Wednesday, January 10, 2018

Tin mới nhất vụ Chánh Thanh tra Sở GTVT Hà Nội bị 'tố' bảo kê

Sau khi hồ sơ và các tài liệu liên quan được chuyển sang bên Công an, Tổ công tác do Sở GTVT lập để xác minh vụ việc cũng tạm dừng nhiệm vụ.

Ngày 9/1, theo tin từ lãnh đạo Sở GTVT Hà Nội, ngay sau khi UBND thành phố có văn bản giao Giám đốc Công an thành phố Hà Nội tổ chức điều tra vụ Chánh thanh tra Sở GTVT Hà Nội bị "tố" bảo kê xe quá tải, Sở đã chuyển hồ sơ tài liệu liên quan cho cơ quan công an.

Tổ công tác được Sở GTVT lập hồ sơ để xác minh thông tin trong đơn tố cáo cũng dừng thực hiện nhiệm vụ để cơ quan công an làm việc.

Tổ xác minh của Sở Giao thông Vận tải (GTVT) Hà Nội đã bàn giao hồ sơ cho cơ quan công an. Ảnh: Hà Nội Mới

Còn ông Nguyễn Mạnh Hùng - Phó đội trưởng Đội Thanh tra giao thông quận Thanh Xuân (người đứng đơn tố cáo Chánh Thanh tra Sở GTVT) khẳng định đang giữ đơn kiến nghị viết tay, trong đó có chữ ký của ông Trần Thanh Bình (Thanh tra giao thông tổ công tác số 3, quận Thanh Xuân) để chứng minh ban đầu đơn kiến nghị có chữ ký của ông Bình.

Trước đó, theo thông tin đã phản ánh, hai cán bộ thuộc Thanh tra Sở GTVT Hà Nội là ông Nguyễn Mạnh Hùng và ông Trần Thanh Bình đã có đơn khiếu nại gửi tới Sở GTVT Hà Nội cùng một số cơ quan báo chí. Trong đó nêu nội dung tố cáo ông Trần Đăng Hải – Chánh Thanh tra Sở GTVT Hà Nội nhận quà của doanh nghiệp vận tải và có dấu hiệu “bảo kê” một số xe quá khổ, quá tải.

Trao đổi với báo chí, ông Trần Đăng Hải cho biết, ông đã nắm được nội dung khiếu nại nói trên. “Hiện Sở đã thành lập đoàn Thanh tra, cứ để đoàn thanh tra làm việc rồi sẽ có kết luận cụ thể về việc này”, ông Hải nói.

Được biết, ngoài tố cáo ông Hải, ông Nguyễn Mạnh Hùng và ông Trần Thanh Bình còn tố cả ông Lê Hồng Việt - Tổ trưởng Tổ cơ động, Đội Thanh tra GTVT Thanh Xuân và ông Đỗ Hà, nhân viên tổ này. Cụ thể, các DN vận tải có xe quá khổ, quá tải đã bị xử phạt, lập biên bản giữ xe thì phải tới Đội Thanh tra GTVT Thanh Xuân, vào đúng phòng làm việc của ông Việt để “có hướng bảo kê theo tháng, theo quý và theo năm”.

Vũ Đậu (T/h)

Let's block ads! (Why?)

Ấn Độ: Hoàng tử đồng tính mở cửa cung điện cho cộng đồng LGBT

Một hoàng tử đồng tính ở Ấn Độ đã mở cửa khuôn viên cung điện 15 mẫu của mình cho cộng đồng LGBT và đang xây nhiều tòa nhà hơn nữa.

Hoàng tử Manvendra Singh Gohil là con trai của Maharaja Rajpipla ở Gujarat, miền Tây Ấn Độ. Trung tâm dành cho người thuộc cộng đồng LGBT (đồng tính nữ, đồng tính nam, song tính và người chuyển giới) sẽ được điều hành bởi tổ chức The Lakshya Trust do chính Hoàng tử Manvendra lập lên.

Bản thân Hoàng tử Manvendra đã công khai thừa nhận mình là người đồng tính vào năm 2006 rồi sau đó bị gia đình kỳ thị. Từ đó đến nay, Hoàng tử đã bắt đầu xây dựng những tổ chức hỗ trợ người đồng tính nam và tuyên truyền, giáo dục phòng chống HIV/Aids.

Hoàng tử Manvendra là người đồng tính nam. Ảnh: Independent

Đồng tính luyến ái vẫn là một điều cấm kỵ, bị coi là vấn đề lớn trong xã hội Ấn Độ hiện đại. Thậm chí, quan hệ tình dục giữa những người cùng giới tính có thể bị trừng phạt. Điều 377 trong luật hình sự của quốc gia cấm các hoạt động tình dục "trái với tự nhiên" và nhiều người đã giải thích từ ngữ này tham chiến đến tình dục đồng tính.

