Thursday, January 11, 2018

Hai xe khách tông nhau, hành khách thoát nạn trong gang tấc

Vào khoảng 13h 30 hôm nay, 11/1, một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng đã xảy ra trên Quốc lộ 37, đoạn đi qua địa bàn xã Phú Lâm, huyện Yên Sơn, tỉnh Tuyên Quang khiến cho hàng chục hành hành khách hoảng sợ.

Xã hội - Hai xe khách tông nhau, hành khách thoát nạn trong gang tấc

Hiện trường vụ tai nạn giao thông. (Ảnh: Facebook)

Theo thông tin ban đầu, vào khoảng thời gian trên có một chiếc xe khách giường nằm của nhà xe Thanh Xuân mang BKS: 24B-006.42 chạy tuyến Sapa - Thái Nguyên lưu thông trên Quốc lộ 37, đến khu vực xã Phú Lâm (huyện Yên Sơn) đã bất ngờ xảy ra va chạm với xe khách mang BKS 22B-005.95 chạy hướng ngược lại.

Cú va chạm mạnh đã khiến phần đầu của hai chiếc xe khách hư hỏng nặng. Sau đó, hàng chục hành khách trên hai chiếc xe này đã phải phá cửa kính bên hông xe để thoát ra ngoài.

Ngay đó, người dân đã thông báo tới cơ quan chức năng địa phương, nhận được tin báo các lực lượng chức năng đã khẩn trương có mặt tại hiện trường đưa người bị thương đi cấp cứu và phân luồng giao thông qua khu vực.

Lãnh đạo UBND xã Phú Lâm cho biết, vụ tai nạn xảy ra do một trong hai chiếc xe khách bị mất lái dẫn đến va chạm. Rất may vụ va chạm không gây thiệt hại về người, chỉ làm một người bị thương nặng. Hiện tại, lực lượng chức năng đang tiến hành kiểm tra, xác định nguyên nhân vụ tai nạn.

Thế Anh

Let's block ads! (Why?)

Ngôn tình để ngỏ: Người thương xa lạ (Kết 3)

ngon tinh de ngo: nguoi thuong xa la (ket 3) - 1

Cảm ơn độc giả Hoàng Điệp đã gửi truyện về chuyên mục Eva Yêu theo địa chỉ evayeu@eva.vn. Bạn sẽ nhận được phần quà hấp dẫn là nhuận bút từ chuyên mục.

Mời đón đọc kết 3 truyện ngắn: Người thương xa lạ do độc giả Hoàng Điệp gửi về chuyên mục. 

Kể từ cái lần Khanh nói không quen tôi, tôi liền cắt đứt liên lạc với anh. Tính tôi là thế, nếu anh không cần tôi thì tôi cũng không cần anh. Dù tôi có yêu anh, nhưng cái bản tính tiểu thư ích kỷ đã ăn sâu vào máu, tôi rất giận anh.

Chưa dừng lại ở đó, về nhà tôi đem hết tất cả kỷ vật của hai đứa đem ra đốt, xoá những tấm hình hai đứa chụp chung. Mẹ tôi nhìn tôi ngồi cời cời đống lửa mà hí hửng, vỗ vai tôi nói:

- Mày nghĩ thế là đúng. Đàn ông người ta có vợ có con mày còn thương nhớ làm gì? Theo tao thấy, cách trả thù tốt nhất là lấy một người đàn ông hơn nó về mọi mặt. Sau đó thì sống một cuộc đời hạnh phúc thôi.

Tôi im lặng không trả lời mẹ. Không phải là tôi chấp nhận ý kiến đó, mà chỉ là tôi nghĩ không cần phải yêu hoặc lấy chồng gì hết nữa. Ai chia tay xong cũng sẽ đều nghĩ như vậy. Tình yêu chỉ là một liều thuốc độc khiến con người ta đau khổ mà thôi.

Đến buổi chiều sau hôm ở lễ cưới, tôi nhận được một email của Phi, chà, cách liên lạc này không giống của người Việt Nam cho lắm. Có lẽ anh ta đã ở bên Tây một thời gian nên bị nhiễm cách sống cũng như cách làm việc ở đó. Trong mail, anh cảm ơn tôi vì đã “hết lòng” làm bạn gái của anh, và nếu có dịp, hy vọng tôi sẽ tiếp tục làm bạn gái của anh nữa. Nghĩa là trong một dịp nào đấy cần đến bạn gái, thì anh ấy sẽ lại gọi tôi.

Tôi thấy ý tưởng này khá là vui, bởi vì đôi khi tôi cũng cần bạn trai. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao lại có dịch vụ cho thuê người yêu. Phi là kiểu người đàn ông trưởng thành rất điển hình, nghĩa là công việc sẽ được xếp đầu tiên và ít khi có lựa chọn thứ hai. Đôi khi tôi có gặp Phi trên sóng truyền hình, rất đẹp trai! Mẹ tôi vẫn cứ khen anh mãi và xuýt xoa bảo sao tôi không yêu anh ta. Nhưng ai cũng biết giữa tôi và anh chẳng thể nào có một tình yêu được.

Khoảng tầm hai tháng sau, Phi lại rủ tôi đến một buổi tiệc nữa. Nhưng lần này không có vợ anh ta. Tôi sẽ vào vai một người bạn gái bận rộn, ít quan tâm đến bạn trai cho nên không hiểu được hết tính cách của anh ta. Phi dẫn tôi đi mua sắm và làm tóc, khuôn mặt tôi cũng thuộc dạng phổ thông, dễ dàng hoá trang để làm một người tình lỗng lẫy của anh nên anh rất hài lòng.

- Em nên tìm hiểu về một vài nhà phê bình trong giới nghệ thuật.

- Em nghĩ không cần thiết, bạn gái thôi mà, có phải đồng nghiệp đâu.

Phi cười, anh hỏi:

- Sau buổi hôm nay em có muốn anh bồi thường gì không?

Tôi suy nghĩ rồi đáp:

- Sau này biết đâu em sẽ nhờ anh làm bạn trai của em.

