Sunday, July 30, 2017

Người đàn bà khiến cả ba gã đàn ông yêu điên cuồng (Phần 2)

Câu chuyện xoay quanh cuộc đời Lan - người đàn bà xinh đẹp, tài giỏi vướng vào mối tình giữa ba người đàn ông là Dũng (chồng hiện tại), Thiện (Người yêu cũ), Hưng (Mối tình đầu). Liệu người phụ nữ ấy sẽ chọn đi cùng ai tới suốt cuộc đời trong số ba người đàn ông nguyện vì cô mà bất chấp tất cả?

Cùng theo dõi câu chuyện Người đàn bà khiến cả ba gã đàn ông yêu điên cuồng dưới đây. 

Người đàn bà khiến cả ba gã đàn ông yêu điên cuồng (Phần 1)

Câu chuyện xoay quanh cuộc đời Lan - người đàn bà xinh đẹp, tài giỏi vướng vào mối tình giữa ba người đàn ông là Dũng (chồng hiện tại), Thiện (Người yêu cũ), Hưng (Mối tình đầu). Liệu người phụ nữ ấy sẽ chọn đi cùng ai tới suốt cuộc đời trong số ba người đàn ông nguyện vì cô mà bất chấp tất cả?

Mùa đông vừa tới trên những mái nhà, lạnh lẽo luồn qua những hàng cây trước cửa. Sáng Lan chở con tới trường rồi nàng tới cơ quan nộp đơn xin thôi việc trước con mắt bàng hoàng của mọi người. Nàng trở về nhà, lặng ngồi bên chiếc máy tính và cặm cụi viết. Vừa viết, nước mắt nàng vừa rơi ướt cả bàn phím!

Chiều, nàng đón con và hai mẹ con cùng nhau bước lên một chiếc xe, nơi đó có một người đang đợi nàng. Trong cơn mưa phùn lạnh lẽo, nàng bỏ lại phía sau mình căn nhà nhỏ đã từng đầy tiếng cười vui. Bỏ lại nơi đó, một trái tim ấm áp mà nàng mang nợ cả đời.

Dũng ngồi chăm chăm trước màn hình máy tính, những gì Lan viết, anh đọc tới cả chục lần mà vẫn không thể nào tin được vào mắt mình. Thì ra, Lan đã chuẩn bị từ trước cho cuộc ra đi lần này.

Câu chuyện của họ, hóa ra, anh chưa từng được biết, hóa ra, người đàn ông ấy, không phải là Thiện mà anh đã từng nghĩ.

 nguoi dan ba khien ca ba ga dan ong yeu dien cuong (phan 2) - 1

Em sẽ học cách tự lo cho cuộc sống của mình để anh không phải bận tâm thêm nữa! (Ảnh minh họa)

Dũng à! Hôm nay em sẽ kể cho anh nghe về người đàn ông đã làm trái tim em đau. Và ngàn lần xin lỗi anh, khi em lại lựa chọn người đó mà không phải là người đàn ông khi nào cũng lo lắng sợ em đau là anh! Chỉ riêng điều đó thôi là em đã nợ anh cả đời này! Em vẫn nhớ, nhất định nếu có kiếp sau em nguyện để anh làm đau em như anh muốn!

Và đây, là câu chuyện của em:

Năm anh lên hai tuổi, thì mẹ sinh em. Mẹ mất khi em được năm tuổi, khi đó em ở cùng cha. Hai nhà cùng nghèo nhưng yêu thương nhau. Anh có cháo em cũng được ăn cháo, anh có quần áo mới, em cũng được quần áo mới. Anh đi học, cũng mang theo em đi học. Anh ở nhà, em cũng theo anh ở nhà. Mọi người không biết bảo: Anh có em gái thật xinh! Anh cười: Anh yêu em nhất!

Ngày em học lớp năm, anh học lớp bảy, bố em đưa về một người đàn bà, bố bảo em gọi người đó là mẹ. Em chỉ gọi là dì. Bố không hài lòng nhắc nhở, nhưng em bướng: "Bố bảo mẹ mất rồi, ảnh của mẹ kia thôi. Người đó không phải là mẹ con!"...

Bố tát em! Em ôm má chạy qua nhà anh, anh ôm em vào lòng mặc em khóc, nước mắt chảy xuống miệng em mặn chát. Anh dịu dàng áp đôi bàn tay vào má em cho đỡ lạnh. Lát anh lôi ra một túi kẹo vừng bảo: "Em nín chưa? Em ăn đi! Ngọt lắm! Cứ ăn đi, có anh ở đây!".

Ngày anh lên cấp ba, là ngày em học lớp bảy, anh đi học xa lắm, không cùng trường với em, vậy mà ngày nào anh cũng đạp xe ngược lên trường em hơn năm cây số đón em về. Em bảo anh, để em đi bộ cũng được! Anh không nói gì nhiều, chỉ có hai từ: không được!

Có hôm trời mưa bất ngờ, anh bọc em trong chiếc vải mưa màu xanh da trời khi nào anh cũng mang trong cặp. Anh đạp xe, mặc nước mưa ngược chiều táp vào mặt. Em run rẩy ôm thật chặt lưng anh cho anh ấm! Em hỏi:  "Anh có lạnh không?". Anh đáp: "Em ấm là được rồi!".

Ngày anh thi đại học, là ngày em lên cấp ba. Bố bảo em thôi không học nữa, em khóc như mưa gió. Em muốn đi học, muốn vào đại học cùng anh, em muốn được giống như anh. Em không muốn trên bước đường đời này em bị bỏ lại thật xa anh!

