tác nào đó, như khẩu lợi công”, võ sư Thắng khẳng định.

Nói về việc, một người vóc dáng nhỏ bé nhưng lại nâng các vật nặng thậm chí hơn cả trọng lượng cơ thể mình, võ sư Thắng nói, đó là kết quả của quá trình khổ luyện. Đa số các chân sư có ngoại hình rất nhỏ nhưng lại đạt công năng rất cao. Luyện công phu đòi hỏi nội lực ở bên trong cơ thể mình. Một người 50-60kg có thể đạt nội lực (nội khí – sức mạnh bên trong cơ thể) cao hơn người nặng hàng tạ.

Ví dụ như gỗ rất rắn nhưng có nhiều loại, nếu là gỗ lim sẽ rắn hơn gỗ dổi chẳng hạn. Vì vậy, người nhỏ nhưng khổ luyện thành công sẽ chịu được những áp lực rất cao. Để đạt Khẩu lợi công cần luyện thêm các công phu bổ trợ.

Người tập luyện võ công, khi đã tu luyện công phu đạt đến đỉnh cao sẽ dần đạt đến độ “thần vượng không ham ngủ, khí vượng không ham ăn, tinh vượng không ham sắc”. Thông thường, khi tinh thần mệt mỏi, người ta ngủ nhiều, nghỉ nhiều. Càng ngủ nhiều càng rối loạn giấc ngủ. Tinh thần càng yếu, việc ngủ càng chiếm thời gian lớn, như trẻ con tinh thần chưa hoàn thiện hay người già tinh thần suy giảm sẽ có tổng thời gian ngủ nhiều hơn người bình thường.

“Nhưng khi đã tu luyện công phu đạt đến đỉnh cao thì ngủ không còn là quá quan trọng, kể cả “trường tọa bất ngọa” như tôi 13 năm nay không cần ngủ, tinh thần vẫn tốt, thần thái khỏe mạnh, khí huyết lưu thông. Tương tự, khí vượng không ham ăn giống như có các chân sư ngồi thiền nhiều năm không cần ăn gì. Như tôi đã 31 năm nay không ăn đến một hạt ngũ cốc. Đôi khi ăn cho vui chứ không phải là cần thiết. Tinh vượng không ham sắc tức là luyện khí để đạt nguyên thần, khi tinh vượng, thần sẽ sáng, người tu luyện thì tinh hóa khí, khí hóa thần, khí mạnh. Khi các chân sư tu luyện thành công công phu, họ không cần nhu cầu dục vọng bình thường. Khi tu đạt đến ngưỡng nhất định, các nhu cầu đó giảm đi, đến giai đoạn nhất định thì không còn cần nữa”, võ sư Thắng nói thêm.

Qua tìm hiểu được biết, năm 1989, tại liên hoan Võ thuật cổ truyền toàn quốc, võ sư Thắng khi đó nặng chỉ 52kg nhưng đã dùng khẩu lợi công nhấc cả chiếc bàn với đỉnh đồng, nến, hạc, kiếm, ảnh Đạt Ma Sư tổ... nặng xấp xỉ 80kg. Sau mấy chục năm tu luyện, bây giờ, khẩu lợi công của võ sư Thắng đã đạt tới mức thượng thừa. Ông bảo, với hàm răng thép của mình, ông có thể nhai vỡ liền lúc mấy trăm chiếc cốc thuỷ tinh.

 

Let's block ads! (Why?)

Triều Tiên và âm mưu đánh bom máy bay "phá" Olympic 1988

Hai điệp viên Triều Tiên năm 1987 đánh bom một máy bay Hàn Quốc khiến 115 người thiệt mạng trước thềm Olympic.

Tại Thế vận hội mùa đông 2018 diễn ra tại Hàn Quốc, nhà lãnh đạo Kim Jong Un đã gửi các vận động viện tới tham dự. Đây là động thái nhằm xoa dịu căng thẳng giữa mối quan hệ của Triều Tiên và Hàn Quốc.