Phát biểu với Thời Báo Kinh Doanh Quốc Tế, Hoàng tử Manvendra cho biết mình rất muốn trao quyền cho hệ thống an sinh xã hội và đảm bảo rằng những người thuộc cộng đồng LGBT không phải sống bơ vơ sau khi bị gia đình bỏ rơi. Ông nói: "Nếu tôi vẫn phải trải qua những chuyện này thì bất kỳ người đồng tính nào khác cũng có thể gặp phải tình huống tương tự”.

"Ở Ấn Độ, chúng tôi có một hệ thống sinh hoạt cùng gia đình và chúng tôi cần phải ở cùng với cha mẹ. Khi cố gắng công khai giới tính thực, rất có thể bạn sẽ bị vứt bỏ và xã hội sẽ tẩy chay bạn. Mọi người sinh sống ở đất nước này phụ thuộc vào tài chính của bố mẹ", Hoàng tử tiếp tục. “Tôi muốn những người đồng tính có được hệ thống an sinh xã hội riêng của họ”.

Sự kiện công khai giới tính của Hoàng tử đã được thông báo trên khắp Ấn Độ vào thời điểm đó và dẫn đến việc mọi bức hình treo trong nhà của ông cũng bị đốt cháy. Thậm chí, nhiều người còn kêu gọi tước đi danh hiệu của ông. Trên hết, ông đã bị cha mẹ bỏ rơi và bị truất mọi quyền hành.

Ông từng xuất hiện trên chương trình truyền hình nổi tiếng của Mỹ. Ảnh: Getty

Hội từ thiện của Hoàng tử Manvendra cung cấp các dịch vụ tư vấn, lâm sàng và các nhóm hỗ trợ cho hàng ngàn nam giới có quan hệ tình dục đồng giới. Nhiều người đồng tính nam không dám thừa nhận giới tính của mình. Ngay khi bị nghi ngờ, vì gánh nặng văn hoá nên nhiều nam giới đã quyết định kết hôn với phụ nữ để che dấu.

Trên thực tế, Hoàng tử đã bị buộc phải kết hôn vào năm 1991 nhưng mối quan hệ đó là "một thảm hoạ tổng thể". Kết quả là 2 người đã ly hôn ngay trong năm sau.

Hoàng tử Manvendra, người chịu một nền giáo dục truyền thống và bảo thủ đã xuất hiện với tư cách khách mời trong chương trình The Oprah Winfrey Show năm 2007. Ông cũng là một trong 3 thành viên của chương trình "Gay Around the World". Ông khẳng định mình không hối hận khi xuất hiện và ông nghĩ rằng những người sống trong tiểu bang của ông ngưỡng mộ ông vì vai trò lãnh đạo trong việc ngăn ngừa và giáo dục về HIV/AIDS.

Mùa hè năm 2017 vừa qua, Toà án Tối cao Ấn Độ đã ra một phán quyết lịch sử, xác nhận quyền của người LGBT trong nước có thể thừa nhận xu hướng tình dục của họ mà không bị sự phân biệt đối xử.

PHƯƠNG PHƯƠNG(Theo Independent, India)

Let's block ads! (Why?)

Hé lộ video chiến đấu cơ F-15 Mỹ bám đuôi nguy hiểm tiêm kích Su-30 Nga

Theo Sputnik, lực lượng không quân Mỹ ở châu Âu (USAFE) vừa công bố video ghi lại cảnh chiến đấu cơ F-15 của Mỹ bám đuôi và áp sát phi đội tiêm kích chiến đấu hạng nặng Su-30SM của Nga trên khu vực biển Baltic.

Quân sự - Hé lộ video chiến đấu cơ F-15 Mỹ bám đuôi nguy hiểm tiêm kích Su-30 Nga

Nga và Mỹ gần đây liên tiếp có những vụ đụng độ trên khu vực biển Baltic. 

Pha bám đuôi diễn ra trên không phận quốc tế trên biển Baltic từ hồi tháng 11 và tháng 12/2017.  Dàn chiến đấu cơ của Mỹ xuất kích từ căn cứ không quân đóng ở Litva, quốc gia Đông Âu.

Mỹ cho rằng, các máy bay Nga không "phát tín hiệu phù hợp" với yêu cầu từ kiểm soát không lưu, đồng thời nói họ không biết gì về kế hoạch bay nên đã xuất kích để kiểm tra.

Trong khi đó, bộ Quốc phòng Nga khẳng định mọi chuyến bay đều diễn ra trên không phận quốc tế và đáp ứng các quy định hàng không.

"Đường bay của các chiến đấu cơ Nga đều đã được thông báo cụ thể với các đơn vị kiểm soát không lưu và tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc quốc tế mà không vi phạm biên giới quốc gia của bất cứ nước nào", bộ Quốc phòng Nga tuyên bố.