Đêm, trên chiếc cầu tre bên con sông nhỏ trước nhà, anh khẽ vuốt tóc em, ánh mắt anh lấp lánh ánh trăng, nụ cười cũng sáng lóa, em thấy tim mình thắt lại khi nghĩ anh sẽ đi học nơi thành phố xa lạ, rồi anh sẽ có rất nhiều bạn và sẽ quên em. Nước mắt cứ thế ứa ra, em nghĩ anh không thấy, vì em quay mặt đi. Anh khẽ nắm tay em: "Có anh em đừng sợ!".

Bố cuối cùng vẫn cho em đi học vì bố mẹ anh qua nói chuyện cùng. Anh tháng nào cũng về và em nhận ra, anh gầy hơn trước khi đi học, nhưng nụ cười và ánh mắt anh vẫn ấm áp như ngày nào. Và lần nào trước khi đi, anh cũng dúi vào tay em một số tiền. Anh nói: "Tiền này là tiền anh đi làm thêm được. Em không lo, khi nào đỗ đại học, lên đó, đi làm trả anh! Nếu không muốn trả, thì đỗ đại học là anh xóa nợ cho". Em khóc! Anh bảo: "Em ngốc!".

Ngày em bước vào cổng trường đại học cùng anh, là ngày anh nắm tay em thật chặt, anh cười bảo em: "Bây giờ em cứ việc học, mọi thứ khác cứ để anh lo". Nhưng tới cuối năm thứ hai em trốn anh đi làm thêm. Em không muốn anh phải vất vả quá vì em.

Nhưng rồi, em quá ngây thơ trước cuộc đời. Tên chủ quán muốn có em! Đứa con gái quá ngờ nghệch và tin người. Khi hắn ta trượt chân ngã xuống em chỉ biết anh nắm tay em chạy như bay ra khỏi nơi đó. Nhưng em cũng không biết rằng đó là nơi lần cuối cùng anh có thể nắm tay em thật chặt!

***

Năm học cuối cùng bỏ dở. Anh mất tất cả. Còn em như cô đơn giữa cả thế giới. Không còn bờ vai anh những khi mệt mỏi, tủi hờn, không còn bàn tay anh nắm tay em thật chặt, không còn nghe được giọng anh ấm áp bên tai, không còn cảm giác an toàn nữa… Em thấy mình bơ vơ, hụt hẫng. Nhưng em vì anh, nhất định sẽ học cách sống mạnh mẽ và độc lập!

Mỗi khi em vào tù thăm anh, anh đều không gặp. Anh nói không biết em, không quen em. Tới khi em ra trường, em nhắn anh: "Em là Lan, em gái anh, muốn gặp anh!". Anh cũng không gặp. Cho tới một ngày em nhắn: "Mai em lấy chồng". Anh mới gặp em. Anh chỉ nói: "Chúc em hạnh phúc! Cứ coi như em chưa từng quen anh. Anh chưa từng làm gì vì em và em chưa từng nợ gì anh cả".

Em khóc, khóc từ khi vào gặp anh cho tới khi ra về, trên chuyến xe mọi người ai cũng nhìn em, không hiểu tại sao cô gái kia lại khóc dữ vậy. Nhưng em không ngăn được. Cuối cùng thì sau hơn hai năm, anh mới cho em gặp, mới được nhìn thấy anh, mới được nghe anh nói. Trái tim em đau đớn tới nghẹn thở, tới mức em không thể nói được gì ngoài mấy từ: "Em rất nhớ anh!".

Em khóc cho hết đêm đó. Sáng hôm sau, nước mắt em không rơi nữa, em đứng dậy, đi làm, em muốn kiếm thật nhiều tiền để khi anh ra tù, mình sẽ bắt đầu cuộc sống mới. Em vẫn lên thăm anh, nhưng anh vẫn không gặp, không nói và không nhận những thứ em gửi lại. Em thực sự không hiểu tại sao anh lại có thể đoạn tuyệt như thế với em?

***

Lần cuối cùng em lên thì không gặp anh nữa, người ta nói anh đã ra tù và đi đâu không ai ở đó biết. Em về nhà hỏi cha mẹ anh, họ không biết anh đi đâu mà cũng có thể hai bác biết nhưng vẫn không nói cho em. Em nhìn thấy nỗi trách giận em vẫn còn hằn in trong đôi mắt của cha mẹ. Em sợ hãi, em muốn tìm anh, nhưng một đứa con gái bơ vơ, cô độc như em biết tìm anh ở đâu?

Lần này em giam mình nơi nhà trọ, em chỉ còn biết khóc. Có lẽ anh sẽ biết và đến dỗ dành em, sẽ lại chìa ra cho em túi kẹo vừng và nói: "Em ăn đi, ngọt lắm!". Nhưng em chờ mãi, chờ mãi cũng không có anh, không có kẹo, chỉ có nước mắt chảy xuống miệng mặn chát và trái tim em đau đớn! Anh nhất định phải bước ra khỏi cuộc đời em sao? Em chưa nói cho anh biết, thật ra, em chưa lấy chồng!