Khi nhìn lại mối quan hệ liên Triều ở thời điểm hiện tại, nhiều người đã nhắc lại sự kiện trước thềm Thế vận hội ở Hàn Quốc vào năm 1988. Khi đó, Triều tiên dưới sự lãnh đạo của ông Kim Jong Il đã cố gắng phá huỷ thế vận hội bằng việc tấn công một chiếc máy bay chở khách khiến 115 người thiệt mạng.

Cụ thể, ngày 29/11/1987, máy bay chuyến 858 của hãng Korean Air nổ tung giữa không trung vì điệp viên Triều Tiên cài bom trên ngăn chứa hành lý xách tay. Máy bay khi đó đang trong hành trình từ Iraq đến Hàn Quốc, đi qua hai trạm nghỉ tại Abu Dhabi, Các Tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE) và Bangkok, Thái Lan.

Mảnh vỡ máy bay tìm thấy trên biển Andaman năm 1987. Ảnh: Wikitree.

Sau vụ tấn công, hai đặc vụ Triều Tiên cố bay từ Abu Dhabi tới Amman, Jordan nhưng do có vấn đề về thị thực nên buộc phải bay đến Bahrain, nơi họ dự định đến Rome. Tuy nhiên, hộ chiếu của hai điệp viên bị phát hiện là giả tại sân bay ở Bahrain. Nhận thấy họ sắp bị bắt, cả hai đều cố gắng tự sát bằng cách nuốt chất độc xyanua giấu trong thuốc lá. Nam điệp viên Kim Sung-il chết nhưng nữ điệp viên Kim Hyon-hui sống sót.

Kim Hyon-hui được đưa về Hàn Quốc để thẩm vấn. Ban đầu cô khai rằng mình là trẻ mồ côi Trung Quốc lớn lên ở Nhật Bản và nói rằng không liên quan đến vụ tấn công. Tuy nhiên, giới chức Hàn Quốc đã chỉ ra bằng chứng chống lại Kim là thuốc lá mà cô mang là loại được dùng bởi các điệp viên Triều Tiên bị bắt giữ ở Hàn Quốc.

Kim Hyon-hui sau khi bị dẫn độ về Hàn Quốc năm 1988. Ảnh: AFP

Năm 1989, Kim Hyon-hui bị kết án tử hình nhưng Tổng thống Hàn Roe Tae-Woo đã ân xá cho cô. Cô sau đó kết hôn với một sĩ quan tình báo Hàn Quốc và có hai con. Kim không biết tin tức về gia đình mình ở Triều Tiên.

Hoàng Giang(T/h)

Let's block ads! (Why?)

Về quê ăn Tết, đối tượng truy nã bị công an bắt gọn

Sau 6 năm lấy vợ, đối tượng bị truy nã Đặng Đức Dũng đưa vợ con về quê ăn Tết thì bị Công an bắt giữ.

Ngày 18/2, Thiếu tá Biện Viết Chiến - Đội trưởng đội 3 (Phòng cảnh sát truy nã tội phạm, PC52, Công an Nghệ An) cho biết, đã bắt giữ được đối tượng Đặng Đức Dũng (SN 1987, trú xóm 5, xã Lĩnh Sơn, huyện Anh Sơn, Nghệ An) bị truy nã về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Theo hồ sơ, năm 2012, Dũng vào miền Nam mưu sinh. Trong một lần làm giả vé trông giữ xe tại một trường đại học nhằm lấy trộm xe máy thì bị bắt quả tang, tuy nhiên đã trốn thoát.

Đối tượng Đặng Đức Dũng tại cơ quan Công an. (Ảnh: Tri Thức Trẻ)

Tháng 6/2012, Công an quận Tân Phú, TP.Hồ Chí Minh ra quyết định truy nã toàn quốc đối với Đặng Đức Dũng, đồng thời gửi thông báo với Công an Nghệ An (nơi Dũng sinh sống) nhằm truy bắt đối tượng về quy án.