Xem thêm >> Nga lên tiếng về tai nạn của hai lính Nga tại Syria

Let's block ads! (Why?)

Ngôn tình để ngỏ: Người thương xa lạ (Kết 2)

ngon tinh de ngo: nguoi thuong xa la (ket 2) - 1

Cảm ơn độc giả Thu Phương đã gửi truyện về chuyên mục Eva Yêu theo địa chỉ evayeu@eva.vn. Bạn sẽ nhận được phần quà hấp dẫn là nhuận bút từ chuyên mục.

Mời đón đọc kết 2 truyện ngắn: Người thương xa lạ do độc giả Thu Phương gửi về chuyên mục. 

Tôi cười nhạt, đi tới kéo Khanh lại:

- Sao anh có thể nói rằng không quen em?

Cả Khanh và vợ đều quay lại nhìn tôi, Phi nhất thời không hiểu được tại sao tôi lại chạy đến nắm tay một người đàn ông. Khanh như động phải hủi, anh ta vội giằng tay ra rồi tránh đi. Thái độ ấy như đánh một đòn chí mạng vào trái tim tôi.

- Hôm qua chẳng phải anh vẫn nhắn tin nói rằng nhớ em sao?

"Cô là ai?" - Vợ của Khanh hỏi. Trông phản ứng của cô ấy rất bình tĩnh, lại còn mang lại một chút thân thiện. - "Tôi được nghe Khanh kể về cô, nhưng giờ tôi đang mang thai nên có lẽ anh ấy mới giả vờ không quen cô để tôi yên tâm."

Tôi yên lặng, nhìn Khanh như muốn hỏi. Anh không nói gì, cũng chẳng biện hộ. Dường như anh muốn tôi ghét anh, hiểu lầm anh hoặc thế nào cũng được. Anh là kiểu đàn ông như vậy, dễ dàng xuôi thuận số phận. Khi bố mẹ anh bảo anh rời xa tôi để lấy một người mà anh không yêu, anh cũng sẵn sàng chấp thuận. Giờ đây để giữ cho vợ và con mình được an toàn, dù trước đó anh nhắn tin nói nhớ tôi, anh sẵn sàng tỏ ra không quen biết tôi. Nhưng điều ấy chỉ càng khiến cho tôi yêu anh hơn, anh không biết sao?

"Xin chào!" - Phi từ đâu đi tới, anh đưa tay ra với Khanh - "Tôi là bạn trai mới của Nguyệt!"

Tôi nhìn Phi, chợt nhớ ra hôm nay chúng tôi là những diễn viên. Vào vai người yêu của nhau. Tôi thấy yên tâm hơn một chút nên nắm lấy tay Phi thật chặt, rồi giơ lên:

- Em quên mất không giới thiệu, đây là Phi. Phi, đây là Khanh.

Khanh nhìn hai chúng tôi, tôi cố để ý trong mắt anh xem có nỗi buồn nào hiện ra hay không, nhưng không hề có. Chỉ có một sự nhẹ nhõm. Khanh nở một nụ cười, anh kéo vợ lại gần bên mình:

- Thật hay quá, em có người yêu mới rồi. Chúc mừng em!

Tôi đau đến nỗi không biết phải nói gì cả. Tôi có người yêu mới khiến anh vui mừng đến như vậy sao?

"Em thấy trong người không được khoẻ, mình về nhé?" - Tôi nói với Phi, bằng một giọng bình thường nhất có thể. 

"Ừ, được!" - Phi nhìn hai người, rồi lại nhìn qua vợ cũ của mình. Tôi biết anh cũng chẳng muốn ở đây quá lâu.

Sự thật là chúng tôi không về nhà ngay, Phi chở tôi đến một quán rượu vỉa hè, gọi một đĩa lòng lợn và cùng nhau nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Tôi đã nói Phi và tôi có số bạn bè, nhưng không hợp để làm người yêu của nhau. Tôi coi anh như một cái hố, vứt tất cả chuyện buồn và trong đó. Anh cũng coi tôi là một cái hố đen khác, có thể cuốn hết những điều giấu kín trong lòng đã lâu.

Hai chiếc ly cụng vào nhau, rượu hơi tràn ra tay một chút. Tôi nhớ lần đầu tiên gặp anh trong nhà vệ sinh, không kìm được liền bật cười.

"Lúc đó anh đưa em về à?" - Tôi hỏi.

- Không, anh đưa em ra ngoài rồi trao trả em cho bạn. Chứ hôm ấy anh cũng say nhìn một toà nhà ra hai kiến trúc rồi.

Tôi ngẩng đầu cười giòn giã. Anh ta hài hước thật, anh có thể khiến tôi cười ngay cả khi tôi đang buồn đến nỗi chẳng thiết gì nữa. Tôi rót tiếp rượu, rồi nâng lên:

- Mừng nỗi buồn!