Xe bắt đầu vào bãi đỗ, những người trong giới nghệ thuật đều ăn mặc theo một concept của riêng buổi tiệc. Chẳng trách mà hôm nay đích thân Phi chở tôi đi làm tóc và chọn quần áo. Suýt chút nữa tôi đã trở thành người “đáng chú ý nhất” ngày hôm nay rồi.

Bỗng dưng từ xa, một cô nàng mặc một chiếc váy dài quét đất chạy rất nhanh tới. Cô ta suýt ngã mấy lần nhưng vẫn không hề giảm tốc độ. Đến khi tôi kịp nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp, trẻ trung ấy thì cô đã nhảy chồm lên người Phi - “bạn trai của tôi.”

ngon tinh de ngo: nguoi thuong xa la (ket 3) - 2

Đến khi tôi kịp nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp, trẻ trung ấy thì cô đã nhảy chồm lên người Phi - “bạn trai của tôi.” (ảnh minh họa)

- Trời ơi anh đã ở đâu trong suốt những tháng qua vậy?

Phi liếc nhìn qua tôi, cố gắng gỡ hai cánh tay đang ôm chặt lấy cổ anh. Tôi chỉ biết ho khan và quay mặt đi.

- Xin lỗi!

Cô gái lúc này mới nhìn thấy tôi, nụ cười trên môi cô vụt tắt, hỏi bằng một giọng không được thiện chí cho lắm:

- Cô ta là ai vậy?

"Bạn gái." - Phi trả lời.

"What? Anh đùa em đấy à? Em có nghe lầm không? Anh nói cô ta là bạn gái của anh?" - Tôi đương nhiên hiểu đoạn Tiếng Anh kia, nhưng tôi vẫn thấy khó chịu về cách nói chuyện tạp nham của cô ta. Tôi giả vờ không nghe thấy những câu hỏi đó, quay đầu nhìn ra chỗ khác.

- Em nói chuyện lạ thế? Tại sao lại không phải là cô ấy?

- Anh nói không yêu ai cơ mà?

Phi ho khan, tôi cũng suýt thì ho khan. Có vẻ như kịch bản đã sắp bị lật tẩy. Tôi vội vàng xách váy và đi vào bên trong. Nếu tôi ở đây thì tình thế sẽ càng trở nên gay go hơn.

Nhưng đi được vài bước, tôi chợt thấy một người quen ở đằng xa. Tôi không rõ mình có nhìn lầm hay không, nhưng… đúng là cô ta. Đó chẳng phải là vợ của Khanh hay sao? Cô ấy đang tay trong tay với một người đàn ông. Không phải là Khanh, đó hoàn toàn là một người đàn ông khác. Hai người họ cười nói vui vẻ, không thấy cô đang quan sát họ. Chuyện gì đã xảy ra vậy? Tôi vội vàng bước gần đến đôi tình nhân đó, cô ta có vẻ không nhận ra tôi.

"Xin chào!" - Tôi nói - "Chúng ta đã gặp nhau ở đâu đó rồi phải không?"

"Ý cô là ai trong hai chúng tôi?" - Anh chàng đi bên cạnh cô ta hỏi. Rồi hai người cùng cười rúc rích với nhau. Tôi vẫn giữ nguyên nụ cười lịch sự, xã giao của mình:

- Tôi nghĩ là cô ấy.

"Vậy à?" Tôi không nhớ lắm.

Tôi không biết nói gì thêm với cô ấy nữa nên chỉ biết cười trừ rồi bước qua. Tôi chợt nhớ đến Khanh, và chợt nhiên tôi thấy buồn cho anh. Có chuyện gì đã xảy ra với anh vậy? Tại sao vợ anh lại đi cùng với một người đàn ông khác?

Tôi cảm thấy phân vân, không biết có nên gọi điện thoại cho anh hỏi hay không. Tôi còn không chắc là anh sẽ nghe máy của tôi. Chúng tôi đã chia tay, anh từng tỏ ra không quen biết tôi và tôi đã đốt hết mọi kỷ vật của anh. Nhưng tất cả chỉ là tôi phỏng đoán, và tôi cảm nhận một chiều. Biết đâu ẩn sâu trong đó lại là một chuyện gì đó khác thì sao?

Lòng tôi nóng như lửa đốt, tôi chỉ muốn đến bên Khanh và xem anh thế nào. Anh có buồn khi biết vợ mình đang trong tay một người đàn ông khác? Tôi còn thấy giận chính bản thân mình. Phải chi tôi quyết liệt hơn anh thì chúng tôi đã chẳng phải chia tay nhau.

"Sao thế?" - Phi đi tới, khoác lấy cánh tay của tôi.

Tôi chỉ tay, hỏi:

- Anh có nhớ người phụ nữ kia không?

Phi nhìn theo, anh gật đầu:

- Đó là người phụ nữ đã đi cùng với cậu người yêu cũ của em đúng không?

- Ừ. Em thắc mắc là sao cô ta lại xuất hiện ở đây, bên cạnh một người đàn ông khác.

- Việc này phải hỏi chồng mới của vợ cũ anh.

Tôi bật cười:

- Rắc rối thế cơ à?

Phi nhún vai:

- Vì hắn quen cô ta.

- Liệu có phải là một người tình bí mật gì đó không?

- Ai mà biết.

- Em thấy nghi ngờ quá. Một người phụ nữ nghèo khó lại có liên quan đến nhiều đàn ông có tiền của như vậy. Hoặc không có tiền thì cũng là một người khác hoàn toàn với cô ấy. Em không tin cô ta là thôn nữ tối ngày chỉ biết đến đồng áng.

Nói xong câu đó tôi vội vàng quay sang nhìn Phi, Phi cũng nhìn tôi. Trong sự im lặng, anh nhận ra được điều tôi muốn. Anh giật tay ra, nói giọng cao vút:

- Đừng nói em muốn anh đến nhà vợ cũ của anh để hỏi chuyện nhé?

Tôi chắp hai bàn tay vào nhau, tha thiết cầu xin:

- Em sẽ là bạn gái của anh cả đời.

