Wednesday, December 14, 2016

Rơi mất iPhone khi chơi trò nhảy cầu mạo hiểm

Một anh chàng người Ireland đã quên không bỏ smartphone ra khỏi túi quần trước khi chơi trò nhảy cầu mạo hiểm.

Chiếc điện thoại trượt khỏi túi quần và rơi xuống ở độ cao khá lớn, nhiều khả năng đã bị hỏng hoặc không thể tìm lại. Cảnh chiếc điện thoại bị rơi có thể xem ở giây 26 của đoạn video. Một số người đùa rằng anh đã quên bật chế độ máy bay cho chiếc điện thoại của mình.

T.V

Nguồn : Tin Nhanh Online

Let's block ads! (Why?)

“Em không phải là người duy nhất của chồng chị tới thời điểm này”

Trong căn nhà dột nát, ẩm thấp chỉ còn 3 người phụ nữ với nhau. Bà nội Thư tuổi đã cao, mắt mờ chân chậm, chỉ ngồi một chỗ. Do đó, mọi gánh nặng đè lên vai mẹ Thư. Dù vậy, mẹ Thư vẫn luôn vững vàng, mẹ không cho Thư nghỉ học bởi ước mơ của mẹ là Thư sẽ học hành nên người. Thư cứ nghĩ, chẳng cần ba, chỉ cần mẹ cô cũng sẽ sống tốt. Nhưng rồi khi Thư vào lớp 7, mẹ của Thư yêu một người đàn ông khác.

Đó là người đàn ông chưa vợ, ít hơn mẹ Thư tận 8 tuổi. Khi Thư khóc không đồng ý, mẹ đã cho cô 2 cái tát nảy lửa: “Mày muốn mẹ cả đời sống côi cút hay sao?”. Không lâu sau đó, mẹ Thư bỏ con gái và mẹ đẻ để theo người đàn ông này vào Nam sinh sống. Cuộc sống cơ cực nay càng mệt mỏi. Hằng ngày Thư đến trường với những lời châm biếm từ bạn bè. Nhìn người ta có một gia đình hẳn hoi, tử tế Thư không khỏi chạnh lòng.

Có những lần Thư bị đám bạn xấu nói xa gần: “Nó là đứa có cha cặp bồ, mẹ theo người đàn ông khác”, “Nó chẳng rõ con ai”,… Những lúc đó, Thư im lặng bỏ đi, hai hàng nước mắt ướt nhòe. Thư cố học lên lớp 11 thì bỏ dở giữa chừng vì bà nội cô mất. Không còn bà, các bác của Thư cũng cắt hết viện trợ, chẳng ai hỗ trợ Thư học hành nữa. Hơn 2 năm sau đó, có người bà con từ Hà Nội lên chơi, thấy gia cảnh Thư đáng thương nên đưa cô xuống Hà Nội làm việc. Cô gái quê năm nào, giờ đã thành thiếu nữ, trổ mã, xinh đẹp khiến bao gã đàn ông thèm thuồng.

Ảnh minh họa.

Vốn là cô gái thông minh, có cá tính nên Thư sớm bắt nhịp được với cuộc sống nơi thị thành. Thư dần quen và kết thân với những người bạn mới. Cũng qua những buổi liên hoan, cuộc vui đó, Thư quen và yêu Duy, quản lý một công ty xây dựng. Yêu Duy, Thư có tất cả những thứ mà cô muốn. Từ một cô gái quê, Thư dần có nhà ở, có xe ga để đi.

Đổi lại, Thư đã cho anh ta đời con gái của mình khi vừa tuổi đôi mươi. Do tính chất công việc, Duy đi suốt. Có những tháng anh ta chỉ ở phòng Thư có vài lần. Nhưng khi đó, Thư chiều anh ta hết mực, cô chăm bẵm và cho anh ta những đêm tình ái thăng hoa. Có những hôm vừa về tới cửa phòng, Duy đã lao vào ôm Thư như thể đã lâu lắm họ chẳng gặp nhau. Duy nói, chỉ cần Thư yêu mình anh ta, Thư là của riêng anh ta thì Thư muốn gì anh ta cũng chiều.