Phi cũng nâng rượu lên, hét lớn:

- Mừng nỗi buồn.

Bầu trời như nghe thấu nỗi buồn của chúng nôi nên mới mở rộng ra, những ánh sao lấp lánh hơn.

ngon tinh de ngo: nguoi thuong xa la (ket 2) - 2

Giờ đây để giữ cho vợ và con mình được an toàn, dù trước đó anh nhắn tin nói nhớ tôi, anh sẵn sàng tỏ ra không quen biết tôi. (Ảnh minh họa)

Một cánh tay vắt qua bụng tôi, suýt chút nữa khiến tôi hộc máu. Trong cơn mơ màng tôi còn tưởng đó là một cái cột nhà rơi ngang bụng, và xung quanh là một vụ cháy. Đến khi tỉnh lại, thì bên cạnh đã là Phi. Anh ta vẫn còn ngáy.

Tôi hốt hoảng, nhìn lại. Đó hoàn toàn là Phi mà chẳng phải một ai khác. Tôi giật bắn mình, mở chăn ra nhìn và suýt nữa tôi đã hét lên. Phi nhăn mặt, lấy gối chèn lại đầu mình. Trời đất, anh ta vẫn còn ngủ được. Tôi cố gắng bình tĩnh lại, tự trấn an bản thân mình. Sau đó tôi chọn cách chuồn.

Nhẹ nhàng ôm theo quần áo rồi rón rén rời khỏi phòng. Đây là cách tốt nhất để bảo toàn mối quan hệ cho cả hai. Hoặc là tôi biết, hoặc là không ai biết cả. Rằng tôi đã ngủ với anh. Ai ngờ vừa về đến nhà, mẹ tôi đã cười bằng một vẻ hết sức thâm hiểm. Bà cứ đi đi lại lại trước mặt tôi, thi thoảng lại hỏi vu vơ kiểu: Đêm qua đi đâu đấy? Trời có lạnh lắm không con? Không còn cách nào khác, tôi phải đối diện với mẹ để cho bà chất vấn.

- Mày với thằng Phi bao giờ định cưới?

"Không dễ thế đâu mẹ." - Tôi đáp - "Con và Phi không yêu nhau. Anh ấy yêu vợ, còn con thì…mà thôi. Con không yêu ai cả. Chúng con chỉ có thể là bạn thôi."

Mẹ tôi nhếch môi cười đến rung cả người:

- Mày lừa ai chứ lừa mẹ mà được à? Chúng mày đi cả đêm với nhau lại nói chỉ là bạn bè. Trừ khi thằng đó gay thì mới là bạn bè được nhé.

Tôi thở dài, không muốn nói thêm gì nữa. Dù gì đó cũng chỉ là phút say, tôi không nhớ gì, cũng chẳng có tình cảm gì với anh ta hết. Nỗi buồn về Khanh của tôi vẫn còn đây. Tình yêu không dễ dàng như mẹ tưởng đâu.

Những ngày sau đó, tôi và Phi vẫn qua lại với nhau như những người bạn. Phi chẳng còn nhớ đến chuyện đã xảy ra giữa hai người, vì biểu hiện của anh rất đỗi bình thường. Xuân còn ngỏ ý muốn tôi làm mai, tôi đồng ý luôn. Và những buổi hẹn ba người diễn ra thường xuyên. Đến khoảng tám, hoặc chín giờ, tôi sẽ bỏ về và để hai người có không gian tìm hiểu nhau.

Phi là một người đàn ông khá, anh lại có gia cảnh giàu có, không khó để tìm được một người phù hợp với bản thân mình.

Đến khoảng hơn một tháng sau, tôi thấy trong người mình rất lạ. Thèm ăn và thèm ngủ. Công việc như trở thành một tấn áp lực đè lên tôi khiến tôi cáu gắt. Mẹ tôi cũng bị vạ lây khi vài lần tôi bực bội về chuyện mẹ cứ tự tiện vào phòng bới móc đồ của tôi. Mẹ tôi đã từng có lần nói cách duy nhất để hiểu con cái chính là tìm hiểu cái phòng riêng của nó.

Tôi biết chuyện gì đến cũng sẽ phải đến, những thay đổi này dần bị tôi đem ra suy luận. Có lẽ là tôi đã có thai. Bà chủ hiệu thuốc như đã quá quen với các trường hợp này, bà vứt cho tôi một hộp que thử. Còn tôi thì bận đồ áo chống nắng, khẩu trang, kính râm các thứ như thể đi lấy hàng cấm. Tôi không thể nào tưởng tượng nổi chuyện nếu bị Phi, mẹ tôi hoặc là Xuân bắt gặp tôi mua que thử thai.

"Hai vạch?" - ngồi trên nắp bồn cầu, tôi hỏi cái que thử thai - "Mày bị điên à? Không thể nào được."

Tôi bóc một hộp khác ra, thử lại.

