Wednesday, January 17, 2018

Tin tức pháp luật mới nhất ngày 17/1/2018

Tin tức pháp luật mới nhất ngày 17/1/2018. Cập nhật tin tức pháp luật mới nhất ngày 17/1/2018 trên trang Đời sống & Pháp luật.

Lao xe hạ gục tên cướp giật dây chuyền trên đường phố Sài Gòn

Ngày 16/1, Công an Q.6, TP.HCM đang củng cố hồ sơ để xử lý đối tượng Nguyễn Quốc Hội (SN: 1986, ngụ Q. Bình Tân) về hành vi “cướp giật tài sản”.

Trước đó vào trưa ngày 14/1, Hội điều khiển xe máy mang BKS: 59C - 495.03 đi tìm con mồi để ra tay cướp giật kiếm tiền tiêu xài. Khi đến trước nhà số A10 đường Bà Hom (P.13, Q.6), hắn phát hiện chị Phạm Thị Tuyết Ngọc (SN: 1998, ngụ huyện Bình Chánh) đang đi bộ trên vỉa hè, cổ đeo sợi dây chuyền vàng.

Thấy “con mồi” có vẻ ngon ăn, hắn áp sát giật sợi dây chuyền rồi tăng ga bỏ chạy. Đúng lúc này, anh Trần Quốc Khánh (SN: 1963, ngụ Q.5) đang chạy xe máy gần đó thấy nạn nhân chỉ về đối tượng truy hô “cướp… cướp” nên phóng xe đuổi theo.

Không chút ngần ngại, anh Khánh phóng xe lao thẳng vào tên cướp khiến hắn ngã nhào xuống đường. Không để hắn bỏ chạy, anh cùng người dân ập đến khống chế bắt gọn đối tượng giao nộp công an.

Tại cơ quan công an, đối tượng Hội thừa nhận hành vi phạm tội của mình và cho biết bản thân từng có tiền án cướp giật tài sản. Tuy nhiên, khi ra tù hắn chưa chịu hối cải mà tiếp tục “ngựa quen đường cũ”.

Phá 'xưởng' sản xuất bột ngọt giả ở Sài Gòn

Người phụ nữ cùng số bột ngọt giả nhãn hiệu bị phát hiện -  Ảnh: Công an cung cấp.

Trưa 15/1, Đội Cảnh sát Kinh tế, Công an quận Bình Tân (TP.HCM), cùng Công an phường An Lạc A phát hiện người phụ nữ trung niên lái xe máy tay ga biển số TP.HCM, chở theo 3 bao tải có biểu hiện nghi vấn nên ra hiệu lệnh dừng lại, kiểm tra.

Công an phát hiện 186 gói bột ngọt (tương đương 96 kg) giả nhãn hiệu, không có giấy tờ chứng nhận nguồn gốc.

Người phụ nữ sau đó khai nhận tên Dung (50 tuổi) và nói đã mua bột ngọt có xuất xứ từ Trung Quốc rồi mang về thay bao bì. Số hàng giả nhãn hiệu sau đó được bà Dung bán ra thị trường để kiếm lời.

Kiểm tra “xưởng” chế bột ngọt của người này tại căn nhà trên đường Lê Đình Cẩn (phường Tân Tạo, quận Bình Tân), công an phát hiện 1.405 gói bột ngọt giả nhãn hiệu (khoảng 818 kg và 500 kg nguyên liệu).

Công an TP.HCM lập biên bản tạm giữ số hàng và xử phạt hành chính đối với bà Dung. Vụ việc đang được mở rộng điều tra.

Phát hiện hơn 100 tấn bột ngọt giả ở Sài Gòn

Nhập 1.200 tấn nguyên liệu bột ngọt từ Trung Quốc về TP HCM, Công ty TNHH Saigon Ve Wong thuê nhân viên đóng gói rồi bán ra thị trường.

Bắt nhóm con nghiện gây ra hàng loạt vụ cướp giật

Ngày 16/1, Công an quận Hồng Bàng, Hải Phòng đã khởi tố, tạm giam 4 đối tượng để điều tra mở rộng về hành vi cướp giật tài sản, gồm: Nguyễn Văn Hoàn, 28 tuổi, trú tại huyện Thuỷ Nguyên (1 tiền án về tội cố ý gây thương tích); và các đối tượng cùng trú tại huyện An Dương, gồm: Nguyễn Đăng Thọ (1 tiền án về tội cướp tài sản); Đoàn Danh Hiệp; Trần Hữu Dương. Các đối tượng này đều nghiện ma tuý và không công ăn việc làm.

Được biết, gần đây, Công an quận Hồng Bàng nhận được nhiều thông tin của người dân về việc bị các đối tượng đi xe máy cướp giật tài sản. Các vụ cướp xảy ra trên nhiều địa điểm và ở nhiều thời điểm khác nhau, thậm chí cả giờ cao điểm, ngay trên đường phố đông đúc.