Thư nhận thấy sự chân thành từ Duy nên cô cũng chẳng tha thiết gì những lời tán tỉnh bên ngoài. Có những người họ chẳng bằng Duy, nhưng theo đuổi Thư đã lâu, họ chân thành, thật lòng muốn che chở cho Thư, nhưng Thư đều thẳng thừng từ chối. Thư cứ yêu Duy tới mù quáng, cô bỏ ngoài tai mọi lời cảnh báo của bạn bè rằng Duy đã có vợ và 2 con. Vợ Duy thuộc diện hay ghen, được người ta đồn hơn cả Hoạn Thư, ngang “sư tử Hà Đông” và người đàn bà này cũng có máu mặt ở đất thị thành.

Một buổi chiều, khi Thư vừa phát hiện mình có thai, cô đang định gọi điện báo với Duy, cứ nghĩ rằng anh sẽ mừng rỡ mà tổ chức đám cưới. Nhưng khi Thư vừa về tới cửa phòng đã thấy Duy cùng một người đàn bà, 2 người đàn ông cao to vạm vỡ, xăm trổ đầy tay đứng chờ mình. Thấy thế, mặt Thư tái mét, lắp bắp không nói nên lời.

Sau khi cho Thư 2 cái bạt tai đau điếng, người đàn bà này rành rọt: “Chị nói cho em hay, em không phải là con bồ duy nhất của chồng chị tới thời điểm này. Chị cay lắm đấy. Nhưng nghe nói em còn trẻ, gia cảnh éo le không cha, không mẹ nên chị tạm tha. Cố mà làm người đàn bà tử tế nhé. Giờ thì giao nộp chìa khóa xe, chìa khóa nhà cho chị rồi ôm đồ cuốn gói về quê đi. Đừng để chị nhìn thấy em lảng vảng lần nữa”. Nói rồi người đàn bà đó quay sang nhìn Duy: “Đây là lần cuối tôi xử đẹp đấy. Anh nếu còn tái phạm lần nữa, thì biến ra khỏi nhà tôi ngay. Anh sẽ chẳng có gì cả. Tiền bạc, nhà cửa, xe hơi, con cái...Tất cả anh đều chẳng có quyền lấy đi thứ gì, bởi anh đến với tôi chẳng có gì ngoài bộ quần áo rách. Anh hiểu chưa, loại đàn ông ăn bám nhà vợ không biết nhục”.

Thư nhìn Duy, anh ta không dám hé răng nửa lời, đứng khép nép sau lưng vợ. Thư hiểu rằng, anh ta sẽ chẳng thể bảo vệ cho cô. Thư luống cuống ôm lấy quần áo, rồi vội vàng xách valy bỏ đi trong ánh mắt của người dân xóm trọ. Đến cuối ngõ, Thư ngồi thụp xuống khóc nức nở, chẳng ngờ cuộc đời cô lại rơi vào cảnh bế tắc này. Rồi đây, cô biết làm gì với giọt máu của gã đàn ông đó, đứa con mà cô đang mang trong mình?

Let's block ads! (Why?)

Tuesday, December 13, 2016

Phố đi bộ hút vạn khách mỗi ngày, Hà Nội gia hạn đến tháng 6/2017

[unable to retrieve full-text content]


Hà Nội sẽ tiếp tục thí điểm không gian đi bộ hồ Hoàn Kiếm và phụ cận đến tháng 6/2017. Thống kê trung bình tại đây thu hút khoảng 2 vạn người ghé thăm mỗi ngày.

Người đàn ông tốt chẳng qua chỉ là 3 từ này, bạn nhất định phải nhớ…

Câu chuyện thứ nhất

Có một câu chuyện kể rằng, một nhà kia có ba người con trai, chúng từ nhỏ đã lớn lên trong cảnh bố mẹ cãi nhau không ngừng, mẹ của chúng thường bị đánh đến thâm tím mình mẩy.

Người con trai cả nghĩ rằng: “Mẹ thật sự quá tội nghiệp! Sau này mình cưới vợ sẽ thương yêu vợ nhiều hơn”.

Đứa thứ hai nghĩ: “Kết hôn thật không thú vị gì cả, sau này mình lớn lên nhất định sẽ không kết hôn”.

Đứa thứ ba nghĩ: “À, thì ra chồng có thể đánh vợ như vậy!”

Bạn xem, lối tư duy giữa người đàn ông tốt và đàn ông xấu, trời sinh ra đã không giống nhau.