Ngày 17/2 (tức mồng 2 Tết) nhận được thông tin đối tượng Dũng xuất hiện tại nhà bố mẹ đẻ nên tổ công tác phòng PC52 đã lập tức lên đường truy bắt.

Tại cơ quan điều tra, Dũng kể sau khi biết bản thân bị truy nã thì hắn cắt liên lạc với người thân ở quê, vào tỉnh Vĩnh Long mưu sinh kết hôn với một cô gái địa phương và có một người con.

Nghĩ rằng tội của mình đã bị pháp luật lãng quên nên Dũng làm liều đưa vợ và con trai 4 tuổi về quê ăn Tết, song không ngờ bị phát hiện.

Tối cùng ngày, đối tượng Dũng được di lý về trụ sở Công an tỉnh Nghệ An.

Hoàng Giang(T/h)

Let's block ads! (Why?)

Cuộc tình tai tiếng (Phần 7)

Anh là Thiên - ca sĩ nổi tiếng với nhiều scandal tình ái, nhưng thời đại của anh bắt đầu tàn lụi khi một đế vương trong làng nhạc mới bắt đầu lên ngôi. Anh bị người ta gạt đi như một quá khứ đầy vết nhơ.

Thiên tìm mọi cách để trở lại hình ảnh trong sạch. Song, trong một lần, anh gặp một người phụ nữ và xảy ra xô xát với cô tại sân bay. Nhiều khả năng anh bị rơi vào vòng lao lý. Vậy là anh phải tìm mọi cách để tìm đến người phụ nữ bí ẩn này, nhờ cô đưa bằng chứng để minh oan cho anh. 

Cô là Lệ, giám đốc của một công ty giải trí bậc nhất, có một đứa con trai. Trong list đen của cô, có tên anh. Và dù anh không nhớ, nhưng cô từng là một trong những người tình của anh.

Mọi chuyện tiếp theo sẽ diễn ra như thế nào?

Đón đọc truyện dài kỳ: Cuộc tình tai tiếng. Vào 19h00, từ ngày 11/2 tại mục Eva Yêu.

Đến được bệnh viện đã là khoảng chín giờ tối, không đông bệnh nhân như mọi khi. Thiên cùng với Anh Vũ đứng bên ngoài phòng chờ, hướng mắt về phía cánh cửa đang đóng chặt. Lòng anh như có lửa đốt, ngay cả khi vướng vào scandal lớn nhất cũng không như thế này.

Hồi bé Thiên hay cùng với bố đi câu cá, trong lúc đợi cá cắn câu bố thường kể vài chuyện vặt vãnh cho anh nghe vì ông biết anh sẽ rất buồn chán.

Bố và anh là những người đàn ông khác biệt nhau. Thứ mà ông thích thì anh không thích, thứ mà anh thích thì ông lại ghét cùng cực. Lớn thêm một chút, cả hai thường hay xảy ra chiến tranh lạnh, nhưng chưa có lần nào như lần đó. Khi mà anh nói anh sẽ đi theo con đường nghệ thuật - làm ca sĩ.

“Mày đừng bao giờ nhìn mặt tao nữa.” Bố đáp cái chén về phía Thiên và chỉ vào mặt anh nói.

“Chừng nào bố không chấp nhận thì con cũng sẽ không nhìn mặt bố đâu.” Năm đó anh mười sáu tuổi.

Từ bấy đến giờ, hai người không nói với nhau một câu nào. Thi thoảng anh vẫn về nhà và trộm nhìn ông từ đằng xa, còn ông thì không. Ông chẳng thèm liên lạc với anh lấy một lần. Lúc có phóng viên tìm đến hỏi ông về anh, ông cầm chổi đánh đuổi người ta và hét lên rằng:

“Thằng mắc dịch ấy không phải con trai tao.”