Điển hình: Vào 20h30 ngày 25/10/2017, tại chân dốc cầu Bính, chị Phạm Thị Hảo ở phường Đông khê, quận Ngô Quyền bị 2 đối tượng đi xe máy BKS: 15B2-30714 bất ngờ áp sát giật mất chiếc điện thoại iPhone 6 plus…

Trước tình trạng trên, Công an quận Hồng Bàng đã lập chuyên án đấu tranh và lúc 0h30 ngày 14-1-2018, Nguyễn Văn Hoàn đã bị các trinh sát bắt tại thôn 3 xã Bắc Sơn, huyện An Dương. Đến tối cùng ngày, 3 đối tượng còn lại cũng bị bắt giữ.

Tại cơ quan điều tra chúng khai nhận: Hoàn và Thọ cùng nhau gây ra vụ cướp điện thoại của chị Hảo ngày 25/10/2017. Các đối tượng còn khai đã cùng nhau thực hiện trót lọt 8 vụ cướp giật khác trên địa bàn Hải Phòng và một số vụ khác ở thành phố Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh. Cơ quan điều tra đã làm rõ được một số vụ do ổ nhóm này gây ra.

Hiện, Công an quận Hồng Bàng đang khẩn trương đấu tranh mở rộng chuyên án. Những người dân nào là nạn nhân bị cướp giật tài sản trên địa bàn thời gian vừa qua nếu phát hiện các đối tượng nghi vấn (trong ảnh) đề nghị liên hệ với theo số điện thoại: 0904.032.469 (Đ/c Sơn).

Bắt đối tượng giấu súng ngắn trong xe ô tô

Cơ quan công an ghi lời khai đối tượng Thắng - Ảnh: An ninh Thủ đô

Ngày 16/1, Công an TP Lạng Sơn cho biết, quá trình điều tra củng cố chứng cứ, cơ quan công an đã quyết định khởi tố bị can đối với Nguyễn Thạc Thắng (43 tuổi), trú tại số 15 đường Hùng Vương, phường Chi Lăng, TP Lạng Sơn về hành vi gây rối trật tự công cộng.

Cơ quan công an cũng đang tiếp tục điều tra, xem xét khởi tố Nguyễn Thạc Thắng về tội "Tàng trữ, sử dụng trái phép vũ khí". Đối tượng này đã tham gia hỗn chiến tại đường Chu Văn An, phường Vĩnh Trại, TP Lạng Sơn vào tháng 8-2017.

Trước đó, như đã đưa tin, liên quan đến vụ việc 2 nhóm thanh niên mang hung khí và súng hoa cải gây ra vụ hỗn chiến kinh hoàng khiến nhiều người bị thương tại đường Chu Văn An, TP Lạng Sơn, Công an TP Lạng Sơn đã bắt giữ, điều tra làm rõ và khởi tố 26 đối tượng về các tội danh cố ý thương tích, gây rối trật tự công cộng, tàng trữ, sử dụng trái phép vũ khí.

Sau đó, ngày 11/1, cơ quan công an đã thực hiện bắt khẩn cấp và ra lệnh tạm giam đối tượng Nguyễn Thạc Thắng.

Quá trình điều tra mở rộng, cơ quan công an xác định và làm rõ Nguyễn Thạc Thắng có vai trò là người đã chở một số đối tượng trong nhóm của Nguyễn Văn Mạnh (nhóm thanh niên Quảng Ninh) sang khu vực đường Chu Văn An để đánh nhau.

Qua kiểm tra, cơ quan công an phát hiện Thắng đang tàng trữ 1 khẩu súng ngắn dạng Colt, 1 xe ô tô Mercedes BKS 12A-05281 và 1 số tang vật liên quan khác.

Trên đây là những tin tức pháp luật mới nhất ngày 17/1/2018 được trang Đời sống & Pháp luật tổng hợp.

Cự Giải (T/h)

Let's block ads! (Why?)

Ngôn tình để ngỏ: Vỏ bọc hoàn hảo (Kết 1)

ngon tinh de ngo: vo boc hoan hao (ket 1) - 1

Cảm ơn độc giả Thuý Diệu đã gửi truyện về chuyên mục Eva Yêu theo địa chỉ evayeu@eva.vn. Bạn sẽ nhận được phần quà hấp dẫn là nhuận bút từ chuyên mục.

Mời đón đọc kết 1 truyện ngắn: Vỏ bọc hoàn hảo do độc giả Thuý Diệu gửi về chuyên mục. 

Thu không hiểu chuyện gì, cô cũng không nghĩ nhiều. Có lẽ anh đang mê sảng, có lẽ nỗi sợ hãi trước cái chết đã khiến anh không còn nhận thức được mọi thứ.

Thu cùng với Huy đưa anh vào bệnh viện của Huyện. Cơ sở y tế này không được như thành phố, điện thì tối, các tường đều nhuốm một màu vàng thời gian. Huy và Thu đợi ở bên ngoài. Lúc này đã là nửa đêm, Thu có gọi điện cho mẹ chồng qua trông cháu hộ.