"Tôi xin cô!" - Phi chắp tay lạy tôi như bổ củi - "Tôi chưa đủ nhục khi bị cắm sừng hay sao?"

- Cứ coi như anh ban phước lành cho em đi. Thần linh sẽ phù hộ cho anh.

Trước sự mè nheo của tôi, cuối cùng thì Phi cũng phải đồng ý. Nhưng anh ta nhất quyết không đến gặp vợ cũ của mình, anh chỉ gọi điện và lấy giúp tôi một cái hẹn của hai vợ chồng họ. Phi không hiểu vì sao tôi phải lao tâm khổ tứ như vậy với một người đàn ông đã bỏ rơi tôi. Tôi đáp lại rằng đến chính tôi còn chẳng thể nào hiểu nổi. Chắc là vì tôi đã quá yêu anh thôi.

Buổi hẹn là vào ba giờ chiều, khi tôi đến nơi thì hai vợ chồng họ đã đến. Phi nói cho tôi biết trước tên của hai người bọn họ là Trang và Lập. Hai người bằng tuổi nhau, nhưng nhìn Trang có vẻ già dặn hơn. Cô ấy là người cá tính mạnh, chẳng trách lại dám bỏ Phi - một người đàn ông tốt như thế. Còn Lập thì ngược lại hoàn toàn, anh ta vụng về, nói chuyện có phần ngốc nghếch.

Khi nghe tôi hỏi về vợ của Khanh, thì Lập liền à lên một tiếng như đã biết cô ta.

- Đó là Thuận, cô ấy từng học chung cấp ba với anh. Nhưng em cần biết cô ta để làm gì?

"Cô ấy thật sự giản dị như vẻ bề ngoài chứ ạ?" - Tôi không trả lời vào vấn đề chính - "Bởi vì em có một người quen đã kết hôn với cô ấy, còn chưa biết gì về nhau nên em muốn giúp người đó hỏi."

- Không biết nữa, cô ta luôn bí ẩn. Lúc thì quen giới đại gia, lúc thì là một cô thôn nữ đồng áng. Nói chung cô ta cũng có nhiều đàn ông vây quanh nữa. Chẳng hiểu vì sao đàn ông rất mê mệt cô ấy.

- Ý anh là quan hệ nam nữ hay chỉ là bạn bè?

- Ai mà biết được? Anh đâu có yêu cô ta.

ngon tinh de ngo: nguoi thuong xa la (ket 3) - 3

Lòng tôi nóng như lửa đốt, tôi chỉ muốn đến bên Khanh và xem anh thế nào. (Ảnh minh họa)

Lập cố tình trả lời thế như để chứng minh sự chung thuỷ của mình với vợ, nhưng nhìn Trang chẳng có gì là quan tâm. Chị ta quấy nhẹ tách cà phê, nói:

- Nghe đã thấy chẳng đơn giản rồi. Hôm ấy tôi có gặp cô ta đi cùng chồng.

- Vâng, đó là người quen của em.

"Người quen?" - Trang cười nhạt - "Không phải là người yêu cũ sao?"

Tôi ho khan, sao chị ta lại cứ phải bóc mẽ người khác như vậy?

- Cô không nói thì ai cũng hiểu thôi. Nhưng tôi khuyên cô một điều, cái gì đã qua rồi thì hãy cho qua luôn đi. Càng quan tâm càng chỉ thêm nặng đầu. Cứ như tôi, chọn con đường cho riêng mình, chẳng ai quản được.

Sau buổi hẹn ấy, tôi vẫn chưa tìm ra câu trả lời đích xác cho người vợ của Khanh, không còn cách nào khác, tôi đành phải nhắn tin hẹn Khanh ra quán cà phê quen thuộc của hai đứa. Tôi còn dặn anh nếu anh không đến, thì ngày nào tôi cũng đợi anh ở đó. Dù là cả đời.

Tôi là kiểu người thích rõ ràng, dù anh làm cho tôi giận tôi nhất định cũng sẽ không cần đến tình yêu của anh. Nhưng nếu như tôi biết anh giấu tôi điều gì, thì tôi cũng sẽ tìm cho ra bằng được điều đó.

Khanh gầy đi nhiều sau hôm gặp ở đám cưới, đen hơn nữa. Trông anh có vẻ mệt mỏi, cổ áo sơ mi đã sờn. Anh sống rất khổ sở thì phải. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt tôi mà chỉ cúi gằm nhìn tách trà, hai chân khép lại thể hiện sự nép vế. Tôi thấy đau lòng khi anh như vậy. Giống như anh đang khiếp sợ trước tôi vậy.

"Em đâu có làm gì anh?" - Tôi hỏi

- Anh xin lỗi!

- Tại sao cứ phải là lời này nhỉ?

"Anh nghĩ hôm ở đám cưới anh đã có lỗi với em rất nhiều." - Khanh đáp - "Nhưng anh không còn cách nào khác."

Tôi bỏ qua những lời hối lỗi của anh, vì nó cũng đã xảy ra rồi. Chẳng có gì thay đổi được.

- Em đã gặp vợ anh hôm qua tại một buổi tiệc, cùng với một người đàn ông khác.

Khanh không ngạc nhiên, anh vẫn cúi gằm mặt. Và cái phản ứng này của anh lại khiến tôi phải ngạc nhiên.

"Sao anh không nói gì?" - Tôi hối thúc - "Anh phải trả lời em, tất cả mọi điều. Em không muốn sự chia ly của chúng ta là vô nghĩa."

Khanh lắc đầu, nói bằng một giọng trầm buồn:

- Chẳng có gì để nói cả đâu. Anh biết anh đã sai, và sẽ mãi mãi làm sai. Nhưng đó là số phận của anh.

Tôi đập bàn, nước trong những tách trà rung lên:

- Sao anh cứ nói đến số phận thế? Chúng ta là người tạo nên số phận của chúng ta. Có phải cô ta đã lừa dối anh không?

- Không có ai lừa dối anh cả. Chỉ là anh tự chuốc lấy thôi.