- Vẫn hai vạch?

Cho đến tận hộp thứ năm thì vẫn vậy. Vẫn là hai vạch. Nhưng tôi vẫn chưa tin. Làm sao có thể có thai dễ dàng như thế được. Tôi còn công việc, tôi còn chưa lấy chồng. Tôi làm lễ tân cấp cao trong một nhà hàng thuộc chính phủ. Nơi mà các nguyên thủ chuyên dùng bữa, ăn ở. Tôi được chỉ định phục vụ phòng VIP, nghĩa là chỉ những ai thực sự quan trọng mới được tôi phục vụ.

Sao tôi lại phải có thai chứ? Trong khi hàng ngàn người phụ nữ khác muốn có thai mà không được! Sự đời đúng là trớ trêu. Không còn cách nào khác, tôi đành phải đến gặp Phi. Tôi không biết nữa, nhưng anh ta là nguyên nhân của vụ này. Tôi muốn cả hai cùng phải giải quyết nó. Hoặc là giữ, hoặc là bỏ. Nhưng tôi nghiêng về việc giữ lại, bởi vì mẹ tôi từng nói, con cái là trời cho, bỏ đi là phải tội.

Tôi hẹn Phi ở quán rượu mà chúng tôi vẫn thường hay đến, không ngờ Phi còn gọi cả Xuân đến. Họ tay trong tay tình tứ bên nhau đầy hạnh phúc. Xuân hí hửng nói:

- Mau chúc mừng tôi đi.

- Không phải hai người yêu nhau rồi đấy chứ?

Xuân khoác vai Phi, anh ta cười dịu dàng với cô.

- Nhờ ơn bồ cả đấy.

Tôi chỉ biết thở dài. Sao mà lại đen đủi thế! Suốt bao nhiêu tháng ngày họ không yêu nhau, lại chọn đúng lúc này mà yêu nhau.

- Cảm ơn bồ nhiều nhé, cảm ơn bà đã thắp sáng cho cái cuộc đời lạnh lẽo của tôi.

ngon tinh de ngo: nguoi thuong xa la (ket 2) - 3

Tôi hốt hoảng, nhìn lại. Đó hoàn toàn là Phi mà chẳng phải một ai khác. Tôi giật bắn mình, mở chăn ra nhìn và suýt nữa tôi đã hét lên. (Ảnh minh họa)

Câu nói của Xuân càng khiến tôi phải nuốt sâu thêm lời mà bản thân sắp nói. Tôi không thể khiến họ mất hứng trong lúc này được, càng không thể để họ rời xa nhau chỉ vì tôi. Tôi nhìn Phi, anh cũng nhìn tôi. Anh chẳng nhớ gì cả, anh chẳng nhớ tôi và anh đã từng có một đêm như thế.

Tôi cúi đầu xuống, rót rượu rồi định ngửa cổ uống cho hết nhưng rồi lại nghĩ đến đứa con trong bụng. Nó như đang đánh vào tâm trí tôi một tiếng nói: “Mẹ ơi, đừng làm hại con”. Tròng mắt tôi nóng bừng, tôi còn chưa uống một giọt rượu nào cả. Im lặng một lúc, tôi đặt cốc rượu xuống và đứng dậy.

- Tôi phải về đây.

"Đúng giờ quá nhỉ?" - Phi mỉm cười và nói.

Tôi ngẩng đầu nhìn cái đồng hồ trên tường, đúng tám giờ. Bình thường tôi vẫn về vào giờ này.

- Kịch bản mà.

Phi và Xuân bật cười.

- Bồ không cần phải về sớm nữa đâu, chúng ta có thể ngồi nói chuyện mà. Đằng nào thì bọn tôi cũng yêu nhau rồi.

Tôi mà ở lại chắc sẽ lại càng im lặng vì họ yêu nhau. Tôi giơ cái túi xách lên, bảo:

- Dạ thôi, tôi còn một đống việc cần giải quyết.

- Bồ không định nói lễ tân cao cấp cũng phải quyết toán sổ sách đấy chứ?

Tôi nhún vai:

- Thì đã sao?

Xuân há miệng kinh ngạc:

- Đúng là bóc lột sức lao động.

Tôi cười qua loa rồi bước ra bên ngoài. Trong lúc ấy tôi đã nghĩ, có lẽ tôi sẽ không gặp Phi nữa. Bụng sẽ ngày một lớn hơn, anh ấy sẽ phát hiện ra. Và vì một lý do khác, tôi không muốn để đứa con mình phải phản ứng lại khi thấy bố nó. Tôi là một người mẹ không tốt.

"Đây là cái gì?" - Vừa về đến cửa, mẹ tôi đã đem đống que thử thai trong nhà vệ sinh rôi giơ lên hỏi. Tôi giật lại, tức giận quát mẹ:

- Sao mẹ vô duyên thế? Con nói với mẹ bao nhiêu lần là đứng vào phòng con lục lọi nữa cơ mà.