"Chắc mẹ anh ấy lo nhiều lắm." - Huy nói - "Bình thường anh ấy chỉ ốm vặt thôi bà cũng đã sợ rồi."

- Sao cậu biết?

- Em lớn lên cùng anh ấy nên em hiểu. Nhà Bách có đến sáu anh chị em, nhưng ở cái làng này, không ai là không biết bà cụ thương anh nhất nhà.

Mối quan hệ giữa mẹ chồng và Thu tương đối tốt đẹp. Vì không phải sống cùng. Thu nghĩ thế. Mẹ chồng sống với anh cả, nghe đâu suốt ngày phải cãi nhau với cô con dâu. Chắc người mẹ nào cũng thế, đều có thói ghen tuông không phải lối khi thấy con trai mình lại đi thương một người đàn bà xa lạ.

- Chị có bao giờ nghĩ mình thực sự hiểu anh Bách không?

Thu quay sang nhìn Huy, câu hỏi của cậu khiến cô chùng lại mất vài giây. Cô có hiểu anh không ư? Đương nhiên là cô hiểu anh. Cô là vợ anh cơ mà.

- Tôi yêu Bách, yêu thì phải hiểu.

- Tính ra trong cái đám trai làng, anh ấy là người ít nói, có học thức nhất và cũng là kẻ nhiều bí mật nhất. Ở trường, Bách luôn giữ khoảng cách với mọi người. Chị không biết chứ nhiều người không ưa anh ấy cho lắm.

- Người không hiểu ta, thì ta cũng chẳng nên để ý.

Bách đã qua cơn nguy kịch, nhưng anh vẫn chưa tỉnh lại. Bác sĩ nói do anh bị ngạt khí và mất sức nhiều để thoát thân trong vụ cháy nên cần được nghỉ ngơi. Nhưng một đồng nghiệp đến thăm đã kể với Thu rằng đáng ra Bách có thể chạy ra khỏi đó ngay lập tức, nhưng chẳng ai hiểu vì sao anh ta lại ở lại. Mặc cho đám cháy đang ngày một bùng lên dữ dội hơn.

Lần đầu tiên kể từ khi quen anh, Thu phải tự đặt ra một câu hỏi vì sao về chồng mình. Anh ấy muốn chết sao? Chẳng lẽ anh bị trầm cảm mà cô không biết. Thu rất quan tâm đến căn bệnh này, bởi vì nó có thể cướp đi mạng sống của những người cô yêu thương bất cứ lúc nào mà không cần đến một tai nạn, hay một rủi ro ngoài ý muốn. Đợi khi Bách tỉnh dậy, Thu liền nắm lấy tay anh hỏi:

- Anh đỡ mệt chưa?

Bách gật đầu, anh nhìn sang đứa con gái đang tròn mắt nhìn mình, vuốt tóc con đầy yêu thương.

- Anh có sợ không?

Bách nhìn cô, không hiểu.

- Sợ chết ấy!

Bách im lặng một lúc, rồi gật đầu đáp:

- Có, anh sợ phải xa em.

Đến chiều cùng ngày, có một cô gái đến thăm Bách. Nghe đâu cô ấy làm ở nhà ăn trong trường, cũng là người đã thoát nạn trong vụ cháy nhà ăn trường đó. Cô ấy có mái tóc dài, khuôn mặt của một thôn nữ, quần áo đơn giản, không có gì nổi bật. Lúc nhìn thấy Thu đang ngồi bên cạnh anh nói chuyện, cô chỉ cúi đầu chào. Trông không được tự nhiên cho lắm. Thu vội vàng đứng dậy nhường chỗ cho cô ta:

 - Cô ngồi đi.

- Dạ thôi, em… em chỉ đến để thăm anh ấy. Thấy anh ấy tỉnh lại rồi em nghĩ…

- Nghĩ ngợi gì, cô ngồi đi.

Thu cười, kéo cô ấy ngồi xuống. Cô mang thái độ bạo dạn của một cô gái thành phố, điều ấy khiến cho cô gái này càng trở nên lép vế.

Lúc này, Thu mới để ý Bách nhìn cô ấy bằng một ánh mắt rất khác lạ. Thu không thể nào diễn tả được nó bằng lời, nhưng nó khiến cô thấy bất an.

ngon tinh de ngo: vo boc hoan hao (ket 1) - 2

Lúc này, Thu mới để ý Bách nhìn cô ấy bằng một ánh mắt rất khác lạ.  (Ảnh minh họa)

Không khí đột nhiên trùng xuống, không có bất kỳ ai nói gì. Thu cũng thấy nó lạ lùng quá, kể từ khi cô gái này xuất hiện, chồng cô như trở nên buồn rầu hơn. Mãi đến tận khi cô gái này đứng dậy, Bách mới hỏi:

- Nhà ăn trường cháy rồi, em sẽ làm ở đâu?