Tôi nhổm người dậy, túm lấy cổ áo anh. Cũng may là quán cà phê ít người, nếu không thì chúng tôi đã trở thành một trò bàn tán cho họ.

- Anh đừng có như vậy nữa được không? Em xin anh, chỉ cần anh trả lời em thôi. Có phải cô ta lừa dối anh không?

Khanh không nói được gì, cả người anh run lên rồi gật đầu. Tôi không biết anh có khóc hay không, chỉ biết tôi có thể cảm nhận được những nỗi đau khổ trong anh. Anh đã từ bỏ tôi để lấy một người theo ý bố mẹ, nhưng ngờ đâu cô ta lại là một kẻ lẳng lơ. Anh không có gì cho cô ấy, nên mới khiến cô ấy nhàm chán. Tôi ngồi xuống cái ghế của mình, nhìn vô định vào khoảng không:

- Sao anh nói cô ấy có thể giúp được mẹ anh chuyện đồng áng?

- Đó là bên nhà gái nói vậy. Cô ta… khi lấy về mới biết cô ấy từng có thai với hai người. Nhưng không biết họ là ai. Đó là lý do họ nói cô ấy có thể cho anh những đứa con.

- Còn bố mẹ anh thì sao?

Khanh im lặng một lúc rồi mới trả lời:

- Bố anh đã quá yếu rồi, anh không muốn nói đến. Còn mẹ anh… bà cũng rất đau khổ. Ngày nào bà cũng xin lỗi anh.

"Đây là lý do anh tỏ ra không quen biết em ư?" - Tôi hỏi - "Anh sợ em sẽ tìm đến anh và làm phiền anh à?"

Khanh lắc đầu, nắm lấy tay tôi. Đến lúc này anh mới dám nhìn thẳng vào mắt tôi:

- Không, anh không hề muốn thế. Anh chỉ sợ em sẽ không yêu ai nữa mà tiếp tục yêu anh. Em phải lấy một người đàn ông hơn anh về mọi mặt và sống thật hạnh phúc. Anh chỉ là một thằng hèn thôi.

Tôi rơi nước mắt, sao câu nói này lại giống câu nói của mẹ quá. Nhưng đó đâu phải là sự trả thù, bởi chính anh cũng muốn như vậy mà. Tôi chợt nhận ra, khi tình yêu còn tồn tại thì sẽ chẳng có thù hận chi hết. Tất cả là những mong muốn, những hy vọng tốt đẹp dành cho nhau thôi.

"Em sẽ lấy anh!" - Tôi nói - "Bằng mọi giá, em sẽ lấy anh."

Khanh vội vàng buông tay tôi ra rồi đứng dậy:

- Không, không thể. Anh đã có vợ rồi, em hãy tìm một người khác tốt với em hơn.

Tôi chạy đến ôm Khanh, anh cố đẩy tôi ra nhưng không được. Từ người anh có mùi khét của mồ hôi và thuốc lá. Anh không bao giờ dùng nước hoa hay những chai xịt cơ thể để làm đỏm dáng như những người đàn ông hiện đại, anh sống tiết kiệm và chỉ luôn nghĩ làm sao gửi được nhiều tiền về cho bố mẹ. Anh không bao giờ quát tháo tôi mà chỉ nhắc nhở tôi đừng sống quá vội vã, quá hoang phí. Lúc ấy tôi không hiểu được, vì tôi chưa một lần phải sống khổ sở như anh. Bây giờ thì tôi đã hiểu. Khi người ta nghèo, người ta không có lựa chọn nào khác là phải cố gắng gấp đôi.

ngon tinh de ngo: nguoi thuong xa la (ket 3) - 4

Bây giờ thì tôi đã hiểu. Khi người ta nghèo, người ta không có lựa chọn nào khác là phải cố gắng gấp đôi. (Ảnh minh họa)

Ôm anh thật chặt và tôi nói:

- Em xin lỗi, giá gì em có thể trưởng thành sớm hơn một chút.

Tôi buông anh ra, nắm lấy tay anh rồi nói:

- Theo em về nhà, em sẽ nói với bố mẹ chuyện này. Em sẽ cùng anh vượt qua mọi chuyện.

Khanh từ chối:

- Đừng làm bố mẹ em buồn.

- Không, em đã quyết định rồi. Lần này em không buông tay anh nữa. Dù em có phải từ bỏ tất cả. Chúng ta chẳng phải vẫn nói cưới người mình yêu không bằng cưới người yêu mình đó sao? Em yêu anh và anh cũng yêu em. Còn gì hoàn hảo hơn nữa?

Khanh im lặng, anh không nói gì cả. Tôi biết anh có lòng tự trọng của anh, nhưng tôi sẽ ở bên anh. Dù anh không thể bỏ vợ tôi cũng vẫn sẽ ở bên anh. Cuộc đời chỉ có một lần thôi, và chúng ta sống đâu phải để cho người ngoài nhìn vào. Tôi không sợ ai nói tôi ngu ngốc, này kia. Tôi chỉ biết anh cần có tôi. Người phụ nữ bên anh không xứng đáng có được anh.

"Cái gì cơ?" - Mẹ tôi hét lên - "Ối làng nước ơi, ra mà xem đứa con gái ngu muội này đi. Người ta đã làm khổ nó một lần mà nó không chịu sáng mắt ra."

Tôi và Khanh nói rõ mọi chuyện cho bố mẹ, và phản ứng của mẹ tôi cũng chẳng ngạc nhiên gì lắm. Bà thích khoa trương cảm xúc của bà mà. Người khó khăn nhất thật ra không phải là bà, mà là bố tôi kìa.

"Cậu biết gia đình cậu đã từng nói gì với chúng tôi không?" - Bố tôi nghiệm nghị hỏi.

"Cháu biết ạ! "- Khanh gật đầu.

- Cậu có biết giờ cậu đang có vợ không?

- Cháu biết ạ?

Bố tôi đáp một chiếc cốc sượt qua tai anh, tôi hốt hoảng nhìn bố. Nhưng không dám nói. Vì khi ông tức giận, chỉ có ông trời mới can thiệp được vào.