Các bạn ở cùng đưa em vào viện. Khi mở mắt ra, em chỉ thấy một không gian trắng xóa, những bóng người đi lại mờ ảo. Em tưởng mình đã chết. Không, em không muốn, vì chưa gặp được anh, nên em không muốn chết. Em sợ hãi và hét lên, quẫy đạp trong tiềm thức của mình. Nhưng một giọng nói ấm áp khẽ cất lên: "Em tỉnh lại chưa?". Và khuôn mặt ấy hiện ra, em đã thốt lên: "Anh ơi!". Và nước mắt lại tuôn rơi không ngừng. Em ôm chầm lấy người đó thổn thức: "Anh ơi! Anh nhất định không được rời xa em nữa được không?!".

Người con trai có khuôn mặt giống anh đó chính là bác sỹ chữa trị cho em lần đó. Anh ấy là Thiện, anh ấy yêu em! Em có thể cảm nhận được sự ấm áp nơi người đàn ông ấy, nhưng em không thể nào cảm nhận được sự bình an. Anh ấy không thể khiến trái tim em bình yên vì em biết, anh ấy chỉ mang khuôn mặt giống anh chứ không phải là anh.

Và mỗi khi gần anh ấy, em lại thấy trái tim mình đau đớn vì cảm thấy có lỗi với anh. Em biết chắc chắn rằng: Hóa ra, em không phải là em gái của anh, anh không phải là người anh trai của em, anh chính là người đàn ông em yêu! Em nhận ra, em thực sự quá yêu anh! Cảm  giác đau đớn nhất là: Em yêu anh trong vô vọng.

 nguoi dan ba khien ca ba ga dan ong yeu dien cuong (phan 2) - 2

Từ nay, anh hãy sống và chỉ suy nghĩ cho bản thân mình thôi nhé! (Ảnh minh họa)

Em lặng lẽ chia tay Thiện mặc cho anh ấy cố níu kéo và tìm kiếm nơi em một lời giải thích cho rõ ràng. Nhưng em làm sao nói rõ cho anh ấy biết là vì ngay từ đầu, em đã nhầm lẫn. Chỉ vì em đã nhầm lẫn anh ấy với người đàn ông em yêu!

Tìm kiếm một khuôn mặt giống với người mình yêu thương chỉ làm sai lầm trầm trọng thêm, vì con tim biết khuôn mặt giống nhau, nhưng con tim ấy, tâm hồn ấy, sự ấm áp ấy… không phải là thứ nó cần, không phải là thứ khiến nó rung động! Anh chính là người đàn ông duy nhất khiến em rung động!

***

Từ đó, em cũng sống lặng lẽ hơn, không kiếm tìm anh, có lẽ, anh cần được sống cho mình, anh không muốn bị con bé phiền phức từ nhỏ tới lớn làm phiền tới cuộc sống của anh nữa. Tất cả từ nhỏ tới lớn đều là em làm phiền tới cuộc đời anh! Từ nay, anh hãy sống và chỉ suy nghĩ cho bản thân mình thôi nhé! Em sẽ học cách tự lo cho cuộc sống của mình để anh không phải bận tâm thêm nữa! Em đã nghĩ như thế và quyết tâm để anh được bình yên!

Rồi em gặp Dũng ba năm sau ngày chia tay Thiện, người đàn ông đó đã khiến trái tim em cảm nhận được sự bình yên từ chính sự chân thành và giản dị trong con người anh ấy. Em nghĩ, đời người đàn bà, cần nhất là sự bình yên. Em đã sống trong cái cảm giác chấp chới bao nhiêu ngày, nên em càng thèm khát! Em chấp nhận anh ấy, ở chính cái giây phút anh ấy nắm tay em và nói:

- Nếu như người đàn ông ấy là mưa, anh sẽ là căn nhà của em. Chỉ cần có anh, em sẽ không bao giờ bị ướt nữa. Tin anh nhé!

Nhưng anh ấy mãi mãi không bao giờ biết người đàn ông thực sự trong trái tim em là ai. Em để anh ngủ yên trong trái tim mình. Và lặng lẽ bước chân vào một cuộc đời mới không anh! Em cứ ngỡ, anh cũng sẽ làm như thế với cuộc đời mình! Thật sự, em đã ru mình bằng cái suy nghĩ đó về anh để an ủi mình trong cái cảm giác bình yên ảo ấy! Cho tới một ngày Thiện tới tìm em.

Anh ấy nói, có một người vừa nhập viện, anh ấy bị tai nạn và trong lúc hôn mê, anh ấy chỉ gọi tên em! Lưu Ngọc Lan! Có lẽ trên đời này có rất nhiều người con gái có cái tên ấy. Nhưng khi nghe Thiện nói, trái tim em quặn lại. Em không thể nào điều khiển được nhịp đập của trái tim mình và cả nhịp thở của em nữa. Em đã lao vào viện ngay lúc ấy. Anh bị thương nặng, thân thể nhiều chỗ bị băng bó nhất là bác sỹ nói anh bị chấn thương sọ não. Anh có thể sẽ không nhớ gì nữa! Thậm chí, sẽ không tỉnh lại được nữa!

Trái tim em đau đớn! Đó là cảm giác đau đớn nhất đời em! Đau tới mức, em thấy như cả thân thể mình co rút lại, như thể nỗi đau ấy đè lên em quá lớn! Trong cuộc đời này, duy nhất chỉ có anh mới có thể khiến thể xác và cả tinh thần em rơi vào cơn mê loạn và tan nát tới vậy! Thật sự, là kiếp trước, em đã nợ người đàn ông này quá nhiều, và cả ở kiếp này cũng vậy! Thể xác em không là gì để có thể bù đắp được!.