- Họ nói rằng đợi khi nào xây xong sẽ để em đi làm bình thường.

"Đợi đến bao giờ chứ? Trường ta nghèo như vậy." - Bách lẩm bẩm - "Em có kiếm được việc làm gì khác không?"

Cô gái lắc đầu, buồn bã. Bách nhìn sang Thu, nói khẽ:

- Em cho cô ấy làm ở hiệu may nhà ta nhé? Cô ấy nghèo lắm, trên còn mẹ già, dưới có em nhỏ nữa. Nếu giờ cô ấy không có việc, e là gia đình cô sẽ chết đói mất.

Chồng cô luôn là một người tốt. Anh ấy lúc nào cũng thích giúp đỡ người khác. Thu không muốn từ chối anh, cô chỉ cảm thấy hơi khó chịu. Nhưng rồi cô vẫn đồng ý. Cô không ghét cô gái kia, dù trong lòng cô là một ngàn thắc mắc về cô ấy.

Ở trong cái làng nhỏ này, chỉ một câu chuyện kể ra cũng có thể được cả làng biết đến. Chính vì vậy mà Thu nghe người ta đồn đại không ít về vụ cháy ở trường. Nhưng chuyện chính nhất vẫn là Bách cứu một cô gái ở nhà ăn đến quên cả mạng sống của mình. Nhiều lần Thu muốn hỏi, nhưng anh đều chỉ trả lời qua quýt. Càng ngày nghi vấn càng lớn, Thu thật sự muốn biết cô ta là ai, và là thế nào với anh mà anh lại đối xử tốt với cô như vậy.

"Cô ấy là một người mà anh đã mang ơn!" - Bách nói khi đang chấm bài cho học sinh.

Thu hỏi lại:

- Ơn gì?

- Thanh đã từng cứu anh một lần. Em biết đấy, từ nhỏ anh đã không biết bơi, có một lần phải đi qua cầu tre đến nhà một học sinh để vận động em ấy đi học, anh đã bị ngã. Và cô ấy cứu anh. Còn học sinh mà anh định tới động viên lại chính là em trai của Thanh.

- Thế là hoà, anh vì em trai cô ấy, cô ấy đương nhiên có lý do vì anh. Điều ấy có gì mà phải ơn huệ.

- Nhưng em không hiểu, đó là tính mạng của anh. Nó lớn lao!

Thu không biết có nên tức giận hay không nữa. Chính cô cũng không ngờ được rằng đến một ngày nào đó, mình lại trở nên tầm thường như bao người phụ nữ khác. Cô cũng ghen tuông, cũng cằn nhằn anh. Tổ ấm vốn yên bình dần dà đã chẳng còn yên bình nữa.

Có một lần Thu lên huyện mua vải, cô để cửa hàng cho Thanh trông. Khi về đến nơi, Thu phát hiện tiền trong chiếc hộp sắt của mình đã bị ai đó lấy đi một tờ có mệnh giá lớn. Những tờ như thế ở trong hộp này không có nhiều, chỉ một vài đồng thôi. Thu không định nghi ngờ Thanh, nhưng cô ấy không đi làm, không kiếm được tiền ở chỗ nào khác ngoài tiệm may này. Song, Thu lại thấy cô ta có tờ tiền đó.

ngon tinh de ngo: vo boc hoan hao (ket 1) - 3

Cô không ghét cô gái kia, dù trong lòng cô là một ngàn thắc mắc về cô ấy. (Ảnh minh họa)

Những ngày hôm sau, Thu đánh dấu lên những tờ tiền và vài ngày sau cô phát hiện Thanh có một đồng được đánh dấu như vậy. Thu chỉ hỏi rất nhẹ nhàng:

- Sao em lấy tiền của chị?

Thanh nhìn cô, rồi cô ấy vội vàng quỳ xuống ôm chân cô:

- Em xin lỗi, em… em chỉ lấy một đồng thôi. Vì mẹ em đã bị bệnh nằm nhà mà em không có tiền mua thuốc.

- Không phải một đồng đâu, em đã lấy rất nhiều lần và rất nhiều đồng rồi.

- Không có, chỉ một lần này thôi chị à. Chị tha lỗi cho em, em không dám nữa.

Đúng lúc ấy Bách về nhà, anh nhìn Thanh phải quỳ ôm chân của vợ mình liền chạy đến đỡ cô dậy. Anh còn nói đỡ giúp Thanh khiến cho Thu tức giận. Cô là kiểu người cá tính, có sao nói vậy, mà lời nói của cô thường có lực sát thương rất lớn.

- Nếu anh còn cứ bảo vệ cô ta, thì chi bằng đến sống với cô ta đi.

- Em nói gì?

- Em nói anh đến sống với Thanh đi. Em không chấp nhận anh cứ vì con nhỏ đó mà chống đối lại em.

- Em chưa tìm hiểu kỹ càng mà đã buộc tội người khác, như vậy có quá quắt lắm không?