Người đàn ông tốt có thể bao dung những thiết sót của bạn, còn người đàn ông xấu lại luôn muốn được đằng chân lân đằng đầu.

Câu chuyện thứ 2

A Huệ từng quen biết hai người bạn trai, một người trong đó khi hẹn hò thường hay đến muộn, còn người kia chưa từng đến muộn bao giờ.

Người thích đến muộn nói: “Bởi anh biết, nếu anh đến muộn thì em nhất định sẽ đợi anh mà!”.

Người chưa từng đến muộn kia cũng nói: “Bởi anh biết, nếu anh đến muộn thì em nhất định sẽ đợi anh mà!”.

Cùng một câu nói, nhưng logic lại hoàn toàn khác nhau.

Có những người bởi vì biết rằng bạn nhất định sẽ chờ anh ta, vậy nên yên tâm đến trễ.

Có những người bởi vì biết rằng bạn nhất định sẽ chờ anh ta, nên cố gắng hết sức không để bạn phải chờ.

Có những người đàn ông vui chơi ở bên ngoài đến trời tối mịt còn chưa chịu trở về nhà, thoải mái cô phụ tấm lòng của người vợ để đèn chờ ở nhà. Con mắt của họ, không phải nhìn về phía bạn, vậy nên đối với lòng tốt của bạn cứ nhìn mà như không thấy. Trái tim của họ chẳng khác gì sắt đá, vậy nên tấm lòng của bạn khó làm tan chảy nó được.

Người quan tâm bạn sẽ không để bạn phải chờ. (Ảnh: Internet)

Câu chuyện thứ 3

Vũ Hiên lúc nhỏ xem phim “Cao thủ Slam Dunk” (tay không nhét bóng vào rổ), thích Lưu Thuận Phong ở trong đó.

Lưu Thuận Phong không chỉ giỏi chơi bóng rổ, hơn nữa khi đối diện mới một đám thiếu nữ đẹp lớn tiếng hô “Lưu Thuận Phong! Lưu Thuận Phong!”, anh ta vẫn không một chút động tâm.

Sau khi lớn lên, Vũ Hiên đã quen với một anh chàng có phần cao ngạo, sau đó chuyện tình cảm đã đổ vỡ.

Những ngày tuyết rơi, cô thường nhắn tin cho anh: “Tuyết rơi rồi, anh hãy chú ý, đừng để bị cảm”.

Anh nhắn lại: “Ừm”.

Những ngày trời sương, cô nhắn tin cho anh: “Không khí không tốt, anh hãy nhớ đeo khẩu trang nhé”.

Anh nhắn lại: “Ừm”.

Cuối cùng, Vũ Hiên đã chia tay với anh, cô nói: “Xin lỗi, em đã quyết định sẽ làm người yêu của Tiểu Thiên, bởi vì ít nhất Tiểu Thiên vẫn thường trả lời tin nhắn của em”.

Sau khi chia tay, Vũ Hiên đã gặp được người bạn trai hiện giờ. Người bạn trai hiện tại hoàn toàn là một kiểu người đàn ông khô khan, nhưng khi biết cô thích mẫu người đàn ông giỏi chơi bóng rổ, liền chạy đến sân bóng rổ chuyên cần tập luyện.

Cô muốn về quê đón tết sum vầy cùng gia đình, anh cũng sẽ gắng đợi cả đêm để mua được vé tàu hỏa cho cô. Vũ Hiên lần đầu tiên có cảm giác gia đình khi ở nơi đất khách quên người, cô nghĩ, cái gọi là hoạn nạn thấy chân tình chính là như vậy.

Không có ai nguyện ý đem tình cảm chân thành của mình để đổi lấy thái độ lạnh nhạt hờ hững, cũng không ai nguyện ý lấy sự quan tâm chân thành của mình để đổi lấy sự tổn thương. Sống chung với nhau cần phải thật lòng, mới có tâm lý tương thông; bầu bạn cần phải thổ lộ tình cảm, vậy mới không có ngày phải nói lời chia tay.

Tình yêu là hai bên vun đắp qua lại, trong chuyện tình cảm thì ai cũng đồng đẳng như ai, tình yêu là sưởi ấm cho nhau, chân tình là sự chân thành với nhau. Chỉ biết trân quý, mới có người yêu thương.