"Con nói cái gì? Con đang nói mẹ vô duyên đấy à?" - Mẹ tôi bắt đầu tức giận, bà kéo áo tôi đi vào trong nhà.

Bố tôi đang ngồi xem tivi, thấy mẹ tôi hùng hổ kéo tôi đến thì ông liền tắt đi, mắt ông liếc qua tôi như dò hỏi. Bố tôi là một người sợ vợ, tôi có thể cam kết như vậy. Dù bên ngoài ông có hô mưa gọi gió như thế nào thì về nhà, ông luôn nghe lời vợ. Mẹ tôi chìa ra mấy cái que thử thai của tôi:

- Ông xem đấy, con gái ngủ với trai có thai bị mẹ phát hiện còn quát mẹ vô duyên. Cái thứ con gái mất nết. Tôi thương nó bao nhiêu thì nó khiến tôi đau lòng bấy nhiêu.

"Thai? Con đã có thai?" - Bố tôi ngước nhìn tôi hỏi như không tin. Tôi cúi đầu không đáp, đó là một sự ngầm thừa nhận.

- Nhưng ai? Ai mới được kia chứ?

"Còn ai vào đấy nữa, thằng Phi." - Mẹ tôi trả lời giúp.

Vậy là một loạt diễn biến khác đã xảy ra. Tôi vẫn còn nhớ cái cảnh mẹ tôi hùng hổ dẫn tôi đến nhà Phi trong đêm, bố tôi thì mặt mày lạnh tanh theo đằng sau hộ tống. Như thể muốn nói nếu họ không chấp nhận tôi, thì máu sẽ đổ. Trong khi đó, tôi vùng vẫy, la hét, cầu xin họ đừng cho ai biết nhưng đều vô nghĩa. Gia đình tôi đủ giàu có, đủ danh giá để có một chàng rể, để cho tôi có một người đàn ông tử tế ở bên cạnh. Bố mẹ tôi không muốn tôi phải chịu sự thiệt thòi nào cả.

Khi Phi về nhà, anh ta nghe xong chuyện chẳng nói một lời nào. Anh nhìn tôi bằng một vẻ tức giận khiến tôi sợ hãi. Tôi vội vàng chạy theo anh, tôi muốn xin lỗi. Tôi không hề muốn chuyện này xảy ra, đó là hy hữu.

"Em có thể nuôi con một mình." - Tôi nói lớn - "Em không cần anh phải chịu trách nhiệm đâu, anh yên tâm."

Phi ngừng bước, nhưng không quay lại nhìn tôi. Tôi nói tiếp:

- Anh và Xuân có thể yên ổn bên nhau, em sẽ không bao giờ gặp anh nữa. Nhưng em phải giữ lại đứa con này, em không muốn bỏ nó.

"Ai cần em bỏ nó?" - Phi nói - "Anh cũng đâu có nói sẽ không chịu trách nhiệm."

- Em không hiểu lắm, nhưng anh đừng vì em làm một điều gì hết. Xuân thật lòng thích anh.

- Bọn anh không yêu nhau.

Không yêu nhau? Anh đang đùa tôi chắc! Nhìn Xuân hạnh phúc như vậy, chẳng lẽ họ chỉ là diễn kịch? Nhưng để làm gì?

- Bọn anh cùng cá cược xem em sẽ về sớm hay muộn nếu anh và cô ấy yêu nhau. Ngày nào em cũng về vào lúc tám giờ, để nhường thế giới lại cho bọn anh, nhưng bọn anh chẳng nói được gì thêm nữa. Em không biết rằng năm phút sau bọn anh cũng đứng dậy ra về.

Tôi thở mạnh, họ nói đó chỉ là một trò đùa. Có phải là con của tôi sẽ có bố không?

- Nhưng như vậy không phải là anh vẫn còn yêu vợ cũ đấy chứ?

"Em cũng đâu quên được Khanh!" - Phi quặc lại. Anh ngoảnh đầu nhìn tôi, mỉm cười - "Cả hai chúng ta đều đang chưa thể tiến đến một tình yêu."

- Vậy giờ phải làm sao?

Phi nhún vai:

- Thì… cứ cưới thôi. Đến đâu hay đến đó.

ngon tinh de ngo: nguoi thuong xa la (ket 2) - 4

Khi Phi về nhà, anh ta nghe xong chuyện chẳng nói một lời nào. Anh nhìn tôi bằng một vẻ tức giận khiến tôi sợ hãi. (Ảnh minh họa)

Nhưng tôi nhất định không chịu cưới nếu hai đứa chưa yêu nhau. Ngày nào cũng vậy, Phi đi làm và đến chăm sóc tôi. Anh ở đến tận tối muộn mới chịu rời đi. Anh còn cố nói những lời tán tỉnh đến buồn nôn không thể chịu đựng nổi. Phi bảo chỉ có mưa dầm thấm lâm mới cứu được tình cảnh của chúng tôi.

