Friday, January 5, 2018

Phụ nữ đôi khi cũng nên trải qua những giây phút cô đơn để thấy mình mạnh mẽ hơn

Tự cuộn mình vào thế giới nhỏ bé chỉ có những suy nghĩ không thể buông ra. Chẳng sao cả, dù là khó khăn hay trở ngại thì cũng sẽ để lại cho ta một bài học quý giá. Kể cả sự cô đơn.

Buổi sáng dậy thật sớm, bỏ thói muốn ngủ nướng mà cố gắng di chuyển ra ngoài, đơn giản là để ngắm đường phố, hít thở không khí sớm mai, tập thói quen rèn luyện cơ thể… Và chỉ đi một mình mà thôi.

Đứng xếp hàng mua vé xem phim, chẳng buồn ngó nghiêng nhìn phía sau là ai, trước mình có ai, có chăng chỉ là hướng mắt về một nơi nào đó không có gì cả. Vào rạp cố gắng giành lấy cho mình hai ghế nếu thấy rạp trống người. Một ghế để ngồi, còn một ghế… để túi xách ấy mà.

Chán ngắm màn hình rộng, về nhà ôm laptop xem phim Hàn. Chẳng thể cười nổi, không thấy thú vị với mấy bộ phim đang hot. Thế là lục lại những phim cách đây 10 năm, kiểu như: Trái tim mùa thu, Nấc thang lên thiêng đường, Bản tình ca mùa đông, Chuyện tình này nọ nọ kia…

Biết đâu 10 năm nữa, một bà cô già sẽ mở lại những bộ phim của năm 2014 và ngồi cười như trẻ trâu? Nhưng rồi cũng không thể thắng nổi những cơn buồn ngủ, thế nên phim cứ bật, người xem cứ việc ôm gối ngủ.

Tâm sự - Phụ nữ đôi khi cũng nên trải qua những giây phút cô đơn để thấy mình mạnh mẽ hơn

Phải chăng đã cô đơn đến mức chẳng còn tha thiết yêu thương? (Ảnh minh họa)

Những ngày không muốn làm gì cả, vác balo lên ra khỏi nhà, đi lang thang ngoài đường. Có lúc lười thì ngồi xe bus, lúc nào siêng lại chạy xe máy, vòng vòng quanh những chốn lạ chưa từng đặt chân đến – thật ra là đi lạc. Lạc đường cũng đâu có gì ghê gớm, bởi vốn dĩ trước lạ sau quen, lạc rồi lần sau sẽ tự tìm thấy lối ra, đường về thôi.

Nhận được tin nhắn và vài cuộc gọi của bạn bè rủ rê tụ tập, nhưng hoặc do dự, hoặc từ chối chẳng muốn đi với lý do là bận thế này thế nọ. Bởi bỗng dưng cảm thấy những buổi gặp mặt ấy thật vô nghĩa, có chăng chỉ là đôi ba câu chuyện, ăn uống rồi hết tăng này đến tăng kia.

Tưởng vậy là đã đủ trò khiến bản thân nhàm chán, nhưng hóa ra còn tệ hơn nữa. Đến cả cơ hội yêu đương đến tìm mà cũng đóng cửa, người ta gõ mãi cũng không chịu mở, không nói tiếng nào. Chỉ im lặng. Sự im lặng chẳng phải là điềm báo cho sự đồng ý hay từ chối, đơn giản vì không biết nên làm gì thôi.

Chợt giật mình, phải chăng đã cô đơn đến mức chẳng còn tha thiết yêu thương?

Cho đến khi nhận được cuộc gọi muốn tâm sự của cô bạn học cũ, bởi cô ấy đang đau lòng vì một mối tình với chàng trai nào đấy. Khuyên đôi ba câu rồi cũng chẳng biết làm gì hơn. Nhưng rồi cũng tự cười mình, ít nhất người ta còn có cái để mà buồn, mà khóc, còn mình… lãnh đạm đến mức vô cảm.

Chợt nhớ tới một nơi và muốn trở về để làm dịu nỗi cô đơn đang cuộn trào trong lòng, là gia đình. Dù không có thói quen tìm kiếm một nơi để dựa vào, nhưng muốn trở về gia đình đã là bản năng của mỗi người, không thể chối bỏ.