Dũng à. Đó là người đàn ông mà anh đã hỏi em. Và đó là câu chuyện của riêng em và anh ấy. Em kể về anh ấy và cũng là kể cho anh nghe. Em sẽ phải sống như thế nào trong những ngày tháng tiếp theo? Em biết, em sẽ không thể làm bạn tâm giao cùng anh tới già được. Em cũng sẽ không làm anh đau đớn nữa. Em xin lỗi!

Em vẫn nói với anh cái ước mơ kỳ cục của em! Thật sự nó quá kỳ cục đúng không anh? Nhưng giờ em cũng không thể làm được cùng anh nữa rồi! Người đàn ông không bao giờ làm em đau! Em xin lỗi! Ba từ ấy, không thể nào nói hết lòng em. Chỉ có thể nói là kiếp này em xin mắc nợ anh!

***

Mời các bạn đón đọc phần tiếp theo vào lúc 0H00 ngày 31/7/2017

Theo Đào Thy (Dân Việt)

Let's block ads! (Why?)

Đừng cố mơ một ‘hoàng tử’ mà hãy tin tưởng vào chàng trai hiện tại

Bạn không phải cô gái yếu đuối mà là một người bản lĩnh, có thể tự làm chủ đời mình. Bạn mong muốn nửa kia của mình là sự tổng hòa của tình yêu, tình bạn, tình tri ân... Đối với bạn, đong đầy về mặt cảm xúc và tinh thần là quan trọng hơn tất thảy. Vì thế, rất dễ nhận ra “hoàng tử trong mơ” của bạn là người như thế nào.

Bản thân tôi từng thấy có rất nhiều cặp đôi yêu nhau từ thời còn học sinh, sinh viên. Họ đưa đón nhau đi học, đi làm, đi chơi... Họ cùng nhâm nhi với nhau bát chè nóng hổi với nụ cười giòn tan, líu ríu, kể cho nhau về những việc xảy ra ở trường, ở công ty. Họ cùng nhau đón nhận những khoảnh khắc đẹp nhất, cùng làm với nhau từ thứ nhỏ xíu như lắp cái bóng đèn, nấu một bữa ăn, đến những thứ lớn hơn như dự lễ tốt nghiệp, lễ khen thưởng...

Những cảm giác đó, bạn có mong được trải qua không? Nó có đáng giá hơn thứ gọi là tiền tài vật chất không? Sự ngô nghê ấy, những lần cãi vã, bạn và người ta cùng lớn lên như thế. Chẳng phải đó cũng có thể được gọi là hạnh phúc đấy thôi.

Hãy tin tưởng vào chàng trai mà bạn đang yêu nhé (Ảnh minh họa).

Tình yêu thật sự là nguồn năng lượng tuyệt vời. Tôi từng chứng kiến rất nhiều cặp đôi trẻ chia tay nhau trong nước mắt, đơn giản chỉ vì bạn gái thấy bạn trai mình chưa đủ bản lĩnh. Còn người bạn trai thì thấy bản thân mình thật vô dụng, nên đành phải để bạn gái tìm người tốt hơn.

Tất cả những mối tình học trò đều rất dễ đi đến tan vỡ. Cũng bởi, người con trai chưa đủ tự tin chín chắn vì quá trẻ, còn cô gái chưa đủ thông minh để cảm thông cho người mình yêu.

Tình cảm thời niên thiếu là trong trắng và nguyên sơ nhất bởi lúc đó bụi bẩn cuộc đời chưa tác động đến trái tim đầy rung cảm của tuổi trẻ. Những ai yêu nhau vào thời điểm đó, hãy cảm ơn duyên trời đã cho mình và người ấy gặp nhau. Bởi vì, người con trai ngờ nghệch năm nào, biết đâu sẽ trở thành một ông chủ lớn, một “bạch mã hoàng tử” tương lai. Khả năng ấy càng có thể xảy ra nếu chàng trai ấy nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ người con gái quan trọng nhất đời mình.

Và các bạn nữ hãy luôn nhớ rằng, đằng sau một người đàn ông thành công luôn có bóng dáng người phụ nữ.

Xem thêm:

Tôi đã bỏ chạy khi đại gia yêu cầu không được ăn mặc đẹp

Một người cha tâm lý nhất định phải dạy con trai những điều này

Quý độc giả có thể gửi những ý kiến trao đổi với nhân vật hay chia sẻ những câu chuyện của bản thân qua địa chỉ của tòa soạn hoặc hòm thư tamsu@nguoiduatin.vn. Chúng tôi đón nhận mọi ý kiến đóng góp, những bài viết có chất lượng sẽ được biên tập để đăng tải trên báo Đời sống & Pháp luật và báo điện tử Người Đưa Tin.

Nhà văn NA

Let's block ads! (Why?)

Cháy xưởng 10 người thương vong ở Hoài Đức: Một nạn nhân vẫn hôn mê

Rời xóm nghèo xã Long Xuyên, huyện Phúc Thọ, Hà Nội, nơi an táng của 4 nạn nhân trong vụ cháy xưởng sản xuất bánh kẹo khiến 8 người tử vong ngày 29/7, sáng 30/7, chúng tôi tìm tới viện Bỏng Quốc gia, nơi 2 nạn nhân trong vụ tai nạn trên đang nằm điều trị.

Tại đây, ông Quý (bố của bệnh nhân Nguyễn Văn Tiến Anh, quê xã Long Xuyên) không giấu nổi vẻ buồn bã và đầy lo lắng. Ông Quý bảo rằng, đến thời điểm này, Tiến Anh vẫn hôn mê và mọi thứ phụ thuộc vào máy móc y tế, chưa biết khi nào tỉnh lại.