Tôi không biết trái tim mình như thế nào nữa, tôi vẫn nhớ Khanh, nhưng nó cũng đập mạnh mỗi khi Phi nói những lời đường mật, hay là tỏ ra âu yếm trên mức bạn bè một chút với tôi. Điều ấy khiến tôi cảm thấy bối rối. Phi như người lạ với tâm hồn tôi, anh khác Khanh hoàn toàn, và điều ấy khiến tôi cảm thấy chưa quen.

Phi nói:

- Nếu em chưa sẵn sàng, thì cứ sinh con ra trước rồi tính cũng được. Anh chỉ có thể vô tâm với tình yêu một lần trong đời, còn lần này thì không. Vợ cũ của anh bỏ đi vì anh dám vứt cô ấy lại ở Việt Nam, anh không muốn em cũng bỏ anh đi vì anh vô tâm với hai mẹ con em.

"Chúng ta là tri kỷ, là bạn rượu, không phải sao?" - Tôi hỏi anh.

Phi lắc đầu:

- Giờ thì không nữa. Có thể em không biết, nhưng đêm đó anh không hề say.

Phi chỉ nói có thể, anh để tôi tự hiểu. Tôi cũng luôn tự hỏi tại sao anh lại không nhớ gì về đêm hôm đó, trong khi tôi thì có. Tôi nhớ nụ hôn của anh, nhớ vòng tay của anh. Nhớ cả những lời thì thầm của anh nữa.

- Em cứ buồn nỗi buồn của em đi, nhưng đứa con này, nó đã cứu anh một bàn thua trông thấy. Ít nhất có thể khiến anh quên đi anh từng yêu cô ta.

Phi nói tiếp:

- Chúng ta sẽ không biến ai thành cái bóng của người trong lòng, được chứ? Nên đừng ép buộc gì cả. Thoải mái lên đi. Như cái lúc em nôn lên áo anh ấy.

Tôi nhíu mày, đánh nhẹ vào vai anh. Lúc nào cũng có thể nói chuyện cợt nhả được. Phi cười. Anh kéo tôi vào lòng một cách bình yên.

Khoảng một tháng sau, lễ cưới được tổ chức linh đình, bụng tôi chưa lộ ra nên tôi vẫn có thể là một cô dâu xinh đẹp trong ngày cưới. Tôi không mời Khanh và Phi cũng không mời vợ cũ đến, nhưng họ đều đến… Chẳng hiểu vì sao nữa. Mãi sau mẹ tôi mới bảo:

- Là mẹ mời họ đấy.

- Tại sao?

- Cho chúng nó tức chơi.

Nhưng nhờ lễ cưới này tôi mới được biết bố Khanh đã mất, giờ anh trở thành trụ cột chính của gia đình. Anh chăm chỉ làm ăn, trở thành một người thâm trầm, khác hẳn với lúc còn yêu tôi. Tôi thấy thông cảm cho anh, và không còn giận anh nữa. Tôi từng rất yêu anh, đó là một tình yêu đẹp. Cảm ơn anh đã cho tôi biết thế nào là tình yêu, và thế nào là nỗi buồn. Khi tôi cầm ly rượu đến mỉm cười với anh, trong đầu tôi chợt nảy lên một câu nói:

“Người thương xa lạ”.

Quý độc giả hãy nhanh tay gửi đoạn kết tiếp theo của truyện ngắn: Người thương xa lạ về địa chỉ evayeu@eva.vn để tiếp tục nhận được phần quà hấp dẫn của chuyên mục.

Một độc giả tiếp theo có phần kết hấp dẫn nhất được chọn đăng sẽ nhận được phần nhuận bút hấp dẫn từ chuyên mục.

Theo Thu Phương (Khám Phá)

Let's block ads! (Why?)

Điều tra vụ người phụ nữ chém hàng xóm trọng thương

Do có mâu thuẫn cá nhân, người phụ nữ dùng dao chém nhiều nhát vào người hàng xóm khiến nạn nhân bị thương nặng phải nhập viện.

Tin tức từ báo Quảng Nam cho biết, chiều 9/1, Thượng tá Lê Hữu Hoa - Trưởng Công an huyện Phú Ninh cho hay đơn vị này đang điều tra, làm rõ vụ việc một người phụ nữ ở địa phương dùng dao gây thương tích cho hàng xóm.

Theo thông tin ban đầu, sáng 8./1, trên đường bê tông thuộc thôn Phú Điền (xã Tam Phước), bà P.T.L. (58 tuổi) gặp bà P.T.N. (53 tuổi, cùng trú tại thôn này) và xảy ra tranh cãi. Bà L. dùng con dao sắt dài 50cm tấn công làm bà N. bị thương nặng phải nhập viện cấp cứu.