Chỉ có điều chưa đủ dũng cảm để bỏ mặc tất cả mọi thứ để về nhà, sợ bố mẹ nhìn ra những giọt nước mắt đầy mệt mỏi, phải gồng mình chịu đựng nơi đất khách quê người. Thế là lại thôi, tự cuộn mình vào thế giới nhỏ bé chỉ có những suy nghĩ không thể buông ra. Chẳng sao cả, dù là khó khăn hay trở ngại thì cũng sẽ để lại cho ta một bài học quý giá. Kể cả sự cô đơn.

Cô đơn để thêm mạnh mẽ, để kiên cường mà sống những tháng ngày không có người thân quen bên cạnh mình…

GreenStar

Let's block ads! (Why?)

Hàn Quốc và Mỹ công bố thời điểm tập trận chung

Giới chức Hàn Quốc và Mỹ hôm nay (5/1) đã thống nhất lên kế hoạch và thời gian tiến hành cuộc tập trận chung mang tên 'Giải pháp then chốt'.

Yonhap dẫn một nguồn thạo tin tiết lộ hai bên đã đạt được thỏa thuận sơ bộ về việc này vào một thời điểm “nhiều tháng trước đây”.

Đây là cuộc tập trận theo nhiều tình huống giả định tại các sở chỉ huy và sẽ diễn ra tại Hàn Quốc từ ngày 23/4-3/5 tới, trong khi việc triển khai quân tham gia sẽ bắt đầu vào ngày 18/4 theo dự kiến hiện nay.

Binh lính Hàn Quốc (mũ viền xanh) và Mỹ trong một cuộc tập trận chung trên bãi biển Hàn Quốc. Ảnh: Reuters.

Tuy nhiên, theo nguồn tin trên, Hàn Quốc và Mỹ vẫn đang tham vấn nhau về kế hoạch tiến hành cuộc tập trận thực địa mang tên "Đại bàng non" (Foal Eagle) với sự tham gia của một lượng lớn các binh sỹ, trong đó có nhiều người đang đóng quân tại nước ngoài.

Một nguồn tin khác tiết lộ cuộc tập trận này sẽ được tiến hành vào khoảng thời gian tương tự như trong những năm trước, mặc dù thời điểm chính xác cũng như quy mô của động thái trên sẽ phụ thuộc vào thái độ của Triều Tiên trong thời gian sắp tới.

Những thông tin này được công bố giữa tình hình trước đó một ngày, Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in và người đồng cấp Donald Trump đã xác nhận sẽ hoãn cuộc tập trận Giải pháp then chốt cho đến sau Thế vận hội mùa Đông PyeongChang 2018 dự kiến diễn ra tại Hàn Quốc từ ngày 9-25/2.

Chỉ vài giờ sau khi lãnh đạo Mỹ - Hàn đưa ra quyết định trì hoãn trên, Triều Tiên đã thông báo chấp nhận đề xuất đàm phán cấp cao với Hàn Quốc vào ngày 9/1 tới tại làng đình chiến Panmunjom. Cuộc đối thoại cấp cao sắp tới sẽ là cuộc hội đàm cấp cao đầu tiên giữa hai miền Triều Tiên kể từ khi Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in lên nhậm chức vào tháng 5/2017.

Mỹ và Hàn Quốc thường xuyên tổ chức hai cuộc tập trận “Key Resolve” và “Foal Eagle” vào mỗi mùa xuân. Quá trình tập trận thường bắt đầu vào cuối tháng 2 hoặc đầu tháng 3 và kéo dài cho đến cuối tháng 4.

Trong năm 2017, cuộc tập trận chung “Key Resolve” được tổ chức từ ngày 13 đến 24/3, trong khi “Foal Eagle” được tổ chức từ ngày 1/3 đến 30/4, với sự tham gia của hàng trăm nghìn binh sĩ.

GIA BẢO(T/h)

Let's block ads! (Why?)

Khởi tố cựu hiệu trưởng tham ô gần 200 triệu tiền của học sinh mầm non

Công an bắt giam nguyên Hiệu trưởng trường Mầm non Tuổi Ngọc để điều tra, làm rõ hành vi "Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ".

Ngày 5/1, lãnh đạo UBND quận Liên Chiểu (TP Đà Nẵng) xác nhận cơ quan Cảnh sát điều điều tra Công an quận Liên Chiểu đã tống đạt quyết định khởi tố bị can, bắt tạm giam bà Ngô Thị Hòa, nguyên Hiệu trưởng trường Mầm non Tuổi Ngọc (phường Hòa Minh), để điều tra về hành vi Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong thi hành công vụ, theo báo Trí thức trực tuyến.