- Anh bị nó bỏ bùa mê thuốc lú rồi. Hoá ra anh cũng như bao thằng đàn ông khác, chán cơm thì tìm đến phở, chán vợ thì tìm gái để mua vui.

- Ăn nói cho cẩn thận, em đang lăng mạ người khác đấy.

- Tôi lăng mạ cả thế giới này đấy, ai làm gì được tôi?

Ai ngờ đâu Bách làm như thế thật! Thu kinh ngạc đến nỗi ốm liền mấy ngày trời. Cô chưa từng tưởng tượng chồng cô lại có thể hành xử như vậy. Anh như biến thành một con người khác, rất khác. Anh thà bỏ đi vì một người xa lạ, còn hơn là ở lại bên cô, người cũng đã chịu từ bỏ tất cả để đến bên anh.

Dân trong làng bắt đầu bàn tán xôn xao chuyện vợ chồng Thu, những lời ra tiếng vào, những ánh mắt nhìn soi mói khiến Thu phát điên. Cô tìm đến Huy và nói anh ta lôi chồng mình về, nhưng Huy lại bảo:

- Nhiều năm về trước chị Thanh đúng là có từng cứu anh Bách, sau đó hai người yêu nhau.

- Yêu nhau?

Huy gật đầu:

- Đúng. Sau đó anh Bách bỏ lên thành phố, rồi trở lại đây với chị! Một người con gái thành thị xinh đẹp, tài giỏi.

- Tại sao tôi không biết chuyện này?

Huy nhún vai:

- Tất cả mọi người thì đều nghĩ chị đã biết rồi.

Thu đi thẫn thờ trên con đường làng, cô chợt nhận ra mình chỉ là một cái bóng của Thanh. Anh ấy vì cô ta mà bỏ lên thành phố, yêu cô, rồi đưa cô về đây để làm một bức bình phong. Họ vẫn yêu nhau, tha thiết đến độ chẳng màng đến cô. Anh ta còn lao vào đám lửa đó cứu cô ấy nữa. Vậy mà cô cứ nghĩ cuộc sống bình yên này là thật sự.

Thu trở về nhà, cô thu dọn đồ đạc, bế theo con gái mình rồi bắt xe ra bến xe. Cô sẽ về lại thành phố, thế này là quá đủ. Cô chẳng thể nào sống được ở cái nơi nhỏ bé, nhiều thị phi và lạc hậu này được. Tất cả chỉ là ảo mộng, tình yêu ư? Đúng là bốc mùi.

- Mẹ ơi, mình không gọi bố đi ạ?

Thu hôn lên trán con, run run nói:

- Bố sẽ không đi đâu cả, bố sẽ ở lại nơi này.

- Tại sao?

- Vì bố không yêu thương mẹ con mình.

Chuyến xe trong đêm không có quá nhiều người, Thu không gọi điện cho ai biết cô trở về thành phố. Kể cả bố mẹ đẻ. Đến lúc này cô cũng không hiểu bản thân tại sao lại chọn con đường khổ cực như thế này. Cô cứ nghĩ anh ta là người tốt nhất trong các người đàn ông khác, nhưng anh ấy cũng chỉ là một diễn viên giỏi, đã hoàn thành xuất sắc vai diễn của mình thôi. Khi xe chuẩn bị lăn bánh, đột nhiên Bách từ đâu chạy lên xe và kéo tay cô xuống.

- Bỏ tôi ra.

Thu cố gắng gỡ tay anh ra nhưng không được.

- Em đưa con chúng ta đi đâu? Tại sao em phải khiến mọi chuyện như thế này?

- Em khiến? Lỗi của em à?

"Đừng đi!" - Bách đột nhiên ôm cô vào lòng - "Đừng bỏ anh. Anh cần em."

Thu cười nhạt, nhưng cô không muốn làm anh thất vọng.

- Anh xin em, tha thứ cho anh một lần. Anh không hề sống cùng cô ấy, mấy ngày hôm nay anh đều ở chỗ của Huy.

"Anh yêu cô ta hay yêu em?" - Thu chỉ hỏi có vậy.

- Tất nhiên là em.

- Vậy thì không cần nói gì nữa, như thế là ổn. Từ bây giờ anh đừng gặp cô ấy nữa.

- Nhưng anh cũng không thể bỏ cô ấy.

Thu quay lại, nhíu mày nhìn anh. Anh có biết anh đang nói gì không? Bách quỳ xuống, anh ngước mắt lên nhìn Thu:

- Anh biết anh là kẻ có tội, nhưng Thu ơi, cô ấy đã từng vì anh mà mang thai. Cô ấy đang nuôi một đứa trẻ, đó là con của anh.