Phát hiện sự việc, mọi người nhanh chóng đưa nạn nhân đến bệnh viện đa khoa Quảng Nam cấp cứu. Được biêt, bà N. nhập viện trong tình trạng đa chấn thương. Hiện nạn nhân này vẫn còn hôn mê, Tiền Phong đưa tin.

Theo nhận định ban đầu của cơ quan chức năng, có thể trước đó giữa bà L và bà N xảy ra mâu thuẫn, xô xát.

Hiện nguyên nhân vụ việc đang được tiếp tục điều tra.

Vi An (T/h)

Let's block ads! (Why?)

Vượt biên trái phép sang Campuchia rồi mua pháo về tiêu thụ

Bước đầu, Nguyễn Công Hải và Nguyễn Hữu Hoạt khai nhận sang Campuchia mua pháo về để bán dịp Tết.

Theo thông tin từ Đồn Biên phòng Đắk Lao (huyện Đắk Mil, tỉnh Đắk Nông), vừa qua,  đơn vị này đã bàn giao Nguyễn Công Hải (SN 1973) và Nguyễn Hữu Hoạt (SN 1988) trú tại xã Đắk Lao, huyện Đắk Mil cùng toàn bộ tang vật cho Công an huyện Đắk Mil để điều tra, xử lý về hành vi vượt biên trái phép và buôn bán pháo nổ.

Cụ thể, thông tin ban đầu, vào khoảng 17h30 ngày 7/1 tại khu vực mốc 49, tổ công tác của Đồn Biên phòng Đắk Lao đang thực hiện nhiệm vụ tuần tra bảo vệ biên giới thì phát hiện Hải và Hoạt vác hàng từ khu vực biên giới về nội địa.

Phần lớn các đối tượng trữ pháo với số lượng lớn để bán dịp Tết Nguyên đán. Ảnh: Biên phòng Đắk Nông

Qua kiểm tra, cơ quan chức năng đã xác định hai đối tượng vượt biên trái phép sang Campuchia mua pháo 50kg pháo mang về nội địa tiêu thụ và đã tiến hành kiểm tra, bắt giữ.

Bước đầu, các đối tượng khai nhận mua sang Campuchia mua pháo về để bán dịp Tết.

Được biết, cùng ngày, Công an huyện Đắk Mil cũng đã quyết định xử phạt hành chính đối với Hồ Mỹ Lân (trú tại huyện Đắk Mil) với số tiền 7,5 triệu đồng về hành vi tàng trữ pháo nổ trái phép.

Ngoài ra, Công an huyện Đắk Mil cũng ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với Vũ Văn Tuấn (SN 2003), trú tại huyện Đắk Mil bằng hình thức cảnh cáo (do chưa đủ tuổi vị thành niên) về hành vi mua bán pháo nổ trái phép.

Vũ Đậu (T/h) 

Let's block ads! (Why?)

Nghệ An: Đôi vợ chồng trẻ rủ rê các cô gái xin đẹp đi bán dâm

Để đưa các cô gái trẻ “vào nghề”, vợ chồng Thanh thường kết bạn qua mạng xã hội hoặc tới các điểm vui chơi làm quen với các cô gái có nhan sắc, sau đó gạ đi bán dâm.

Theo thông tin từ Cảnh sát Hình sự Thành phố Vinh (Nghệ An), chiều ngày 07/1, lực lượng chức năng của đơn vị này đã ập vào ba phòng của một khách sạn hạng sang trên địa bàn và  bắt quả tang ba đôi nam nữ đang mua bán dâm.

Cù Thái Hoài Vũ tại cơ quan điều tra. Ảnh: VnExpress

Tại đây, các cô gái khai nhận được vợ chồng Nguyễn Thị Thanh (30 tuổi) và chồng là Cù Thái Hoài Vũ (30 tuổi) sống tại chung cư Kim Thi (phường Quán Bàu, Thành phố Vinh) môi giới "đi khách". Giá mỗi lần bán dâm là ba triệu đồng, nếu qua đêm mức tiền tăng gấp đôi. Vợ chồng Vũ hưởng 30% số tiền này. Còn khách mua dâm phải thanh toán tiền phòng.

Theo Trung tá Nguyễn Hữu Cường - Phó trưởng Công an thành phố Vinh, vợ chồng Thanh thường kết bạn qua mạng xã hội hoặc tới điểm vui chơi làm quen với các cô gái có nhan sắc, gạ gẫm những người này đi bán dâm để kiếm tiền.

Hiện hai vợ chồng Nguyễn Thị Thanh và Cù Thái Hoài Vũ đã bị tạm giữ về hành vi môi giới mại dâm và đang tiếp tục được cơ quan chức năng xử

Vũ Đậu (T/h) 

Let's block ads! (Why?)