Trước đó, năm 2016, cơ quan chức năng quận nhận được đơn của các giáo viên, tố cáo bà Ngô Thị Hòa có nhiều sai phạm trong quản lý và thu chi.

Trường Mầm non Tuổi Ngọc. Ảnh: Báo Tri Thức Trực Tuyến.

Sau khi xác minh, Thanh tra quận Liên Chiểu nhận thấy nhiều nội dung trong đơn tố cáo đúng sự thật. Ngày 17/1/2017, Thanh tra quận Liên Chiểu có kết luận về việc chấp hành chính sách, pháp luật trong hoạt động tại trường Mầm non Tuổi Ngọc.

Theo cơ quan chức năng, tổng số tiền sai phạm là 628,8 triệu đồng. Trong đó, cá nhân bà Hòa lấy tiền sử dụng cho mục đích cá nhân 199,9 triệu đồng. Hơn 428,9 triệu đồng còn lại được ban giám hiệu chi không đúng mục đích.

Ngoài ra, trong khoảng thời gian từ tháng 9/2015 đến tháng 7/2016, trường này đã ký hợp đồng với Công ty Phương Nam tổ chức triển khai hoạt động thể dục nhịp điệu theo nhạc cho trẻ với mức thu học phí 40.000 đồng/cháu/tháng nhưng lại thu lên 50.000 đồng/cháu/tháng. Từ năm học 2015-2016, trường đã thu hơn 1 tỷ đồng tiền ăn sáng của học sinh mà không tổ chức họp thống nhất, thỏa thuận trước với phụ huynh.

Dựa trên kết quả thanh tra này, quận Liên Chiểu đã cách chức hiệu trưởng của bà Hòa. Dù vậy, Ban Nội chính Thành ủy Đà Nẵng yêu cầu kiểm tra lại để xử lý nên chuyển giao toàn bộ hồ sơ qua cơ quan công an điều tra theo quy định.

GIA BẢO(T/h)

Let's block ads! (Why?)

Tình yêu bỏ trốn (Phần 5)

Châu và Tiến là oan gia ngàn đời của nhau, dù ở trong hoàn cảnh nào, hễ chạm mặt là có mâu thuẫn. Bỗng nhiên một ngày, cuộc đời của Châu thực sự trở nên hỗn loạn khi vị hôn phu của cô tuyên bố từ hôn. Châu trở thành trò cười cho tất cả mọi người, kể cả Tiến.

Không thể để mọi chuyện diễn ra theo cách vô lý như thế, Châu quyết định đi tìm hiểu lý do khiến anh ta từ bỏ. Nhưng càng tìm hiểu cô lại càng gặp những chuyện khó hiểu về người mà bản thân đã sống thử trước đó ba năm. Hình như anh ta không hề yêu cô mà có một kế hoạch khác.

Đón đọc truyện dài kỳ: Tình yêu bỏ trốn vào 19h00 từ ngày 1/1/2018 tại mục Eva Yêu.

Tiến lại gần, dùng chổi ở gần đó quét những mảnh vỡ của chậu hoa và đất cát vào một cái mai. Anh sợ cô sẽ không để ý mà giẫm vào. Dù gì đầu óc cô cũng chẳng nhớ nổi chuyện gì quá hai mươi giây đâu.

"Tại sao anh ta lại làm thế với tôi?" - Châu lẩm bẩm.

Tiến đặt cái chổi xuống, thở dài:

- Chẳng phải là quả báo sao?

Châu như nhớ ra, cô nhìn Tiến. Anh ta nói vậy là có ý gì? Những mảnh ký ức bắt đầu lướt qua, gây ra thêm những vết cứa.

Trong đêm mưa, một người đàn ông đứng đó. Anh nhìn thấy Châu và người đàn ông khác hôn nhau ngay trước cửa nhà. Châu vẫn còn nhớ ánh mắt của anh và cái tát của anh khi cô nói anh chỉ là một thứ mua vui rẻ tiền của cô.

Giật mình khi mọi thứ đã trôi quá xa, mọi chuyện chỉ mới hôm qua thôi vậy. Thời gian thật ác liệt, mới đó đã sáu năm trôi qua. Giờ cô đã hai mươi bảy tuổi, cũng không còn trẻ trung gì nữa. Tuổi thanh xuân của cô hình như chỉ dành cho việc tìm kiếm một sự an ủi nhưng không được. Tuy đó chỉ là một lời nói vu vơ của Tiến, nhưng vẫn khiến Châu hơi chạnh lòng. Cô lấy lại vẻ tự nhiên, cao giọng nói:

- Tôi sẽ cố gắng trả nợ anh sớm nhất có thể, giờ thì anh về đi.