Bố của Thiên là như thế, ông cố chấp và bướng bỉnh chẳng kém anh là bao. Nhiều khi Thiên cảm thấy mình giống bố, nhưng lại dường như không giống. Giá như mẹ anh còn sống, thì tình cảnh của hai người đã không đến mức như thế này.

- Anh đừng lo, ông ấy sẽ ổn cả thôi! - Anh Vũ đi tới, đặt tay lên vai anh.

Đây là cô gái bên hàng xóm, anh không có nhiều ký ức về cô ta. Tất cả những gì còn sót lại về cô là một cô bé buộc tóc hai bím, lúc nào nhìn anh cũng nhìn thật lâu. Có lẽ cũng chính ánh mắt của cô khiến anh thấy thân quen khi gặp lại.

Để tránh cho không gian lại chìm vào trầm mặc, Anh Vũ hỏi:

- Bao năm qua, anh đã yêu từng ấy người thật sao?

- Một vài. - Cô ta là phóng viên, hay hỏi cũng là điều dễ hiểu.

- Tôi có thể nhận biết được đâu là tin đồn và đâu là tin thật. Mỗi khi có tin nào là thật tôi đều nghiên cứu rất kỹ cách người ta viết. Và cả cách anh trả lời nữa. Nó không bao giờ tâng bốc anh!

Cô ta còn có thể để ý đến những tiểu tiết như vậy, còn anh thì không. Có biết bao nhiêu bài báo viết về anh, làm sao anh có tâm trí để tâm đến chúng hết. Anh nhớ thời ở đỉnh cao, chỉ cần anh ăn một món ăn nào đó cũng có thể trở thành một đề tài gây tranh luận.

Giờ thì khác, họ đã bắt đầu thấy anh nhạt dần. Quá nhiều scandal cũng khiến họ chán ngán, dễ dàng bỏ qua.

- Tại sao anh không nói gì?

Anh Vũ chạm tay mình vào bàn tay anh, anh ít khi để người con gái nào chạm được vào tay của mình. Anh không biết, nhưng đó là thói quen. Và lần này cũng vậy, Thiên vội vàng rụt tay lại.

cuoc tinh tai tieng (phan 7) - 1

Anh ít khi để người con gái nào chạm được vào tay của mình. Anh không biết, nhưng đó là thói quen. (Ảnh minh hoạ)

Cũng đúng lúc ấy, một bác sĩ từ trong phòng phẫu thuật đi ra vói vẻ mặt mệt mỏi. Theo sau đó là những y tá và bác sĩ khác. Thiên vội vàng chạy đến trước mặt họ hỏi:

- Bác sĩ, bố tôi không sao chứ?

Người đàn ông chỉ mệt mỏi gật nhẹ đầu rồi gạt anh bỏ đi. Thiên vội vàng giữ một người khác hỏi:

- Kìa bác sĩ?

- Đã qua cơn nguy kịch, ý chí của bố cậu đã cứu ông ấy lại.

Không ai còn ở lại nữa, Thiên đứng lặng nhìn vào trong phòng cấp cứu. Anh Vũ đi tới đứng cạnh, lần này cô biết mình không thể chạm được vào anh nữa. Cô không có ý gì, chỉ là muốn truyền cho anh một chút hơi ấm. Có lẽ anh đã để mình cô độc quá lâu rồi.

- Cái gì? Bố của Thiên đột quỵ? - Lệ hét lên với cái điện thoại.

Người đầu dây bên kia vội vàng đáp:

- Đúng thế. Nhưng đã qua cơn nguy kịch.

- Đừng để thông tin này lộ ra ngoài, giờ không phải lúc để cậu ta hứng chịu thêm một đòn nữa đâu. Dù gì đây cũng là việc ngoài ý muốn. Còn người phụ nữ kia thì sao?

- Vẫn chưa rõ tung tích.