- Vậy thì đừng ngồi đó mà xin xỏ này nọ. Nó là con gái tôi, con gái duy nhất. Cậu đã làm mất nó một lần thì đừng mong có lần thứ hai.

- Cháu sẽ ly hôn vợ, ngay ngày mai. Cô ấy đã ký sẵn giấy với cháu rồi.

- Tại sao?

- Vì cô ấy không thể nào sống với một thằng nghèo hèn như cháu. Cô ấy đã có hai đứa con với những người xa lạ, cưới cháu vì nghĩ rằng nhà cháu sẽ nuôi con hộ cô ấy nhưng cháu nghĩ bố mẹ cháu đã quá già, và chịu quá nhiều đau khổ để nuôi thêm con của người khác. Cháu biết bác chẳng thể nào chấp nhận cháu, nhưng hãy cho cháu thời gian. Ngay đến tình yêu con người ta cũng cần có thời gian cơ mà.

Mẹ tôi nhìn tôi, ra hiệu gì đó. Bố tôi thì im lặng mất một phút. Sau đó ông mới nói:

- Nhưng thời gian cũng khiến người ta ghét nhau được đấy.

- Cháu tin cháu sẽ làm cho bác thích cháu. Bác cũng từng thích cháu mà!

Bố tôi đứng dậy, buông một câu:

- Làm sao thì làm, tôi không phải người kiên nhẫn đâu.

Tôi hí hửng ôm bố vào lòng. Bố vẫn luôn là người yêu tôi nhất nhà.

Chuyện của tôi và Khanh thì có thể viết thành một giai thoại được nhưng đại loại nó là như thế. Sau này, khi tôi và Phi vẫn là những người bạn… cũng không biết nữa, có thể coi là những người bạn đặc biệt vì thi thoảng anh vẫn rủ tôi làm bạn gái anh, chỉ là tôi không đồng ý. Thì anh có hỏi tôi rằng:

- Nếu ngày trước anh ngỏ lời yêu em thì sao?

Tôi suy nghĩ một lúc và đáp lại anh bằng một câu hỏi:

- Anh hiểu vì sao mặt trời không bao giờ ở cạnh mặt trăng không?

Anh cười, đẩy vai tôi như đã hiểu. Nhưng tôi nói tiếp:

- Nhưng chúng ta lại không thể thiếu mặt trời hay mặt trăng được đâu. Nên dù chúng ta không hợp nhau, thì chúng ta cũng sẽ vẫn tồn tại trong cuộc đời này, và là những người bạn được mà.

- Anh thấy đời mình hẩm hiu quá.

- Em nghe đâu anh và cô gái hôm nọ…

Phi vội vàng đưa tay lên miệng ý chỉ bảo tôi yên lặng, rồi anh nhìn xung quanh:

- Đừng có nhắc đến con bé đó. Nó mới học năm nhất, vừa qua tuổi mười tám. Anh thì đáng tuổi chú nó cũng được rồi.

Tôi liếc xéo anh:

- Hoá ra anh là một tay sát gái.

Câu chuyện chỉ đơn giản như vậy, về những người yêu nhau, xa nhau rồi lại quay về bên nhau. Có đôi khi, những đôi yêu nhau, xa nhau và chẳng quay về bên nhau được nhưng đó là lẽ tự nhiên. Vì không phải lúc nào tình yêu cũng kéo dài. Nhưng tôi vẫn luôn nghĩ nếu bạn yêu một ai đó, rất yêu, mà một ngày hai người phải xa nhau thì đừng viện bất cứ lý do gì để xuôi thuận theo nó. Hãy cứ yêu nhau, cùng nhau vượt qua mọi sóng gió. Như thế thì hạnh phúc sẽ ở rất gần đây thôi.

Theo Hoàng Điệp (Khám Phá)

Let's block ads! (Why?)

Nga tố Mỹ “chơi khăm” khi đổi tên đường phía trước đại sứ quán

Nga cho rằng hành động đổi tên đường phía trước đại sứ quán Nga tại Washington DC là gián tiếp muốn can thiệp sâu hơn vào chuyện nội bộ của Nga.

Sáng nay, ngày 11/01, BBC News đưa tin xác nhận việc chính phủ Mỹ chính thức tuyên bố đổi tên con đường phía trước Đại sứ quán Nga theo tên nhà hoạt động dân chủ đối lập Boris Nemtsov.

Con đường phía trước đại sứ quán Nga tại Washington DC được Mỹ đổi tên thành Boris Nemtsov. Ảnh: BBC News.

Hội đồng thành phố của thủ đô Washington DC cho biết rằng đây là hành động để tưởng nhớ, tôn vinh ngài Boris Nemtsov, nhà chính trị gia đảng đối lập đã bị sát hại hồi tháng 2 năm 2015.

Tuy nhiên, chính phủ Nga lại lên tiếng chỉ trích việc thay đổi này của Mỹ. Nghị sĩ đảng dân chủ Nga, Dmitry Novikov gọi đây là hành động “chơi khăm” của Mỹ đối với nước mình với động cơ và mục đích nhằm muốn can thiệp sâu hơn vào chuyện nội bộ của Nga.

Con gái ngài Boris Nemtsov, Zhanna cũng có mặt ở Washington DC hồi đầu tháng 12 và rất đồng tình với hành động này của chính phủ Mỹ.

Chân dung nhà hoạt động dân chủ đối lập Boris Nemtsov bị sát hại hồi tháng 2 năm 2015. Ảnh: AFP/ BBC News.

“Bây giờ, chúng ta không thể làm điều đó ở Nga vì phong trào kháng chiến chưa từng có từ phía chính quyền Nga, nhưng chúng ta hoàn toàn có cơ hội làm điều đó ở đây, và ở đây, sẽ rất khó để phá hủy nó", bà nói với hội đồng thành phố của thủ đô Washington, theo BBC News.

Bà cho rằng Nga phản đối hành động này của Mỹ là vì chế độ chính trị hiện nay của Nga muốn xóa bỏ ký ức về cha mình.