Tiến cười hắt:

- Sao con nợ nào cũng nói chuyện như chủ nợ vậy? Tôi còn tưởng cô có thể trả được một khoản trước cho tôi, giờ thì tôi đi làm bằng cách nào?

Châu ôm đầu, hét lên:

- Anh đừng hỏi tôi nữa. Tôi sẽ trả cho anh, nhưng bây giờ ngay đến cả tiền đi chợ tôi cũng không có chứ đừng nói là tiền trả cho anh.

Thê thảm đến mức đó sao? Tiến im lặng, nhìn Châu đang ôm đầu hoảng loạn. Tự nhiên anh thấy cô ta đáng thương quá chừng. Con người lúc nào cũng cao ngạo ấy lại có những lúc như thế này sao? Nhưng Tiến đã lấy lại tinh thần, cô ta chỉ đang cố đánh lừa anh thôi.

- Chẳng phải là cô có bố hậu thuẫn à? Việc gì phải giả nghèo giả khổ với tôi?

Châu bỏ tay ra, trừng mắt nhìn anh:

- Đừng có nói đến ông ta trước mặt tôi.

- Sao thế? Tôi động vào nỗi đau của cô à?

Châu rút cái chổi ra, đánh vào người Tiến. Tiến la oai oái, nhảy xuống hiên.

- Từ bây giờ tôi sẽ kiếm tiền để trả anh. Anh yên tâm, tôi có nợ chắc chắn sẽ trả.

- Tôi biết nhà cô, tôi sẽ đến đây thường xuyên. Cô đừng mong sẽ chạy thoát được.

- Anh là thằng biến thái!

Những vụ cãi vã như thế này xảy ra như cơm bữa, chính họ cũng đã quen với việc này. Cả Châu và Tiến chưa nói được với nhau một lời nào tử tế từ khi vào công ty này làm. Lúc nào cũng như chó với mèo, khiến cho tất cả mọi người đều cảm thấy họ như có thù từ kiếp trước.

Ngồi một mình trong ngôi nhà nhỏ, Châu vẫn chưa tin được chuyện số tiền mà mình tích góp sẽ bị lấy đi mất. Đó có cả tiền của Đoàn, nhưng chỉ là một nửa. Nếu anh ta có lấy, cũng phải nghĩ xem cô sẽ sống như thế nào chứ. Anh ta cạn tình với cô nhanh đến vậy ư? Thế mà cô từng nghĩ anh ta yêu cô đến chết đi sống lại cơ đấy.

tinh yeu bo tron (phan 5) - 1

Anh ta nói vậy là có ý gì? Những mảnh ký ức bắt đầu lướt qua, gây ra thêm những vết cứa. (Ảnh minh họa)

Không còn nghĩ được việc gì nữa, Châu khoá cửa lại và đi ra ngoài. Căn nhà này có quá nhiều kỷ niệm. Càng nhiều kỷ niệm thì lại càng nhiều nỗi buồn. Cô đâu phải là kẻ sắt đá, khi bị người yêu bỏ cũng biết đau. Chỉ tiếc đàn ông không cho là vậy, họ đều nghĩ cô vô cảm.

Trong một quán bar mở cửa từ rất sớm, một người phụ nữ chừng hơn ba mươi tuổi, xăm kín cánh tay, hút thuốc phì phèo đi tới đặt hai chai bia xuống cho Châu. Chị ta nhếch môi nói khi còn ngậm thuốc:

- Đừng uống say nhé.

Châu cười, gật đầu với chị ta. Ở quán bar này chỉ có mình cô, nhạc bật nhè nhẹ những bản nhạc Pop nổi tiếng hiện thời. Châu không có hứng nghe nhạc cho lắm, cô chỉ muốn yên tĩnh. Nhưng làm quái gì có chỗ nào yên tĩnh nữa chứ. Đâu mà chẳng có hơi người và âm thanh.

TING TING

Châu nhìn xuống cái điện thoại của mình, tài khoản của cô vừa nhận được mười triệu, tổng số dư đã lên đến hơn hai trăm triệu. Châu chán nản ấn tắt màn hình.

- Lại nữa!

Đây là một số tiền cô không muốn động vào, không phải là trân trọng, mà là việc giữ lời thề. Cô từng thề sẽ không bao giờ tiêu tiền của ông, dù chỉ là một đồng. Để đổi lấy cuộc sống tự do. Ông vẫn gửi tiền cho cô đều đặn, cô biết ông đang muốn thử thách cô.