Câu chuyện thứ 4

Một người đàn ông có tiền nhiều bao nhiêu, có tình yêu nhiều bao nhiêu, có dịu dàng nhiều bao nhiêu, đều không quan trọng. Điều quan trọng là, anh ta chịu cho bạn bao nhiêu.

Có người, bạn cho anh ta 3 phần tình cảm, anh ta vẫn muốn thêm 5 phần tình yêu.

Có người, bạn cho anh ta 8 phần tình yêu, anh ta sẽ trả lại bạn 10 phần tình cảm.

Thật ra người đàn ông, đơn giản chẳng qua chỉ 3 chữ: Đáng tin cậy.

Giống như Trần Đạo Minh đã nói: “Người đàn ông tốt không nhất định cần phải lãng mạn, những nhất định phải có trách nhiệm; không nhất định phải kiếm được nhiều tiền, nhưng nhất định cần phải chăm lo được cho gia đình; không nhất định mọi chuyện đều phải nghe theo bố mẹ, nhưng nhất định cần phải hiếu thuận.

Người đàn ông tốt không nhất định cần phải lãng mạn, những nhất định phải có trách nhiệm. (Ảnh: Internet)

Không nhất định phải tam tòng tứ đức, nhưng nhất định phải yêu thương vợ; không nhất định phải thăng chức mau lẹ, nhưng nhất định phải có thời gian ở bên người nhà; không nhất định phải lo cho con cái, nhưng nhất định phải yêu thương con cái; không nhất định phải là chủ nghĩa gia trưởng, nhưng chuyện lớn xảy ra nhất định phải nắm vững lập trường”.

Vợ của Trần Đạo Minh yêu ông lúc ông không có gì cả, mỗi khi nhắc đến chuyện này, Trần Đạo Minh đều nói: “Đây là sự vĩ đại của cô ấy, chứ không phải là vinh quang của tôi”.

Nếu như nói tình yêu là một trường đầu tư, vậy thì vợ của Trần Đạo Minh là người đã thắng lớn. Người đàn ông mà cô đã lựa chọn này, không chỉ có thể nhìn thấy chỗ tốt của cô, mà còn có thể khắc ghi nó trong tâm.

Một người đàn ông ôm giữ lòng cảm ân, cuối cùng một ngày sẽ trở thành người bạn đời có thể mua váy cho bạn, còn có thể cùng bạn đi mua váy, hơn nữa còn khen chiếc váy bạn mặc trông rất đẹp.

Câu chuyện thứ 5

Tuổi thanh xuân không phải là mãi mãi, vậy nên chúng ta hãy nhân lúc còn trẻ mà làm cái gì đó. Ví như, tìm một người đáng tin cậy, sống những tháng ngày đáng tin cậy.

Diệp Lỗi, bạn trai của Ngải Liên là dân buôn bán điển hình. Ngải Liên có những lúc xem thường một người đàn ông có thói quen tính toán sổ sách chi ly như anh. Nhưng ngoài điểm này ra, Ngải Liên vẫn rất hài lòng đối với anh.

Rốt cuộc thì anh cũng bằng lòng cùng cô xem một bộ phim Hàn Quốc, còn làm món sườn chua ngọt rất ngon.

Cứ sống những ngày tháng không buồn không lo như vậy, Ngải Liên chưa từng nghĩ rằng bản thân mình cũng sẽ có một lần cầu hôn chính thức, nếu như có, yêu cầu của cô cũng không cao.

Vậy nên khi cô nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương sặc sỡ lóa mắt đó, nước mắt cô ngay lập tức đã tuôn trào ra.

Cô cứ mãi cho rằng anh là một người đàn ông bủn xỉn keo kiệt, lại không biết anh mỗi lần động tâm, đều biến nó thành hành động, âm thầm tích cóp từng chút từng chút tình cảm yêu thương.

Có lẽ loại người đàn ông như vậy không giỏi ăn nói, nhưng họ sẽ từ những chỗ rất nhỏ khiến bạn cảm nhận được sự quan tâm và chân thành.

Có lẽ người đàn ông như vậy không biết lãng mạn, bởi vì họ không phải chỉ muốn ở cùng bạn một lần, mà là muốn che chở cho bạn cả đời.