Cũng theo ông Quý, Tiến Anh mới đến làm việc tại xưởng bánh của chủ xưởng Nguyễn Văn Được (SN 1992, người cùng quê với Tiến Anh) được khoảng 4 tháng.

“Không ai ngờ sự việc đau lòng lại xảy đến với gia đình. Tiến Anh và Duy Tiến (2 bệnh nhân đang điều trị bỏng - PV) là bạn học cùng lớp và hàng xóm của nhau. Việc học tạm ngừng nên hai đứa rủ nhau đi làm và học việc tại xưởng. Tiền kiếm được đồng nào Tiến Anh mang về hết cho bố mẹ, chỉ giữ lại 200 nghìn đồng mỗi tháng nạp điện thoại”, ông Quý cho biết.

Gia đình ông Quý chỉ có 2 đứa con. Khi người con đầu 20 tuổi, ông bà mới sinh thêm Tiến Anh. Giấu nước mắt vào trong, ông Quý cho hay: “Giờ chỉ còn trông chờ vào chuyên môn của các bác sĩ thôi. Cơ thể Tiến Anh băng kín gần hết, chỉ lộ mỗi khuôn mặt, vùng ngực và một phần chân”.

Cũng tại đây, gương mặt đen sạm vì nắng gió của ông Nguyễn Duy Cường (bố nạn nhân Nguyễn Duy Tiến, xã Long Xuyên) thêm thất thần vì từ lúc vụ tai nạn xảy ra tới nay, ông Cường không chợp mắt được.

Nạn nhân Nguyễn Duy Tiến đang được cấp cứu tại viện Bỏng Quốc gia.

Theo lời kể của ông Cường, khoảng 11h ngày 29/7, khi đang làm trên khu vực Mỹ Đình (Hà Nội), ông nhận được thông tin về vụ cháy. Vội vã bỏ công việc, ông Cường lao đến đám cháy để tìm con. Rồi ông theo con từ bệnh viện Đa khoa Đan Phượng về viện Bỏng Quốc gia.

“Lúc mới nhập viện, Tiến có tỉnh lại đôi chút rồi lại lơ mơ. Từ đêm qua đến sáng nay, tình trạng của Tiến cũng tiến triển. Tiến đã tỉnh táo hơn, có thể trao đổi ít câu chuyện, ăn được chút cháo và sữa”, ông Cường cho biết.

Từ lúc con nhập viện, hai vợ chồng ông Cường thay phiên nhau túc trực bên giường bệnh. Dù được vợ thay ca trông con nhưng ông Cường bảo mình không thể chợp mắt được.

“Vẫn biết sự việc không ai mong muốn nhưng đau lòng quá vì nhiều người tử vong trong vụ hỏa hoạn. Con tôi may mắn thoát nạn nhưng diện tích bỏng khá rộng. Vết bỏng chạy từ phần tay xuống vạt vai bên tay trái, cả hai chân và hai tay. Nặng nhất là phần bụng”, ông Cường nói.

Qua trao đổi với ông Cường được biết gia đình ông cũng thuộc diện khó khăn, chồng làm nghề tự do, vợ làm nông. Tiến là con trai một trong gia đình, do thi trượt vào lớp 10 năm trước nên em ở nhà đi làm và học nghề tại xưởng bánh ở Hoài Đức. Tiến mới đến làm tại đây được khoảng 4 tháng, ăn ở và làm tại xưởng, thỉnh thoảng mới về nhà.

Theo chia sẻ của ông Cường, tối qua, gia đình chủ xưởng cũng đến thăm hỏi Tiến cùng Tiến Anh.

“Kinh tế gia đình vốn eo hẹp chỉ trông chờ đồng tiền kiếm từ công việc hàng ngày, giờ hai vợ chồng nghỉ hết việc vào chăm con nên càng khó khăn. Khi nhập viện gia đình tạm ứng 5 triệu đồng viện phí, nhưng chắc chắn việc điều trị sẽ dài lâu tốn kém”, ông Cường cho biết thêm.

Nguyễn Huệ

Let's block ads! (Why?)

Va chạm với xe bò chở gỗ, 3 người tử vong tại chỗ

Ngày 30/7, Đại tá Lê Trung Hoàng, Trưởng Công an huyện Hiệp Đức, tỉnh Quảng Nam, cho biết, trên địa bàn huyện vừa xảy ra một vụ tai nạn giao thông đặc biệt nghiêm trọng khiến 3 người chết, 1 người bị thương.

Theo thông tin ban đầu, sự việc xảy ra vào 1h cùng ngày tại Quốc lộ 14E, xã Quế Bình, huyện Hiệp Đức. Trong khoảng thời gian và địa điểm trên, Đỗ Văn H. (trú tại thị trấn Tân An) và Ngô Văn K. (trú xã Hiệp Thuận) cùng ngồi trên xe máy BKS: 92D1-198.35 kéo xe bò chở gỗ (nghi lậu) chạy qua tuyến đường trên.

Đoạn đường xảy ra vụ tai nạn.

Khi đến địa phận thôn 1, xã Quế Bình, phương tiện này xảy ra va chạm với xe máy mang BKS: 92H5 - 7313, do Trần Hữu Lộc chở theo Phạm Nguyễn Duy Đ. (trú tại xã Quế Lưu, huyện Hiệp Đức) lưu thông theo hướng ngược lại.