Đồng thời, bà cũng khẳng định lại rằng cha mình luôn là “ một người ái quốc Nga cởi mở, là người xứng đáng được tưởng niệm”.

HẢI ANH (Theo BBC News).

Let's block ads! (Why?)

Người yêu cũ ơi, nếu gặp lại nhau mình sẽ nói điều gì?

Tình yêu lứa đôi là thứ tình cảm đặc biệt mà chỉ có người từng trải mới thấm thía và em cũng vậy. Chỉ đến khi hai ta không còn đi chung một lối đi nữa thì em cũng mới bắt đầu nhận ra rằng tình cảm là thứ không thể ép buộc.

Em và anh yêu nhau cũng đã qua 4 mùa xuân, mùa xuân nào em cũng thấy mình thật hạnh phúc vì có một người đàn ông hết mực yêu thương, chiều chuộng mình.

Thế nhưng, đến khi cả hai đã có một chỗ đứng trong sự nghiệp thì cũng là lúc tình cảm của chúng ta nhạt dần. Cứ thế, vì nhiều lý do bận rộn, nhà hai đứa xa,...mà cuối cùng chuyện tình hai ta dừng ở chữ “dang dở”.

Tâm sự - Người yêu cũ ơi, nếu gặp lại nhau mình sẽ nói điều gì?

Hai chúng ta yêu nhau nhưng rồi chia tay nhau chẳng bao giờ còn gặp lại (Ảnh minh họa).

Ngày chúng ta chia tay là ngày mà cho đến thời điểm hiện tại em không muốn nhắc và nhớ đến. Nhưng con người mà, sao nói quên là quên nhau được luôn anh nhỉ?.

Hôm nay, đúng tròn một năm chúng mình không còn là gì của nhau, điện thoại của em đã vĩnh viễn không còn có tên anh trong danh bạ, em đoán anh cũng vậy.

Thế nhưng, tâm trạng em hôm nay thật ngổn ngang, hỗn loạn làm sao. Em không còn rơi nước mắt khi nhắc về anh nữa, nhưng thấy trong tim vẫn còn đau lắm khi nghĩ về chuyện tình chúng mình không có một cái kết đẹp như hai ta từng mơ ước.

Có bao giờ anh tự đặt câu hỏi: “Nếu gặp nhau mình sẽ nói gì?” hay chưa? Còn em câu hỏi này luôn lặp đi lặp lại trong đầu.

Tâm sự - Người yêu cũ ơi, nếu gặp lại nhau mình sẽ nói điều gì? (Hình 2).

Tuy nhiên, có đôi khi em tưởng tượng không biết bây giờ ta gặp nhau thì sẽ phải xử trí thế nào? (Ảnh minh họa).

Nhiều người bạn của em vẫn thường trêu em: “Nếu gặp lại người yêu cũ hãy hát “ngã tư đường mình gặp lại nhau, vẫn câu nói anh giờ ra sao, vẫn câu nói giờ anh thế nào?”. Em biết đó là câu bông đùa nhưng nó cũng khiến em phải suy nghĩ.

Em không biết chúng mình còn có duyên gặp lại nhau giữa dòng đời tấp nập hay không? Nhưng đôi khi em cũng thử tưởng tượng rằng, nếu một ngày cả hai gặp nhau thật sự em không biết khi đó mình sẽ phải làm gì?

Không biết có bạn nữ nào rơi vào hoàn cảnh như em hay không? Và đã từng đối diện với cảnh mặt đối mặt với người yêu cũ sau bao tháng ngày không gặp. Em cần lắm một lời khuyên, lời chia sẻ “nếu gặp lại người yêu cũ mình sẽ nói điều gì?”.

Phạm Hồng

Let's block ads! (Why?)

Chỉ có đàn bà dại mới khóc sau ly hôn

Ngày nắm tay chồng cùng bước vào lễ đường thề hứa suốt đời hạnh phúc, khi đó, bạn đã mường tượng về một tương lai tươi đẹp. Nhưng rồi, khi về sống chung dưới một mái nhà, bạn mới hiểu ra rằng, cuộc đời không như mơ, tình yêu không là mãi mãi...

Sự vô tâm của chồng, cùng những lời nói như dao cứa vào tim khi bạn bắt gặp anh ta đi cùng người đàn bà khác đã khiến bạn gục ngã. Khi đó, sự căm phẫn trào dâng, bạn đã thề thốt với bản thân sẽ trả thù anh ta một cách đau đớn.

Bạn nghĩ ra đủ trò để bêu rếu anh ta, khiến anh ta phải hối hận. Nhưng phụ nữ à, đó là việc làm ngốc nghếch nhất. Hãy nhớ, phụ nữ khôn ngoan luôn biết điểm dừng. Nếu bạn cứ ôm hận thù, khóc trong đau đớn suốt quãng đời còn lại, người chịu tổn thương nhất vẫn là chính bạn chứ không phải ai khác.  

Tâm sự - Chỉ có đàn bà dại mới khóc sau ly hôn

Sau đổ vỡ hôn nhân bạn được khóc nhưng chỉ được khóc môt lần thôi nhé (Ảnh minh họa).

Dù biết rằng, chẳng ai muốn một cuộc hôn nhân dang dở, khi ký vào đơn ly hôn, ai cũng đau đớn, chua xót. Nhưng rồi, khoảnh khắc đó cũng sẽ nhanh trôi qua thôi. Vì thế, hãy suy nghĩ thật thấu đáo, hãy học cách buông bỏ và chấp nhận sự thật để lòng mình thanh thản hơn.

Xét cho cùng, đàn bà lấy chồng đều mong muốn có cuộc đời an yên, hạnh phúc. Nhưng nếu hôn nhân không làm bạn hài lòng, bạn hãy bước đi trong sự thanh thản. Khi người ta không còn yêu mình, bạn hãy chấp nhận buông bỏ đừng vương vấn làm gì.

Hãy nhớ, ly hôn không phải là dấu chấm hết, bởi chúng ta còn một con đường dài sẽ bước đi. Thà ly hôn, còn hơn sống với người đàn ông phản bội mình cả đời.