Ngay sau đó, màn hình điện thoại lại sáng lên, một cuộc gọi từ người lạ. Châu ngập ngừng nghe máy, giờ này cô không muốn nghe ai gọi tư vấn mua chung cư, vay nợ ngân hàng hoặc mua bảo hiểm nữa đâu.

"Chào chị Châu!" - Đó là một giọng nói thánh thót của con gái, cô ấy hình như còn rất trẻ. - "Alo? Em không gọi nhầm số chứ?"

Châu uống một ngụm bia rồi mới trả lời:

- Không.

Cô gái cười nhẹ:

- May quá, em còn tưởng anh Đoàn cho nhầm số. Em muốn gặp chị vào ngày mai, chị không bận chứ?

"Cô là ai?" - Châu thấy bực bội về cách nói chuyện của cô gái này.

- À, thật là, xin lỗi chị. Đầu óc em chán quá! Em là Cẩm Lê, người yêu của anh Đoàn. Em rất muốn được gặp chị để nói rõ mọi chuyện, chị đồng ý nhé.

Hay lắm! Châu nghĩ thầm trong đầu, cô cũng đang muốn tìm hai con người này để tính sổ. Thật không ngờ chưa cần tìm thì họ đã đến tìm cô trước.

- Được, tự quyết giờ và địa điểm rồi nhắn tin lại cho tôi nhé.

Châu chỉ nói có thế rồi cúp máy. Ở bên này, Cầm Lê nhìn cái điện thoại rồi lại nhìn Đoàn. Cô ta ngắt kết nối quá nhanh, cô ta thậm chí còn không thèm nghe cô nói những lời giễu cợt mà cô đã chuẩn bị trước, cô ta còn không cần biết Đoàn - người yêu cũ của cô ta hiện thời là người yêu của cô.

"Sao thế?" - Đoàn tròn mắt hỏi - "Cô ta đe doạ gì em à?"

Cẩm Lê lắc đầu:

- Cô ấy bảo em nhắn giờ và địa điểm cho cô ta. Anh có dám chắc đây là một con sư tử Hà Đông không?

- Chắc chắn, cô ta là kẻ ưa bạo lực.

Cẩm Lê nhìn cái điện thoại như không tin, rồi cuối cùng cô đành đặt nó xuống. Cẩm Lê mở ngăn kéo ra, bên trong là một xấp tiền. Cô đang suy ngẫm xem không biết thế này có hơi ít không nhỉ? Cũng chẳng sao, Đoàn nói Châu đang là kẻ trắng tay mà.

- Anh lấy hết tiền đi thật hả?

Đoàn nói giọng thản nhiên:

- Đó là tiền của anh mà. Cô ta kiếm bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu. Với lại Châu là kiểu người có tính cách lỗ mãng, hách dịch, tiền tiêu như phá. Lúc nào cô ta cũng nói tiền của cả hai tích cóp, nhưng bù lại, anh phải mua cho cô ta đủ thứ hàng hiệu trên đời này. Cách sống như của một tiểu thư.

- Nghe cũng có lý.

- Lần đầu tiên anh quen Châu, cô ta còn không có tiền đi xe bus.

- Sao cô ấy phải tỏ ra bí ẩn như thế chứ?

Đoàn nhún vai:

- Có trời mới biết.

Trên bàn giờ đã là mười chai bia, Châu ngồi ngất ngưởng bên quầy bar. Quán đã đông và nhạc đã lên, đèn nhấp nhánh ngọn xanh ngọn đỏ, xung quanh toàn những tiếng nhạc giật cục, khó hiểu.

Châu cũng định sẽ tỉnh táo bước ra khỏi đây, nhưng tất cả là vì con nhỏ mất nết tên Cẩm Lê gọi điện cho cô. Coi thường cô quá mức, kẻ thứ ba lại dám hẹn gặp… À, cô hơi nhầm! Làm gì còn kẻ thứ ba nào nữa.

- Sao lại ngồi đây một mình thế này hả người đẹp?

Đó là một người đàn ông điển trai, theo style của một quý ông những năm 70. Châu nhìn anh ta từ đầu đến cuối, ít cũng phải 35 tuổi, nhưng mặt mũi cũng gọi là nam tính. Châu ngoắc ngón tay lại, anh ta ghé lại gần.

- Vì anh đấy.

Người đàn ông mở to mắt:

- Vì anh sao?