- Cố tìm cho ra đi, tôi không tin là có kẻ dưới trướng dám qua mặt mình.

Người kia chỉ vâng một tiếng.

Lệ đứng dậy, hít một hơi thật sâu. Chị đặt tay lên quả cầu thuỷ tinh, suy nghĩ mông lung. Lệ đã từng gặp bố của Thiên, một lần chị cùng anh về nhà. Nhưng anh không dám vào chào bố, anh chỉ đứng từ xa nhìn.

Lúc đó ông già chắc khoảng gần sáu mươi, vẫn còn khoẻ mạnh, người phương phi, hồng hào. Ông có thú tao nhã là câu cá, nghe đâu chiều nào cũng ra bờ sông gần nhà câu cá. Câu xong ông lại thả, lại câu con khác. Chị hỏi Thiên vì sao thì Thiên đáp:

- Ông còn muốn lần sau được câu lại.

Bố Thiên cũng giống Thiên, là kiểu người trông thì có vẻ lạnh lùng, cao ngạo, nhưng thật chất lại vô cùng ấm áp. À, còn thêm một điểm chung nữa đó là họ bướng bỉnh giống nhau. Cả hai đều thấy nhớ đối phương, nhưng lại không ai là người nói ra điều ấy. Đôi khi Lệ không hiểu, tại sao họ phải làm khổ nhau đến như vậy.

Lệ cầm theo túi xách, chị quyết định sẽ đến thăm bố của Thiên. Giờ chị và cậu ta cũng chẳng còn gì, mà lúc còn gì bố cậu cũng đâu có biết. Lệ không phải người nhỏ nhen, cô tuy chưa bao giờ nói chuyện với ông nhưng lại rất kính trọng ông.

Không biết giờ này cậu ta sao rồi? Trong lòng Lệ chợt nổi lên một câu hỏi nữa. Tại sao cô lại phải lo cho tên đó giờ này nhỉ? Cậu ta mười lăm năm nay chẳng phải vẫn sống rất tốt đẹp một mình đó sao?

Vừa bước ra bên ngoài, thì Lệ vội va phải Nguyễn Hoàng. Cậu ta trông cũng có vẻ vội vàng.

- Sao thế? - Lệ hỏi.

Nguyễn Hoàng lắc đầu:

- Không có gì.

- Sao nào? - Lệ không buông tha - Cậu nghĩ tôi là ai hả?

Nguyễn Hoàng cúi đầu:

- Em không dám, chỉ là em thấy chuyện này không nhất thiết phải nói cho chị biết thôi.

Lệ nhìn cậu chàng trẻ tuổi này, cậu ta lúc nào cũng rất hiền lành và thân thiện, người hâm mộ cũng rất yêu quý cậu. Nhưng cậu ta được dạy bài bản như thế từ bé, cậu lớn lên trong một “lò đào tạo” đó là gia đình truyền thống làm người nổi tiếng, vì vậy Lệ cũng không biết là cậu ta thật lòng hay giả vờ nữa.

- Tôi cũng đang muốn tìm cậu để nói chuyện đây.

- Chuyện…Chuyện gì ạ?

- Chuyện dạo gần đây, cậu hơi xao nhãng ca hát mà bị cuốn quá nhiều vào chuyện của showbiz.

Nguyễn Hoàng nhìn Lệ, không nói gì cả. Anh không biết phải nói gì, vì dường như không có gì qua được mắt của Lệ. Mẹ anh vì tin tưởng chị nên đã gửi gắm anh, đúng là chị ta đã đưa anh đến đúng tầm của bản thân.

Nhưng anh vẫn chưa thấy đủ. Anh nhận ra con đường này cần phải cố gắng nhiều hơn nữa, phải ác liệt hơn nữa mới có thể đến được đỉnh cao.

Giống như tay bạn trai cũ của chị đã từng.