Sau hôn nhân đổ vỡ, bạn được quyền buồn, được quyền khóc nhưng chỉ khóc một lần đến cạn nước mắt rồi đứng dậy mà làm lại cuộc đời.

Đàn bà khôn ngoan sẽ hiểu rằng, cho dù dùng suốt quãng đời còn lại để khóc và đau đớn thì người duy nhất đau trong chuyện này chỉ là bản thân mình. Mình xứng đáng được vui vẻ, xứng đáng được an yên!

Khải Nguyên

Let's block ads! (Why?)

Tổng thống Trump đưa ra hơn 2.000 tuyên bố “thật giả lẫn lộn” trong 355 ngày

Thống kê cho thấy Tổng thống Mỹ Donald Trump đã công khai nói hoặc viết những tuyên bố thiếu chính xác hoặc gây hiểu nhầm với tần suất trung bình 5,6 lần một ngày.

Theo cơ sở dữ liệu từ một dự án tập trung vào phân tích, phân loại và theo dõi tất cả các tuyên bố đáng ngờ mà nhà lãnh đạo Mỹ đưa ra trong 355 ngày qua, Washington Post kết luận ông Trump đã đưa ra 2.001 tuyên bố sai hoặc gây nhầm lẫn sau gần 1 năm làm Tổng thống Mỹ.

Ông Donald Trump đã phá vỡ kỷ lục 2000 tuyên bố vào ngày thứ 355 kể từ khi nhậm chức, đạt mức trung bình hơn 5,6 tuyên bố mỗi ngày. Washington Post bắt đầu dự án ban đầu nhằm vào 100 ngày đầu tiên của Tổng thống trong văn phòng. Thời điểm đó, trung bình ông Trump ra 4,9 tuyên bố một ngày. Với tốc độ đó, có vẻ như Tổng thống sẽ không thể vượt qua được mức 2.000 trong 1 năm, nhưng ông Trump đã làm được nhiều hơn thế vì có những tuyên bố “phóng đại, đáng ngờ”.

Washington Post thống kê được hơn 2.000 tuyên bố thiếu chính xác của Tổng thống Mỹ Donald Trump. Ảnh: SCMP

Theo Washington Post, những người quan tâm sẽ thấy Tổng thống Mỹ thường xuyên có khuynh hướng lặp lại nhiều tuyên bố. Hiện có gần 70 tuyên bố mà ông đã lặp đi lặp lại 3 lần hoặc nhiều hơn trong những bài viết trên mạng xã hội. Trên thực tế, ông đã vượt ngưỡng 2.000 trong cuộc thảo luận nhập cư kéo dài 1 giờ với các nhà lập pháp vào hôm 9/1 vừa qua bằng cách tái khẳng định một số mục yêu thích cũ của ông.

"Chúng ta có thể xây dựng một bức tường biên giới với Mexico trong vòng 1 năm và chúng ta cũng có thể xây dựng nó với một khoản tiền ít hơn những gì mà truyền thông dự đoán”, ông chủ Nhà Trắng nói rất nhiều lần đến vấn đề này. Bên cạnh đó, việc quay "xổ số visa" với những người xin thị thực vào Mỹ cũng là điều mà ông Trump để tâm: “Những gì có trong tay họ là những điều tệ nhất tồi tệ nhất, nhưng họ lại nói rằng mình không muốn quay xổ số".

"Chúng ta có rất nhiều người (nhập cư, tị nạn) và nguồn ma túy đổ vào đất nước. Vì vậy, để đảm bảo cho khu vực biên giới, chúng ta cần một bức tường", Tổng thống Mỹ nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đầu tư, xây dựng bức tường biên giới với Mexico.

Trên thực tế, tất cả những nhận xét này đều thiếu chính xác. Theo kịch bản, bức tường ở biên giới Mexico không thể xây dựng chỉ trong 1 năm. Ít nhất thì chính phủ Mỹ cần một dự án kéo dài 4 năm và chi phí có thể lên tới 25 tỉ USD.

Bức tường biên giới Mexico phải xây dựng trong thời gian 4 năm thay vì 1 năm như ông Trump tuyên bố. Ảnh: CNBC News

Các cá nhân xin thị thực theo diện vào Mỹ làm việc đa phần là những người có học hàm, học vị, ít nhất cũng phải có bằng tốt nghiệp trung học hoặc làm việc trong các ngành cụ thể mới đủ điều kiện tham gia chương trình xổ số visa. Thuật ngữ "xổ số" ngụ ý rằng những người nộp đơn được lựa chọn thông qua lựa chọn ngẫu nhiên trên máy tính. Các ứng viên được lựa chọn trước đó đã trải qua một cuộc kiểm tra, thậm chí, một số ứng viên được xem xét chuyên sâu bổ sung nếu họ bị coi là một nguy cơ với an ninh quốc gia.

Bức tường biên giới hầu như không có tác động đến các hoạt động tuồn ma túy vào Mỹ. Theo báo cáo của cơ quan chức năng, hầu hết các loại thuốc cấm đều bị buôn lậu qua các cảng hoặc đường hầm ngầm hợp pháp.

Tuyên bố của ông Trump về buôn lậu ma túy và bức tường biên giới đã được lặp lại 17 lần, theo Washington Post. Chỉ trong 2 tháng, ông đã mô tả sai về "xổ số visa" 12 lần.

Mặc dù vậy, tuyên bố gây hiểu lầm hàng đầu được lặp đi lặp lại 61 lần kể từ khi ông Trump bắt đầu nhiệm kỳ lại là 2 tuyên bố liên quan đến chính sách quan trọng của quốc gia bao gồm Đạo luật Obamacare và thương mại.

Ông Trump từng khẳng định Obamacare đang chết dần và "về cơ bản là đã chết". Tuy nhiên, Văn phòng Ngân sách Quốc hội Mỹ cho biết Obamacare vẫn được theo dõi chặt chẽ và dự kiến vẫn ​​sẽ vẫn ổn định trong tương lai gần. Tổng thống Donald Trump nói về điều này rất nhiều lần, nhưng ông ấy im lặng vì những nỗ lực hủy bỏ luật đã thất bại sau đó.