Châu gật đầu, đưa chai bia của mình cho anh ta. Cô đã khá say, nhìn một chai bia đã ra thành bốn chai rồi.

"Anh phải uống hết nó." - Châu đề nghị.

Người đàn ông mỉm cười:

- Có khó gì đâu hả người đẹp.

tinh yeu bo tron (phan 5) - 2

Hay lắm! Châu nghĩ thầm trong đầu, cô cũng đang muốn tìm hai con người này để tính sổ. Thật không ngờ chưa cần tìm thì họ đã đến tìm cô trước. (Ảnh minh họa)

Anh ta uống liền một hơi hết chai bia, Châu vỗ tay tán thưởng. Cô không quen nhiều đàn ông, nhưng chưa bao giờ ngại ngùng với họ. Nếu chỉ là vui đùa để quên đi cái tên khốn nạn kia thì cũng đáng. Người đàn ông nhìn thật sâu vào đôi mắt của Châu, anh ta đặt tay lên đùi cô:

- Anh nhìn thấy ở em có một điểm đặc biệt.

Câu nói cũ rích. Châu cười nhạt trong đầu, nhưng không muốn bóc mẽ. Châu nhìn bàn tay đang không chịu yên phận ở trên đùi của cô, đột nhiên cô thấy tò mò không biết nó sẽ đi về đâu.

- Sao em không nói gì?

"Anh muốn em nói gì?" - Châu chớp chớp mắt.

Người đàn ông ánh mắt sáng bừng, như hiểu ra Châu đang chấp thuận mình. Anh ta kéo cái ghế đến gần hơn, ghé vào một bên tai cô thì thầm trong tiếng nhạc:

- Rời khỏi đây với em. Hãy nói đi, rời khỏi đây.

Châu mỉm cười, cô chỉ tay như thể hiểu ý anh dù cô chả nghe thấy cái mô tê gì sất.

"Nói đi!" - Người đàn ông không ngừng giục giã. Ngay từ đằng sau, một bàn tay mạnh mẽ nào đó kéo giật người Châu lại, đồng thời anh ta lao lên chắn trước mặt Châu, dùng bàn tay kia chộp lấy bàn tay của người đàn ông và hất ra.

"Anh là ai?" - Người đàn ông hét lên. Nhạc bắt đầu dừng lại.

Châu loạng choạng bám vào quầy bar, vẫy vẫy bartender. Nhưng không có ai để ý gì đến cô. Tiến nhìn Châu đang say đến nỗi chẳng nhận ra anh là ai nữa hết. Một người bạn của anh chạy đến, lo lắng hỏi:

- Có chuyện gì mà mày sồn sồn qua đây thế hả Tiến?

Rồi anh ta quay lại nhìn người con gái đang cố vẫy ai đó.

- Châu? Sao em lại ở đây?

Người đàn ông chỉnh lại quần áo, hít một hơi thật sâu và nói giọng khó chịu:

- Hoá ra là người quen à? Tốt nhất trông chừng cho kỹ vào, cô ta đang đi quyến rũ đàn ông đấy.

Tiến túm lấy cổ áo của người đàn ông, xoay người anh ta lại và đấm một cái thật mạnh. Có tiếng hét ở đâu đó vang lên, Tiến không dừng lại, anh ta lao vào xách người đàn ông lên định đánh tiếp. Bạn anh và một vài người khác vào can.

"Mày bị điên à?" - Người đàn ông hét lên.

Tiến vùng vẫy, chỉ tay quát lớn:

- Nếu anh còn nói cô ta ve vãn đàn ông, tôi giết anh.

- Tao cứ nói đấy, mày làm gì được tao?

Tiến vơ lấy chai bia đáp thẳng về phía người đàn ông nhưng chỉ sượt qua tai. Anh ta đứng người lại, sợ hãi.

OẸ!

Vì không ai để ý đến lời kêu gọi của Châu cho nên cô đành nôn hết nỗi buồn ra ở đây vậy. Nhưng đáng ngại một nỗi, cô lại nôn thẳng lên lưng người vừa mới cứu cô một bàn thua trông thấy. Nôn xong, Châu từ từ lịm đi.

Còn nữa...

Vì nhân vật mới xuất hiện là Cẩm Lê, Châu quyết định say một đêm ở trong bar, thậm chí còn định tình một đêm với người xa lạ. Nhưng vẫn là Tiến - kẻ thù truyền kiếp của cô đến ngăn cản. Chuyện gì sẽ xảy ra sau đó? Tại sao Tiến lại can thiệp vào chuyện của Châu và Châu sẽ đáp trả Cẩm Lê lẫn Đoàn như thế nào?