Cả cơ thể Thu như tan thành muôn ngàn mảnh, cô rụng rời đến nỗi ngã xuống. Anh đang giết chết cô, anh có biết không? Có lẽ là anh không biết đâu. Nếu anh biết, anh đã chẳng làm như vậy. Anh có con riêng bên ngoài, điều này còn hơn cả chuyện anh ngoại tình. Đến mức ấy sao? Anh có thể đối xử tàn nhẫn với cô đến mức ấy sao?

- Anh xin lỗi, đó chính là lý do anh không bao giờ muốn mang nợ ai cả. Vì cuộc đời của anh đã mang nợ quá nhiều rồi. Em và cô ấy. Anh nguyện chịu sự trừng phạt, chứ không muốn làm ai đau khổ cả.

Thu không nói gì nữa, cô dắt theo đứa con và quay trở về ngôi nhà nhỏ của mình. Đêm hôm ấy, cô ngồi trước máy may, không ngủ, không làm gì. Bách ngồi bên cạnh, nhìn về phía cô như cầu mong một sự nhân từ.

ngon tinh de ngo: vo boc hoan hao (ket 1) - 4

Cả cơ thể Thu như tan thành muôn ngàn mảnh, cô rụng rời đến nỗi ngã xuống. Anh đang giết chết cô, anh có biết không? (Ảnh minh họa)

Cô biết làm gì đây? Mọi thứ cứ đến và cuốn chặt lấy cô. Anh nghĩ rằng cô có thể bỏ anh đi dễ dàng thế sao? Đó là sự tức giận của cô thôi. Cô còn chưa mua vé xe, là cô cố tình để anh biết, để anh chạy đến và đưa cô về nhà. Cô làm mọi thứ đều để níu kéo anh, nhưng anh đã làm cô quá thất vọng.

- Anh còn nhớ em đã từng nói gì với anh không?

- Anh nhớ.

- Rằng ai yêu ai khác đều phải nói ra cho người kia biết. Đừng bao giờ lừa dối họ.

- Nhưng anh yêu em!

- Còn cô ấy thì sao? Anh cứ để chuyện này như vậy à?

- Sẽ chẳng sao cả nếu trong bữa tất niên hôm ấy, cô ấy không nói anh có một đứa con. Vụ cháy ấy… cũng là do cô ấy gây nên. Cô ấy muốn anh phải chết cùng.

Thu khóc, cô bước đến bên anh, không biết nên ôm lấy anh hay nên đánh anh nữa. Cuối cùng cô chẳng làm gì cả. Cô chỉ nói:

- Em cho anh ba ngày, anh phải lựa chọn giữa em và Thanh. Em muốn mọi chuyện được dứt điểm. Tính em luôn thích rõ ràng, nếu anh không chọn được thì em vẫn sẽ ra đi.

"Anh chọn em!" - Bách không suy nghĩ mà nói - "Anh vẫn sẽ chọn em. Nhưng anh cần có trách nhiệm nuôi đứa con của mình, không phải như vậy sao?"

Thu yên lặng, cô thấy vơi đi phần nào khi anh nói anh chọn cô. Nhưng đứa con… Phải làm sao với nó đây? Sáng hôm sau, Thu trực tiếp đến gặp Thanh. Cô đưa cho cô ta một số tiền, từ những năm tháng cô đi làm ở thành phố, nói với cô ấy rằng:

- Hãy tự mình nuôi con và buông tha chúng tôi. Tôi biết mình ích kỷ, nhưng đứa trẻ này từ xưa đã không có bố. Đừng bắt nó phải tin rằng một người đàn ông đã có gia đình riêng như Bách là bố nó. Như thế cô sẽ khiến nó mặc cảm và tự ti. Hãy tìm một người đàn ông khác, yêu cô thật lòng và cưới anh ấy. Tôi xin cô.

Thu thật lòng cầu xin, hy vọng Thanh sẽ hiểu được. Nếu không phải là Bách thì đứa trẻ vẫn luôn nghĩ nó không có bố cơ mà. Tại sao lại phải làm thế với gia đình cô và với đứa trẻ chứ?

"Em đồng ý!" - Thanh nói - "Sau cái đám cháy ấy em đã suy nghĩ rất nhiều. Tất cả đều tại em cố chấp thôi."

- Tôi hy vọng là cô thật lòng.

- Em thật lòng. Em biết em là con bé nhà quê, không so bì được với chị. Em cũng biết quá khứ đã ngủ yên rồi… chính em là người đã gây nên sóng gió cho chị. Em xin lỗi!

Mọi chuyện sau đó đều chỉ là một hồi vĩ thanh trầm buồn. Ở làng quê này, mỗi chiều đều có khói bay ra từ các mái ngói cũ nát. Thu sẽ không bao giờ quên được hình ảnh chồng mình đứng lặng ở bên cô, để nhìn một người phụ nữ khác dắt theo một đứa trẻ rời đi. Cô càng không bao giờ quên được, trong cái giây phút chia ly ấy, anh đã nói với cô rằng:

- Đừng trách cô ấy, cô ấy chỉ đang thấy chúng ta hạnh phúc quá mà tủi hờn thôi. Thu, em có bao giờ nghĩ chúng ta thật sự hạnh phúc hay không?