Đạo luật Obamacare vẫn tồn tại ổn định trong tương lai gần. Ảnh: NBC News

Ông Trump cũng nhiều lần tuyên bố thúc đẩy đầu tư thương mại và gia tăng việc làm cho lao động Mỹ. Thậm chí, trong 59 tuyên bố, ông Trump cho rằng Mỹ là quốc gia mà các doanh nghiệp phải nộp thuế cao nhất thế giới nhưng điều này là không chính xác.

Trong suốt chiến dịch tranh cử Tổng thống Mỹ 2016, ông Trump cho rằng tỷ lệ thất nghiệp thực sự là 42% và số liệu thống kê chính thức là giả mạo. Sau gần 1 năm cầm quyền, ông ca ngợi tỷ lệ thất nghiệp ở Mỹ về con số thấp nhất trong 17 năm qua. Nhưng thực tế thì, tỷ lệ thất nghiệp thấp nhất ở Mỹ là thời điểm ông Trump được bầu, chỉ khoảng 4,6%, thấp nhất trong một thập kỷ.

Đáng ngạc nhiên là trong 91 tuyên bố lặp lại, ông Trump nói rằng thị trường chứng khoán Mỹ là "bong bóng", chuẩn bị sụp đổ ngay khi Cục Dự trữ Liên bang (FED) bắt đầu tăng lãi suất suất. Nhưng, FED đã tăng lãi suất 4 lần kể từ cuộc bầu cử - và thị trường chứng khoán vẫn chưa sụt giảm như dự đoán của ông.

Hơn nữa, thị trường chứng khoán Mỹ không phải thị trường duy nhất tăng vào năm 2017. Khi nhìn vào chỉ số chứng khoán 500 của Standard & Poor, cổ phiếu của Mỹ rõ ràng đã không tăng trưởng mạnh mẽ như các cổ phiếu tương đương khác.

PHƯƠNG PHƯƠNG(Theo SCMP)

Let's block ads! (Why?)

Cám cảnh trẻ bại não được mẹ đẩy đi ăn xin giữa trời đông giá rét

Đó là mẹ con bà Lê Thị Tình, trú tại xóm 1, xã Đại Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An. Bà Tình cho biết, sáng 11/1, mẹ con bà từ huyện Đô Lương xuống TP.Vinh để xin ăn. Cô con gái tên là Lê Thị Bé (15 tuổi), bị bệnh bại não từ khi mới sinh ra. Theo bà Tình, Bé là kết quả cuộc tình không hôn thú của bà và một người đàn ông tại địa phương. Từ khi sinh ra, đứa trẻ không nhận được sự chăm sóc và tình thương của người cha nên phải mang họ mẹ.

Do hoàn cảnh quá khó khăn, sức khỏe yếu nên nhiều năm nay, không còn cách nào khác bà Tình đành phải đưa con đi ăn xin.

Trước đó, bà Tình phải vác con trên vai, đi lang thang khắp TP.Vinh để xin ăn qua ngày, tối đến ngủ tại mái hiên của nhà người ta.

Gần đây, nhờ được một người hảo tâm tặng cho cái xe lăn nên bà có thể bỏ đứa con tật nguyền của mình lên, đẩy đi ăn xin cho đỡ vất vả.

Xã hội - Cám cảnh trẻ bại não được mẹ đẩy đi ăn xin giữa trời đông giá rét

Hình ảnh cháu Bé được mẹ đẩy đi xin ăn giữa trời đông giá rét tại TP.Vinh khiến nhiều người không khỏi ái ngại.

Điều đáng nói là vào sáng sớm, thời tiết tại TP.Vinh rất giá rét, nhiệt độ khoảng 10 độ C. Tuy nhiên, đứa con gái chỉ được người mẹ đắp trên người bằng một tấm ni lông mỏng, do lạnh nên người tím tái và khóc không thành tiếng.

Nhìn cảnh tượng trên rất nhiều người đi đường và người dân địa phương cảm thấy xót xa, ái ngại cho số phận của đứa trẻ và mỗi người "của ít lòng nhiều" giúp đỡ mẹ con bà Tình.

“Vẫn biết trời rét nhưng nhà hết gạo nên đành đẩy con đi. Ngày xin được mấy chục nghìn chỉ đủ cho mẹ con qua bữa chứ không có tiền mua sắm quần áo ấm cho Bé”, bà Tình cho hay.

Chị Hà Thị Thông, một người dân chứng kiến sự việc cho hay: "Thời tiết mấy hôm nay rất lạnh nên nhìn cảnh mẹ con chị này đẩy qua, đẩy lại giữa đường như vậy, chúng tôi cũng rất ái ngại cho họ. Đứa con thì nằm trên xe lăn đẩy đi, được đắp bằng tấm áo mưa, còn người mẹ thì mặc phong phanh. Mới đây, thấy tội quá nên chúng tôi cho người mẹ cái áo phao mặc chống rét, thêm ít đồ cũ cho đứa trẻ. Nhưng vì miếng cơm mưu sinh, hằng ngày họ vẫn phải đi ăn xin giữa tiết trời giá rét như vậy.

Ông Đặng Văn Toàn, Chủ tịch UBND xã Đại Sơn xác nhận, bà Lê Thị Tình đúng là công dân của địa phương. Bà Tình có một đứa con bị bệnh bại não từ nhỏ và có hoàn cảnh gia đình hết sức khó khăn nên hàng ngày, mẹ con phải dắt díu nhau đi xin ăn để kiếm sống.

Mọi sự giúp đỡ, ủng hộ của các nhà hảo tâm xin gửi về địa chỉ:

- Bà Lê Thị Tình, trú tại xóm 1, xã Đại Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An

SĐT: 0912542990

- Văn phòng đại diện tại khu vực Miền Trung và Tây Nguyên – Báo điện tử Người Đưa Tin

Số tài khoản: 220 0101 0767776, ngân hàng MaritimeBank, chi nhánh Nghệ An.

Let's block ads! (Why?)