Hậu quả vụ tai nạn khiến H, K. và Đ. tử vong tại chỗ. Riêng Lộc bị thương nặng được đưa đi bệnh viện cấp cứu.

Hiện, vụ việc đang được Công an huyện Hiệp Đức tiếp tục điều tra làm rõ.

Nhâm Thân - Duy Cường

Let's block ads! (Why?)

7 đối tượng trong vụ giang hồ bắn chết người ở Gia Lai ra đầu thú

7 đối tượng liên quan đến vụ giang hồ xông vào nhà dân nổ súng khiến một người tử vong đã ra đầu thú.

Theo báo VTC News, ngày 30/7, Thượng tá Trần Trọng Sơn - Trưởng phòng PC45, Công an tỉnh Gia Lai xác nhận vừa có 5 đối tượng tiếp tục đến cơ quan điều tra đầu thú.

Thượng tá Sơn cho biết, trước đó, 2 đối tượng là Hoàng Đình Hoàn (tên thường gọi Quắn, 24 tuổi, trú tại tổ 4, phường Hội Thương, TP Pleiku, tỉnh Gia Lai) và Lê Tiến Phát (23 tuổi, trú tại 64 Bùi Thị Xuân, phường Yên Đỗ, TP Pleiku, tỉnh Gia Lai) đã ra đầu thú.

Tại cơ quan điều tra, Lê Tiến Phát khai nhận là người đã nổ súng bắn chết anh Trương Trọng Toàn (23 tuổi, trú tại xã Xuân Lộc, huyện Sông Cầu, tỉnh Phú Yên).

3 trong số 7 nghi can đến cơ quan điều tra đầu thú - Ảnh: báo VTC News

Như báo Tri thức trực tuyến đã đưa tin, khoảng 17h ngày 28/7, tại hẻm 17 Tuệ Tĩnh (tổ 6, phường Ia Kring, TP Pleiku), một nhóm thanh niên vào nhà chị T. hỏi chồng chị này ở đâu. Chưa kịp nói hết câu, chị T. bị một thanh niên dùng dao đập vào mặt rồi bỏ đi.

Nghe con gái gọi điện, bà Nở (mẹ chị T.) cùng một số người khác về nhà để giải quyết. Tuy nhiên, khi vừa mở cửa vào nhà thì nhóm thanh niên cầm dao, súng rượt đuổi mẹ con bà Nở và những người đi cùng.

Nhà riêng nơi xảy ra vụ án mạng chết người - Ảnh: báo Gia Lai online

Trong lúc truy đuổi, nhóm người lạ mặt dùng súng bắn khiến anh Toàn chết tại chỗ và một người khác bị chém trọng thương. Sau khi gây án, nhóm côn đồ nhanh chóng lên xe tẩu thoát.

Hiện vụ việc đang được cơ quan chức năng tiến hành điều tra.

Điều 93. Tội giết người (Bộ luật hình sự năm 1999, sửa đổi, bổ sung năm 2009):

Người nào giết người thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình:

a)  Giết nhiều người;

b) Giết phụ nữ mà biết là có thai;

c) Giết trẻ em;

d) Giết người đang thi hành công vụ hoặc vì lý do công vụ của nạn nhân;

đ) Giết ông, bà, cha, mẹ, người nuôi dưỡng, thầy giáo, cô giáo của mình;

e) Giết người mà liền trước đó hoặc ngay sau đó lại phạm một tội rất nghiêm trọng hoặc tội đặc biệt nghiêm trọng;

g)  Để thực hiện hoặc che giấu tội phạm khác;

h)  Để lấy bộ phận cơ thể của nạn nhân;

i)  Thực hiện tội phạm một cách man rợ;

k)  Bằng cách lợi dụng nghề nghiệp;

l) Bằng phương pháp có khả năng làm chết nhiều người;

m) Thuê giết người hoặc giết người thuê;

n)  Có tính chất côn đồ;

o)  Có tổ chức;

p)  Tái phạm nguy hiểm;

q) Vì động cơ đê hèn.

2. Phạm tội không thuộc các trường hợp quy định tại khoản 1 Điều này, thì bị phạt tù từ bảy năm đến mười lăm năm.

3. Người phạm tội còn có thể bị cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ một năm đến năm năm, phạt quản chế hoặc cấm cư trú từ một năm đến năm năm.

Chú ý: Thông tin pháp lý trong hộp nội dung này được trích từ nguồn trên mạng Internet, nên chỉ mang tính tham khảo

(Tổng hợp)

Let's block ads! (Why?)

3 thanh niên đạp ngã xe của cô gái trẻ để cướp tài sản

Điều 133. Tội cướp tài sản (Bộ luật hình sự năm 1999, sửa đổi bổ sung năm 2009):

1. Người nào dùng vũ lực, đe doạ dùng vũ lực ngay tức khắc hoặc có hành vi khác làm cho người bị tấn công lâm vào tình trạng không thể chống cự được nhằm chiếm đoạt tài sản, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười năm.

2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ bảy năm đến  mười lăm năm:

a) Có tổ chức;

b) Có tính chất chuyên nghiệp;

c) Tái phạm nguy hiểm;

d) Sử dụng vũ khí, phương tiện hoặc thủ đoạn nguy hiểm khác;

đ) Gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khoẻ của người khác mà tỷ lệ thương tật từ 11% đến 30%;

e) Chiếm đoạt tài sản có giá trị từ năm mươi triệu đồng đến dưới hai trăm triệu đồng;

g) Gây hậu quả nghiêm trọng.

3. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm:

a) Gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khoẻ của người khác mà tỷ lệ thương tật từ 31% đến 60%;

b) Chiếm đoạt tài sản có giá trị từ hai trăm triệu đồng đến dưới năm trăm triệu đồng;

c) Gây hậu quả rất nghiêm trọng.

4. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ mười tám năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình:

a) Gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khoẻ của người khác mà tỷ lệ thương tật  từ 61% trở lên hoặc làm chết người;

b) Chiếm đoạt tài sản có giá trị từ năm trăm triệu đồng trở lên;

c) Gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng.

5. Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ mười triệu đồng đến một trăm triệu đồng, tịch thu một phần hoặc toàn bộ tài sản, phạt quản chế hoặc cấm cư trú từ một năm đến năm năm.

Chú ý: Thông tin pháp lý trong hộp nội dung này được trích từ nguồn trên mạng Internet, nên chỉ mang tính tham khảo

Let's block ads! (Why?)

Bắt giữ nữ quái chuyên dùng “lá bài hộ mệnh” để buôn ma tuý

Hương là chân rết quan trọng trong một vụ án liên quan đến đường dây ma túy từ Hải Phòng vào Đà Nẵng. Lợi dụng mình mang thai, Hương vận chuyển số lượng lớn “hàng trắng”. Khi đứa trẻ được sinh ra và thời hạn được tại ngoại để nuôi con nhỏ sắp hết, Hương bỏ trốn và bị truy nã.

Bị mẹ lợi dụng khi còn trong bụng

Ngày 20/7, Đại tá Nguyễn Xuân Cường, Phó thủ trưởng cơ quan CSĐT Công an TP.Đà Nẵng cho biết, đơn vị này vừa bắt giữ đối tượng Vương Thị Mai Hương (SN 1994, quận Lê Chân, TP. Hải Phòng) theo quyết định truy nã. Hương là một mắt xích quan trọng trong đường dây lớn mua bán trái phép chất ma tuý bị phát hiện, bắt giữ ở chuyên án 142H. Theo Đại tá Cường, giữa năm 2015, cơ quan chức năng nhận thấy trên địa bàn TP.Đà Nẵng tệ nạn ma túy có nhiều chuyển biến phức tạp nên đi sâu kiểm tra, giám sát.

 Sau một thời gian dài nắm bắt thông tin, điều tra viên nhận định, Hồ Văn Huy (SN 1988, quận Lê Chân, Hải Phòng) là đối tượng “đầu sỏ” mang “hàng trắng” từ miền Bắc vào đây tiêu thụ. Qua tìm hiểu, Huy từng là cánh tay phải của ông trùm Lê Hoàng Tiến (SN 1981, quận Lê Chân, Hải Phòng). Huy được Tiến cử vào Đà Nẵng mở rộng thị trường. Sau khi khảo sát, tạo được mối quan hệ, Huy nhận hàng từ Tiến rồi mang vào Đà Nẵng bán cho các chân rết.

Lúc này, Huy nhận thấy tình hình an ninh ở Đà Nẵng khá nghiêm ngặt, các đầu nậu “hàng trắng” ở đây khá hiếm nên nảy lòng tham và quyết định tách ra làm riêng. Tiến khá cay cú nhưng vì Huy khôn lỏi nên không làm gì được.

Cũng vì tức giận đàn em, chính Tiến vào Đà Nẵng giành lại thị trường nhưng bị cơ quan công an bắt giữ. Tại Đà Nẵng, Huy “nằm im” hơn một tháng vừa thám thính tình hình vừa tránh sự điều tra của cơ quan công an. Khi thấy tạm yên ổn, Huy tiếp tục hoạt động. Rút kinh nghiệm từ đàn anh, Huy sáng tạo phương thức vận chuyển mới để qua mặt cơ quan chức năng. Hắn mua ma túy từ Hải Phòng rồi thuê những người phụ nữ có bầu vận chuyển vào Đà Nẵng. Tuy nhiên, hành vi này vẫn không qua được con mắt tinh anh của các trinh sát nên Huy bị bắt sau đó không lâu với số tang vật gồm 450 viên thuốc lắc, 300g ma túy tổng hợp... Mở rộng điều tra, Hương bị bắt giữ. Lúc này, Hương đang mang thai nên được tại ngoại theo quy định của pháp luật. Sau đó, mỗi khi được cơ quan điều tra mời lên làm việc, Hương đều có mặt đầy đủ. Hương khai, từng có chồng và có một đứa con chung. Do ham chơi, rơi vào con đường nghiện ngập, chồng khuyên nhủ nhiều lần nhưng không được nên chia tay Hương. Tuy nhiên, cả hai không ra tòa ly hôn. Hôn nhân tan vỡ, Hương vẫn không rút kinh nghiệm mà tiếp tục lấn sâu vào các cuộc ăn chơi trác táng, cặp kè với nhiều người đàn ông khác nhau, trong đó có Huy.

 Đầu năm 2015, Hương mang thai lần thứ hai và không biết cha của đứa trẻ là ai. Được Huy “mồi chài” kiếm tiền bằng cách xách ma túy từ Hải Phòng vào Đà Nẵng để kiếm tiền, lúc đầu Hương lo sợ nên từ chối tuy nhiên, sau khi nghe lời ngon ngọt của Huy thì Hương cũng gật đầu đồng ý. Hương thừa nhận, phụ nữ có thai luôn được sự quan tâm của cộng đồng nên lợi dụng điều này để kiếm lợi bất chính. Mỗi khi vận chuyển bằng xe khách, Hương bỏ ma túy vào quần lót để tránh bị phát hiện. Một số lần vận chuyển bằng đường hàng không, Hương nhận gói ma túy được Huy giấu trong giấy than để đối phó máy soi chiếu. Mỗi chuyến hàng trót lọt, Hương được nhận 5 triệu đồng và không cần để ý khối lượng bao nhiêu.