Thu ngẩn người. Hạnh phúc ư? Nó thật sự là gì? Đó chỉ là một lớp vỏ bọc khiến chúng ta u mê và lãng quên sự thật mà thôi. Sự thật là những sóng ngầm ở tận sâu vẫn đang vỗ đạp từng ngày. Chỉ cần một khe nứt cũng sẽ vùng lên mãnh liệt.

Quý độc giả hãy nhanh tay gửi đoạn kết của truyện ngắn: Vỏ bọc hoàn hảo về địa chỉ evayeu@eva.vn để tiếp tục nhận được phần quà hấp dẫn của chuyên mục.

Hai độc giả tiếp theo có phần kết hấp dẫn nhất được chọn đăng sẽ nhận được phần nhuận bút hấp dẫn từ chuyên mục.

Theo Thuý Diệu (Khám Phá)

Let's block ads! (Why?)

[unable to retrieve full-text content]

Thiên tai đã "ngốn" 306 tỷ USD của nền kinh tế Mỹ trong năm 2017

Năm 2017 được đánh giá là năm tổn thất kỷ lục đối với nền kinh tế nước Mỹ.

Chỉ riêng trong năm 2017, báo cáo do Cục Quản lý Đại dương và Khí quyển quốc gia Mỹ (NOAA) công bố có tổng số 16 thảm họa thiên nhiên khiến con số tổng thiệt hại đạt mức kỷ lục, ước tính lên đến 306 tỷ USD.

Không chỉ vậy, hàng loạt thiên tai như siêu bão, cháy rừng, lũ lụt, hạn hán... liên tục ập tới Mỹ làm thiệt hại ít nhất 362 mạng người.

Cụ thể, ba cơn bão kỷ lục Harvey (tháng 8/2017), Irma (tháng 9/2017) và Maria ( tháng 9/2017) cùng đổ bộ vào Mỹ gây ra thiệt hại kinh tế nặng nề, con số ước tính lần lượt là 125, 90 và 50 tỷ USD.

Một góc nước Mỹ sau cơn bão Harvey (tháng 8/2017). Ảnh: Dailynews.

Bên cạnh đó, các vụ cháy rừng ở đây cũng góp phần khiến con số thiệt hại tăng gấp 3 lần số tiền mà Mỹ đã chi hàng năm do cháy rừng trước đó (ước tính khoảng 18 tỷ USD).

Cháy rừng ở California dữ dội nhất trong lịch sử. Ảnh: AP.

Nghiên cứu của giới chuyên gia khí tượng học khẳng định khí hậu là một trong những nguyên nhân chính gây ra hàng loạt thảm họa kinh hoàng này.

Khí hậu nước Mỹ đang diễn ra hết sức thất thường, những đợt lạnh lẽo thấu xương vẫn có thể xảy ra khi nhiệt độ có xu hướng tăng lên, kéo theo mối lo ngại về sự gia tăng lượng thiên tai và mức độ tàn phá của chúng.

HẢI ANH (Theo Independent/ BBC News/ Dailynews)

Let's block ads! (Why?)

TP.HCM: Bệnh viện thưởng Tết trung bình 40 triệu đồng/người

Đó là thông tin được Giám đốc bệnh viện Nguyễn Đức Minh chia sẻ trong sáng 16/1 tại buổi làm việc với ban Văn hoá xã hội – Hội đồng Nhân dân TP.HCM về vấn đề tự chủ tài chính.

Theo Baotintuc.vn, lãnh đạo bệnh viện Răng Hàm Mặt TP.HCM cho biết, nhờ tự chủ tài chính mà bệnh viện này ngày càng phát triển, mức thu nhập của cán bộ, viên chức, người lao động ngày càng tăng cao.

Cụ thể, thu nhập bình quân của các cán bộ nhân viên bậc đại học là trên 28 triệu đồng/tháng, trung học trên 19 triệu đồng/tháng và hơn 16 triệu đồng/tháng đối với bậc sơ học.

Xã hội - TP.HCM: Bệnh viện thưởng Tết trung bình 40 triệu đồng/người

Bệnh viện Răng Hàm Mặt TP.HCM thưởng Tết cho người lao động trung bình 40 triệu đồng/người. (Ảnh minh họa)

Cũng theo bác sĩ Nguyễn Đức Minh - Giám đốc bệnh viện, tổng mức thưởng Tết dương lịch và âm lịch cho người lao động trung bình là 40 triệu đồng/người, tăng so với năm 2017.

Tin từ Vietnamnet, TP.HCM hiện là địa phương có mức thưởng Tết cao nhất cả nước. Thống kê của sở Lao động, Thương binh và Xã hội TP.HCM, mức thưởng Tết dương lịch cao nhất thuộc về một ngân hàng có vốn đầu tư nước ngoài (FDI), với mức thưởng là 1,5 tỷ đồng.