Đón đọc phần 6 truyện dài kỳ: Tình yêu bỏ trốn. Vào lúc 19h00 ngày 6/12 tại mục Eva Yêu.

Theo Yên Chi (Khám Phá)

Let's block ads! (Why?)

Người viết sách tiết lộ bí mật Nhà Trắng là ai?

Dựa trên 200 buổi phỏng vấn với chính tổng thống và hầu hết nhân viên cao cấp của ông, tác giả Michael Wolff đã cho ra đời cuốn sách tiết lộ đời tư cá nhân của ông Donald Trump.

Fire and Fury: Inside the Trump White House (tạm dịch: Lửa và giận dữ: Bên trong Nhà Trắng thời ông Trump) dự kiến ra mắt vào ngày 9/1 tuy nhiên đã được phát hành sớm 4 ngày.

Theo BBC, Tổng thống Mỹ Donald Trump và thư kí Nhà Trắng Sarah Sanders đã mô tả cuốn sách này là “tiểu thuyết lá cải hư cấu”. Tuy nhiên, tác giả Michael Wolff lại khẳng định đây là công trình đã được ông ấp ủ dựa trên 200 cuộc phỏng vấn với ông Trump và các trợ lý của tổng thống trong suốt 18 tháng.

Tác giả Michael Wolff - Ảnh: AP.

Hãng tin Reuters cho rằng chính cuốn sách “Lửa và thịnh nộ: Bên trong Nhà Trắng của ông Trump” là nguồn cơn làm chia rẽ quan hệ hiện nay giữa Tổng thống Trump và cựu cố vấn Nhà Trắng Steve Bannon.

Ông Wolff, 64 tuổi, là tác giả quen thuộc trên những ấn phẩm báo chí nổi tiếng như tạp chí New York and Vanity Fair. Ông thường giúp đưa đến cho người đọc cách rõ hơn về các hoạt động và quy trình thuộc một đề tài được chọn lựa, thường là các tổ chức truyền thông và những thế lực đứng sau họ.

Ông Wolff cũng thường cập nhật tin tức từ Nhà Trắng cho USA Today, Hollywood Reporter, theo New York Magazine.

Trong suốt sự nghiệp viết của mình, ông đã có một số tác phẩm gây tranh cãi và làm các nhân vật có liên quan lên tiếng muốn đối chất với ông.

Trước khi viết sách về Tổng thống Donald Trump, ông Wolff nổi tiếng nhất với cuốn sách kể về cuộc đời Rupert Murdoch, ông trùm truyền thông toàn cầu người Mỹ gốc Australia. Ông Murdoch là cổ đông, chủ tịch, giám đốc điều hành của News Corporation.

Sau khi đạt giải thưởng báo chí quốc gia năm 2004, ông Wolff được gọi là là “IT boy" của giới truyền thông New York” -  người có khả năng chi phối, thu hút và tạo nên trào lưu.

Nhà văn Michelle Cottle tuyên bố ông Wolff không mạnh về các bài báo theo khuôn mẫu. Bên cạnh đó, ông Wolff “thu thập, lắng nghe, tán gẫu” những người xung quanh nhân vật mà ông định viết để tập hợp thông tin.

Ông Wolff cũng tiết lộ chính ông Trump đã ủng hộ ý tưởng viết một cuốn sách.

GIA BẢO(Theo BBC/New York Magazine/Reuters)

Let's block ads! (Why?)

Anh đã nắm tay bao nhiêu cô gái?

Có bao giờ bước trên đường một mình, nhìn những cặp đôi tay trong tay, anh nhớ và cần nắm lấy một bàn tay hay không?

Có bao giờ anh tự đan hai tay vào nhau, tự tưởng tượng bàn tay trái là tay anh, tay phải là tay của một cô gái hay không?

Có bao giờ bỗng nhiên một cô gái chạy ào về phía anh, nắm tay anh thật chặt, vô tư… còn anh lại cuộn lên những cảm xúc không tên?

Và, anh đã nắm tay bao nhiêu cô gái?

Khoảng cách được đo bằng nỗi nhớ, nỗi nhớ đo bằng thời gian, vậy anh có đang nhớ cái nắm tay với em không? Bởi khoảng cách của chúng ta là hai đầu đất nước. Gặp nhau một lần, nắm tay một lần, làm sao để nhớ nổi vị ấm nóng của cái nắm tay?