Trong quá trình vận chuyển, Hương cho rằng, mình đang mang thai, nếu bị bắt giữ thì cũng được thả nên ngày càng lún sâu vào con đường sai trái.

 Đứa trẻ đáng thương

 Do đây là vụ án đặc biệt, có nhiều tình tiết cần làm rõ nên thời gian điều tra kéo dài đến một năm rưỡi. Khi vụ án sắp được đưa ra xét xử, giấy triệu tập được gửi nhiều lần Hương vẫn không đến trình diện. Điều tra viên xác minh mới phát hiện Hương đã “mất tích”. Lúc đó, con gái út của Hương gần 1 tuổi. Đến ngày 22/5/2017, cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.Đà Nẵng quyết định truy nã Hương trên toàn quốc. Ngày 29/6/2017, Công an TP.Đà Nẵng nhận được thông tin từ Công an phường Hàng Kênh (quận Lê Chân, TP.Hải Phòng) cho biết, phát hiện Hương bí mật về nhà trong đêm. Được sự phối hợp của Công an phường Hàng Kênh, tổ trinh sát của phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy Công an TP.Đà Nẵng đã bắt giữ được Hương.

Đến nay, Hương đã bị di lý vào Đà Nẵng để phục vụ công tác điều tra, xét xử vụ án đúng quy định pháp luật. Tại cơ quan điều tra, Hương khai, trước đây, thị đã lợi dụng con để vận chuyển ma túy. Lúc ấy, Hương cứ nghĩ nếu bị bắt đã có “lá bài hộ mệnh” là đang mang thai nên không sợ gì. Trong quá trình vụ án được điều tra, Hương sinh con. Lúc làm việc với cơ quan điều tra, Hương mới biết, số lượng ma túy mình vận chuyển rất lớn, đối chiếu với quy định pháp luật, phải đối mặt với khung hình phạt tù từ 20 năm đến chung thân. Quá lo sợ, Hương quyết định bồng con nhỏ bỏ trốn với hy vọng thoát vòng lao lý. Không công ăn việc làm, phải nuôi con và mua ma túy thỏa mãn cơn nghiện nên số tiền mang theo chẳng mấy chốc “tan theo mây khói”. Tay trắng, Hương đành trốn về nhà trong đêm và bị bắt.

 Ông Vương Kỳ L. (cha ruột Hương) chia sẻ, Hương là con độc nhất. Vợ chồng ông từng hy vọng con gái sẽ nên người. Thế nhưng vì quá được yêu chiều nên Hương sớm hư hỏng, rơi vào con đường nghiện ngập. Vợ chồng ông rất đau khổ, nhiều lần khuyên nhủ nhưng Hương vẫn chứng nào tật ấy. Lúc Hương kết hôn, ông hy vọng, khi có chồng con thì sẽ thay đổi. Thế nhưng, cũng vì ham chơi, nghiện ngập mà Hương đạp đổ hạnh phúc và bây giờ đẩy mình cùng người thân vào con đường khó khăn hơn. Ông không có người thân thích, giờ đã già yếu, không thể chăm sóc cháu ngoại. Ông cũng không biết cha đứa trẻ là ai nên đành nhìn cháu theo chân mẹ vào Đà Nẵng.

 “Là một người cha, người ông, nhìn cảnh ấy rất xót xa. Tuy nhiên, tôi chẳng biết làm gì khác”, ông trình bày. Một trinh sát trực tiếp tham gia điều tra vụ án trăn trở rất nhiều về số phận của con Hương. Giờ cháu đã hơn 15 tháng tuổi. Cháu bé bị mẹ lợi dụng ngay từ khi còn trong bụng. Sinh ra, cháu không biết cha là ai, mẹ lại vướng vào vòng tù tội. Người thân cháu rất ít, ông ngoại lại già yếu, bệnh tật không thể nuôi dưỡng. Do đó, hiện tại, cháu đành nương tựa vào mẹ trong trại tạm giam Công an TP.Đà Nẵng. Sau khi vụ án này được đưa ra xét xử, Hương trả giá cho hành vi sai phạm thì đứa trẻ phải được gửi vào trung tâm nuôi dạy trẻ mồ côi, làng trẻ SOS... T

ương lai của đứa trẻ sẽ gặp rất nhiều khó khăn... “Dù không hề mong muốn nhưng chúng tôi đành phải nhắc đến số phận của đứa trẻ để mọi người nhận thấy rằng, hậu quả của ma túy là rất lớn. Nó không chỉ ảnh hưởng đến những người trực tiếp mua bán, tàng trữ, vận chuyển, sử dụng mà còn ảnh hưởng rất nhiều đến những người khác, đặc biệt là các đứa trẻ. Chỉ hy vọng rằng, trường hợp này sẽ là bài học, giúp những người đang hoặc có ý định dấn thân vào con đường sai trái thức tỉnh, suy nghĩ lại”, Đại tá Nguyễn Xuân Cường chia sẻ.

Huy Cường

Let's block ads! (Why?)