Một loạt những tấm ảnh được vứt lên trên mặt bàn, trên đó có cả ảnh Nguyễn Hoàng xuất hiện ở sân bay, Nguyễn Hoàng xuất hiện trong bệnh viện và rất nhiều những địa điểm khác.

Nguyễn Hoàng ngẩng đầu nhìn Lệ, đột nhiên có chút run sợ. Chị ta lại mang khuôn mặt của một kẻ như đã biết hết tất cả đó.

- Cậu có hiểu tôi đã mất bao nhiêu công sức và tiền bạc để đầu tư cho cậu không? Tôi đã hứa với mẹ cậu là đưa cậu lên tầm cao nhất một cách chân chính. Vậy mà cậu… - Lệ chỉ vào đống ảnh - Chúng có thể vùi cậu xuống địa ngục.

- Em…

- Em em cái gì? Giờ thì cậu nói cho tôi biết, tại sao cậu phải làm vậy với Thiên? Dù cậu không làm thì anh ta cũng sẽ tự rũ xác dưới chân cậu.

- Em thấy sợ! - Nguyễn Hoàng đột nhiên mếu máo, anh không nghĩ mình lại là kẻ dễ dàng khóc như thế này. Nhưng đúng là anh đang rất sợ.

Lệ nhíu mày, hừ một tiếng:

- Cậu sợ cái gì mới được cơ chứ?

- Em sợ chị vì còn yêu anh ta mà không dám để em lên được nơi cao nhất. Em sợ một ngày nào đó chị sẽ vứt bỏ em để quay về lại anh ta. Vì anh ta đúng là một kẻ có tài. Chỉ cần có người giỏi nâng đỡ, anh ta sẽ sớm trở lại với vị trí ca vương của mình.

Lệ nhếch môi cười, cô đáp tấm ảnh vào người Hoàng, chỉ tay nói:

- Cậu ngoài hát ra đừng nên nói gì cả. Vì cậu thở ra câu nào là khiến người ta muốn đánh cậu câu đó.

- Em xin lỗi!

- Xin lỗi giờ này có ích gì. Tôi lại phải một tay thu xếp, lo lót cho cậu. Cậu ở nguyên đó cho tôi, tốt nhất là vào Sài Gòn một thời gian. Và tốt nhất đừng để tôi thấy mặt cậu từ giờ cho đến lúc mọi việc ổn thoả.

cuoc tinh tai tieng (phan 7) - 2

Cậu ngoài hát ra đừng nên nói gì cả. Vì cậu thở ra câu nào là khiến người ta muốn đánh cậu câu đó. (Ảnh minh hoạ)

Ngay buổi tối hôm đó, báo chí được tin Nguyễn Hoàng tổ chức một minishow trong Sài Gòn vào khoảng ba ngày tới. Mọi sự chú ý lại được đổ dồn về phía anh ta mà tạm thời quên đi vụ việc chưa được sáng tỏ của Thiên.

Lúc này Thiên cũng chẳng cần để ý gì hết, khi chị Thắm tìm đến bệnh viện thì hốt hoảng không nhận ra. Trông anh như ba ngày chưa tắm. Đầu tóc bết bóng, khuôn mặt lún phún râu. Anh đứng hút thuốc ở hành lang khu A, cố gắng không để ai thấy khuôn mặt tiều tuỵ của mình.

- Chị tạm thời để tôi nghỉ ngơi ít lâu được không? Tôi muốn dành thời gian cho ông ấy.

- Suy nghĩ lại rồi à? - Thắm cười khẽ.

Thiên gật đầu, di nát điếu thuốc rồi vứt nó vào trong thùng rác:

- Tôi đã thua, từ trước đến nay tôi vẫn luôn thua ông.

- Cậu thật sự quá cố chấp, giờ này mà vẫn còn coi đây là một trận chiến. Cũng may là ông ấy không sao.

Thiên chạm tay lên chỗ mình vừa di thuốc:

- Ừ, đúng là không sao.