Tâm sự - Anh đã nắm tay bao nhiêu cô gái?

Anh à, thế anh đã nắm tay bao nhiêu cô gái rồi? (Ảnh minh họa).

Lần đầu tiên em nắm tay một người con trai, vị ấm áp của nó em cảm nhận rõ ràng lắm, thổn thức không nói nên lời, không sao chợp mắt và chỉ nghĩ đến anh. Em khờ dại coi cái nắm tay là điều thiêng liêng, là một dấu ấn của thời gian ngưng đọng, của tình cảm ngừng trôi.

Nhưng, anh đã nắm tay bao nhiêu cô gái?

Câu hỏi tồn tại, vậy mà câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ. Em cũng không hiểu vì sao em lại muốn biết đáp án đến vậy, dù cái nắm tay với anh chẳng có nghĩa lý gì, dù có cũng không quan trọng. Nhưng với em, nó không phải chuyện đơn giản, bình thường.

Không biết từ bao giờ, em đã ý thức rằng bàn tay của em chỉ dành cho người yêu em. Khi chưa có người yêu, em sẽ chỉ dùng đôi bàn tay cho những nghĩa cử cao đẹp, chứ không dành cho một người con trai nào khác.

Nhưng bất ngờ, tay em nằm gọn trong tay anh một cách tự nhiên, nhẹ nhàng, tĩnh lặng đến mức em không nhớ ra nguyên tắc của mình và quên mất rằng… anh không phải là người yêu của em.

Em ngốc nghếch, em dại khờ hy vọng vào một tình cảm mong manh như bong bóng mưa. Nhưng biết đâu đấy, vì anh đã nói anh nhớ cái nắm tay với em. Với em chứ không phải ai khác.

Chờ đợi anh là điều dại dột của em. Để em chờ là lỗi lầm của anh.

Nhưng đợi chờ là hạnh phúc, phải không anh?

Nếu điều đó là đúng, em sẽ chờ anh và anh cũng chờ em, chờ một ngày chúng ta có cái nắm tay thật trọn vẹn, được không anh?

GreenStar

Let's block ads! (Why?)

Bỏ 4 ghế Chủ tịch, ông Dương Công Minh "đánh cược" khi chọn Sacombank?

Tài chính - Ngân hàng - Bỏ 4 ghế Chủ tịch, ông Dương Công Minh 'đánh cược' khi chọn Sacombank?

"Thật lòng, tôi đặt niềm tin ở Sacombank" - ông Dương Công Minh chọn giữ chức Chủ tịch ngân hàng Sacombank, từ bỏ vị trí Chủ tịch tại 4 doanh nghiệp khác.

Ngày 5/1/2018, ngân hàng TMCP Sài Gòn Thương Tín (Sacombank) vừa có thông báo về việc thay đổi thông tin của người nội bộ là ông Dương Công Minh - Chủ tịch HĐQT Sacombank.

Theo đó, ông Dương Công Minh chính thức từ chức Chủ tịch HĐQT tại 4 công ty: Công ty Cổ phần Him Lam, công ty Cổ phần Dụng cụ Thể thao Bảo Long, công ty Cổ phần Phát triển Xín Mần, công ty Cổ phần Chứng khoán Liên Việt. Hiện tại, ông Minh sẽ chỉ giữ chức vụ Chủ tịch HĐQT duy nhất tại Ngân hàng TMCP Sài Gòn Thương Tín (Sacombank).

Việc rút khỏi ghế Chủ tịch HĐQT tại các công ty khác của ông Dương Công Minh nhằm đáp ứng Luật Sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Các Tổ chức tín dụng (TCTD) được Quốc hội thông qua mới đây và có hiệu lực từ ngày 15/1/2018.

Trước đó, chia sẻ với báo chí, ông Dương Công Minh cho biết: “Thật lòng tôi đặt niềm tin ở Sacombank”.

“Hiện tại cá nhân tôi đang sở hữu 3,32% cổ phần Sacombank. Tổng tỉ lệ cổ phần của tôi và những người liên quan đến tôi là 7,47%. Tới đây, tôi sẽ từ chức Chủ tịch HĐQT tập đoàn Him Lam theo quy định mới của Nhà nước, để dành thời gian nhiều hơn cho Sacombank. Tôi cũng sẽ mua thêm cổ phiếu Sacombank theo quy định cho phép”, vị chủ soái Him Lam chia sẻ.

Let's block ads! (Why?)