Đối với Tết Nguyên đán Mậu Tuất, báo Sài Gòn Giải phóng thông tin, công nhân làm việc tại công ty Cổ phần May Sài Gòn 3 được nhận thưởng 3 tháng lương thực tế (tức bình quân 30 triệu đồng/người).

Nhiều doanh nghiệp khác cũng đã công bố mức thưởng tết cho nhân viên ít nhất 1 - 2 tháng lương/người. Trong đó có công ty Cổ phần In số 7 (khu công nghiệp Tân Tạo). Mức thưởng tết dương lịch và âm lịch năm 2018 cho nhân viên của công ty này trung bình từ 40 - 50 triệu đồng/người.

Mai Anh (tổng hợp)

Let's block ads! (Why?)

Hé lộ cuộc sống của “Phù thủy” ở nông thôn Trung Quốc

"Phù thủy" vẫn tiếp tục phải sống trong sự phân biệt và xa lánh tại một số nơi trên thế giới. Đa số họ bị khinh miệt, coi thường bởi những kẻ buộc tội họ.

Nhiều ngôi làng ở nông thôn Trung Quốc tin vào tà thuật, gây nên những hậu quả nghiêm trọng. Ảnh: SCMP.

Một ví dụ điển hình, trong một cộng đồng nông thôn ở phía tây nam Trung Quốc, 13,7% người dân tại đây được láng giềng của họ gán là "zhu" hay "phù thủy", theo một nghiên cứu trên tạp chí Nature Human Behavior.

“Những gia đình có “zhu” được cho là đã nuôi rắn và đầu độc mọi người bằng thức ăn hay chỉ đơn giản bởi ánh mắt”, Ting Ji, nhà nhân chủng học tại Học viện Khoa học Trung Quốc tham gia nghiên cứu cho biết.

Theo Ting, khái niệm “zhu” hay còn gọi là “zhubo” có thể được gán cho một gia đình không phải phù thủy nếu họ nhận được những đồ có giá trị từ gia đình “có phù thủy” như vàng bạc, tơ lụa. Bà cũng cho hay: “Tin đồn về một gia đình có “zhu” sẽ nhanh chóng lan truyền trong làng và các làng lân cận”.

Trong nghiên cứu mới này, Ting và các đồng nghiệp mô tả những ảnh hưởng của việc bị gán mác “zhu” trong cộng đồng dân cư ở tây nam Trung Quốc. Các nhà nghiên cứu thấy rằng những người bị gán là“phù thủy” và gia đình họ thường gặp những rắc rối nghiêm trọng. Những rắc rối chỉ được tháo gỡ phần nào khi các “phù thủy” cùng ngồi lại với nhau.

Niềm tin “phù thủy” có ý nghĩa khác nhau trong các nền văn hóa khác nhau trên thế giới. Ruth Mace, nhà nhân chủng học tại Đại học London, tham gia nghiên cứu cho biết: "Các khái niệm về phù thủy rất khác nhau, vì vậy đôi khi từ này không hữu ích khi sử dụng”.

Tranh mô tả “phù thủy’. Ảnh: LA Times

Những nạn nhân được coi là “phù thủy” thường là phụ nữ trung niên và gánh vác gia đình. Họ bị đổ lỗi cho số phận bất hạnh. Tuy không bị săn đuổi hay thiêu sống như tại nhiều nơi khác, họ luôn bị cộng đồng tẩy chay. Theo nghiên cứu, “zhu” và gia đình của họ hiếm khi nhận được sự giúp đỡ từ láng giềng. Những người phụ nữ bị gán là phù thủy do “thừa kế” từ mẹ, họ cũng thường có ít con hơn gia đình bình thường.

Buộc tội một người là phù thủy được coi là bất hợp pháp tại Trung Quốc cũng như là chủ đề thảo luận cấm kỵ, do đó các nhà nghiên cứu gặp rất nhiều khó khăn khi tìm hiểu về nguồn gốc của việc định nghĩa phù thủy.

Theo ý kiến của một số nhà nhân chủng học, nhiều người được cho là “phù thủy” khi họ sống ích kỷ và không kết nối nhiều với cộng đồng. Do đó, trong nhiều trường hợp, nỗi lo sợ bị phù thủy làm hại có thể khuyến khích các thành viên trong cộng đồng hành động vì lợi ích tập thể. Tuy nhiên, trong nghiên cứu của Ting và đồng nghiệp, họ không tìm thấy bằng chứng cho thấy phụ nữ bị gán là phù thủy ít có sự kết nối với cộng đồng.

Do đó, một số lý do có thể giải thích tại sao những người phụ nữ được coi là phù thủy có thể là họ thuộc gia đình giàu có hoặc là chủ một gia đình, qua các câu chuyện thêu dệt phát sinh từ lòng đố kỵ.

Hồng Nguyễn(Theo LA Times)

Let's block ads! (Why?)

[unable to retrieve full-text content]