- Nhưng tôi có một tin tốt cho cậu vào thời điểm này, cười lên một cái xem nào.

Thiên hừ một cái, lừ mắt nhìn chị Thắm. Chị ta chép miệng:

- Bình thường cười cười nói nói, giờ thì ra cái vẻ lạnh lùng. Cậu đúng là kẻ khó ưa. Được rồi, không vòng vo nữa. Người phụ nữ đó, cũng đang ở đây, trong bệnh viện này. Có muốn qua đó không?

Thiên nhìn theo cái hất mặt của Thắm, chẳng cần suy nghĩ gì nhiều. Anh nói:

- Chúng ta cần phải có kế hoạch tấn công đấy. Chị nghĩ rằng kẻ thù để ta qua dễ dàng như thế sao?

Thắm nhíu mày nhìn Thiên, không hiểu được cậu ta đang nghĩ gì. Chẳng lẽ sau vụ việc của bố, não của cậu đã được thay ư? Trước giờ cậu ta có nghĩ gì quá sâu xa đâu? Chính cậu ta cũng bảo mọi việc phải thuận theo tự nhiên, tính toán nhiều quá dễ bị ung thư não còn gì?

Nhưng chị tin cậu, chị luôn luôn tin tưởng cậu sẽ làm được hơn những gì mà chị có thể tưởng tượng. Lần này, để xem cậu ta có tự cứu được bản thân mình hay không?

Kế hoạch của Thiên là gì? Anh có thể giúp được bản thân mình? Về phía Lệ, cô sẽ lo lót giúp Nguyễn Hoàng ra sao? Dường như lại là một cuộc chiến mới, lại đẩy Thiên và Lệ đến một hồi mâu thuẫn mới.

Đón đọc phần 8 truyện dài kỳ: Cuộc tình tai tiếng. Vào 19h00 ngày 19/2 tại mục Eva Yêu.

Cuộc tình tai tiếng (Phần 6)
Ánh mắt đầy lửa giận của Thiên đột nhiên chuyển qua sự hoang mang. Tại sao chị lại nhắc đến chuyện này? Lại muốn đánh lừa cảm giác của anh ư? Suốt bao...

Theo Lan Vy (Khám Phá)

Let's block ads! (Why?)

3 ngày Tết Mậu Tuất, 16.600 trường hợp khám và cấp cứu vì TNGT

Theo thông tin từ bộ Y tế, từ 15/2 (30 Tết) đến 17/2 (tức mùng 2 Tết), 1.300 cơ sở y tế trong cả nước đã tiếp nhận 1.949 trường hợp khám cấp cứu do các vụ ẩu đả. Trong số này có gần 1.100 trường hợp đánh nhau phải nhập viện điều trị nội trú và 270 trường hợp phải chuyển viện tuyến trên. Đã có ít nhất 6 trường hợp tử vong vì đánh nhau.

Bên cạnh đó, cũng tại 1.300 cơ sở y tế trên, đến khám và cấp cứu vì tai nạn do pháo nổ là 190 trường hợp (tăng 54%), không có ca tử vong. Con số này tăng vọt so với 3 ngày Tết Đinh Dậu 2017.

Ngoài ra, có 53 trường hợp nhập viện do chất nổ khác, tăng 27 trường hợp (tăng 100%) so với 26 ca trong 3 ngày Tết năm 2017.

Xã hội - 3 ngày Tết Mậu Tuất, 16.600 trường hợp khám và cấp cứu vì TNGT

Đã có hàng nghìn bệnh nhân vào viện do TNGT những ngày Tết Mậu Tuất 2018.

Thống kê từ bộ Y tế cho thấy, số người TNGT đến khám và cấp cứu tại các cơ sở y tế là 16.600 trường hợp, giảm gần 4% so với 3 ngày Tết 2017.

Trong đó, gần 10.000 trường hợp nhẹ được xử trí và cho về trong ngày; 5.500 trường hợp phải nhập viện điều trị nội trú. Số ca tử vong do TNGT (bao gồm cả tử vong trước khi đến bệnh viện) là 83 trường hợp.

Số ca khám cấp cứu do rối loạn tiêu hoá là gần 1.300 trường hợp, trong đó 388 trường hợp là ngộ độc (say) rượu (chiếm 25%), 239 trường hợp do ngộ độc thức ăn tự chế biến.

Theo số liệu báo cáo trực tuyến của 1.300 cơ sở khám chữa bệnh trên toàn quốc, trong 3 ngày Tết, cả nước đón thêm 8.648 trẻ chào đời và làm thủ tục xuất viện cho 60.141 người bệnh được điều trị khỏi về nhà ăn Tết.

Nguyễn Huệ

Let's block ads! (Why?)

Iran: Máy bay chở 66 người rơi xuống núi, không ai sống sót

Một máy bay chở theo 66 người đang di chuyển qua khu vực miền núi ở Iran thì bất ngờ gặp nạn.

Một máy bay chở khách trong hành trình từ thủ đô Tehran tới thành phố Yasuj ở Tây Nam Iran vừa gặp nạn ít giờ (giờ địa phương).

Thông tin từ giới truyền thông nước này, máy bay gặp nạn gần khu vực miền núi thuộc thị trấn Semirom.

Máy bay ATR 72-500 của hãng hàng không Aseman. Ảnh: Tasnim News Agency

Theo thông tin mới nhất, phát ngôn viên hãng hàng không Aseman xác nhận toàn bộ hành khách và phi hành đoàn đã thiệt mạng.

Giám đốc cơ quan an ninh quốc gia Iran cho biết máy bay gặp nạn là một chiếc ATR 72-500 của hãng hàng không Aseman. Máy bay chở theo 60 hành khách và 6 thành viên phi hành đoàn.

Các báo cáo ban đầu cho thấy máy bay biến mất khỏi hệ thống theo dõi không lâu sau khi cất cánh từ sân bay Mehrabad, thủ đô Tehran.

Do địa hình đồi núi tại nơi máy bay gặp nạn, nhà chức trách Iran không thể triển khai xe cứu thương tới hiện trường. Thời tiết xấu tại tỉnh Isfahan cũng đang khiến máy bay cứu hộ không thể tiếp cận địa điểm máy bay gặp nạn.

Hoàng Giang(T/h)

Let's block ads! (Why?)

Nữ công nhân rút 13 tỉ tiền mặt để về quê ăn tết

Một người phụ nữ tới gân hàng rút 13 tỉ tiền mặt, được bỏ vào 5 túi xách và được cảnh sát địa phương đặc cách, hộ tống đưa về tận nhà.

Lực lượng cảnh sát hộ tống người phụ nữ về tận nhà

Ngày 13/2, đội cảnh sát huyện Kiến Thủy (tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc) khi đang tuần tra kiểm soát thì phát hiện một phụ nữ xách 5 túi đầy tiền mặt đứng chờ xe buýt.

Được biết, người phụ nữ này là một công nhân và vừa đến ngân hàng để rút khoản tiền 3,8 triệu nhân dân tệ (~13,5 tỉ đồng) để về quê ăn tết.

Người phụ nữ vận chuyển tiền một cách cho vào túi và xách đi bộ trên đường

Đội cảnh sát tỏ ra ngạc nhiên trước cách "vận chuyển" tiền của người phụ nữ trên và đã giúp đỡ bằng cách hộ tống bà về tận nhà để đảm bảo an toàn.

Qua vụ việc trên, giới chức trách địa phương cũng khuyến cáo người dân nhằm đảm bảo an toàn nên khi rút số tiền lớn thì hãy sử dụng dịch vụ chuyển tiền điện tử hoặc internet banking.

Hoàng Giang (T/h)

Let's block ads! (Why?)