Có lẽ người đàn ông như vậy không biết cách ăn mặc, nhưng họ đối với mỗi một món đồ mà bạn muốn mua lại không keo kiệt chút nào.

Đúng vậy, loại đàn ông như vậy xem ra không có gì đáng tin cậy cả, nhưng trong chuyện tình yêu này lại là mẫu người tuyệt đối đáng tin cậy.

Tìm một người đàn ông đáng tin cậy, họ sẽ không phụ mỗi một chút tình cảm mà bạn cho đi.

Tìm một người đàn ông đáng tin cậy, người phụ nữ tự nhiên sẽ có được hạnh phúc thật sự trong tình yêu.

Người đàn ông đáng tin cậy, bạn đã tìm được chưa?

Sưu tầm

Let's block ads! (Why?)

Nếu thật lòng yêu bạn, bất kỳ điều gì bạn làm anh ấy cũng thích

Là con gái ai cũng muốn tìm được một người yêu thương mình thật lòng. Bạn cũng chẳng phải là ngoại lệ. Chỉ cần anh ấy thấu hiểu, quan tâm tới bạn mỗi khi bạn buồn, điều đó cũng đã khiến bạn hạnh phúc lắm rồi. Nghĩ đơn giản là thế, nhưng để tìm được một người đàn ông như ý lại là một vấn đề khiến nhiều chị em phải trăn trở.

Con gái à! Hẳn bạn rất hoang mang khi yêu một ai đó mà không biết họ có yêu mình thật lòng hay không. Bạn không dám chắc anh ấy sẽ đi cùng bạn đến suốt cuộc đời này? Bạn sợ, một ngày anh ta sẽ bỏ rơi bạn khi tình yêu đã nhạt nhòa? Vậy làm sao để biết được một chàng sẵn sàng yêu bạn, vì bạn?

Khi chàng yêu bạn thật lòng, chàng sẽ không bao giờ để ý tới những tiểu tiết như đầu tóc, ăn mặc hay dáng đi của bạn. Chàng chỉ quan tâm tới con người bạn. Bất kỳ hành động nào, cử chỉ nào của bạn chàng cũng thấy đáng yêu. Ngay cả khi bạn vừa ngủ dậy, đầu bù tóc rối hay khi bạn miệng đầy thức ăn mà vẫn nói...Khi đó, chàng vẫn nói “Em thật đáng yêu”, “Không vấn đề gì” hay một câu đùa cợt khiến bạn cười thích thú.

(Ảnh minh họa).

Chàng cũng có thể bỏ qua tính cách hay hờn dỗi của bạn. Với chàng, hờn dỗi hay khóc lóc chỉ là một chút gia vị của tình yêu. Và chàng xem những gia vị đó là điều quá hiển nhiên, quá bình thường và không có gì đáng phải bận tâm.

Khi chàng yêu bạn thật lòng, ngay cả nhan sắc của bạn, chàng cũng chẳng mấy để ý. Nếu bạn cười hể hả, mắt có vết chân chim, chàng vẫn khen bạn cười đẹp. Với chàng đó là nụ cười đẹp nhất, là động lực để chàng có một ngày làm việc vui vẻ.

Nếu một ngày bạn ốm, nhìn bạn xanh xao. Chàng sẽ chạm tay lên khuôn mặt bạn hoặc ôm bạn vào lòng mà nói rằng “Dạo này anh thấy em gầy quá! Ăn nhiều thêm nhé”, “Em nhớ ăn thêm cả phần của anh nhé”... Chưa kể, mỗi bữa ăn, anh ấy luôn thúc giục bạn cố gắng ăn nhiều hơn. Với anh ấy bạn là tất cả, chỉ cần nhìn thấy bạn ăn ngon miệng là anh ấy đã hạnh phúc lắm rồi.

Khi hai người cãi nhau, chàng sẽ không bao giờ so đo thiệt hơn với bạn. Chàng cũng chẳng bỏ bạn lại giữa đường, bởi chàng sợ bạn buồn, chàng không muốn bạn tổn thương. Nếu chàng thật sự yêu bạn, chàng sẽ tìm mọi cách để được nhìn thấy bạn cười. Chỉ khi thấy nụ cười đó trên môi bạn chàng mới yên tâm rằng bạn đã hết hờn dỗi.

Bởi vậy, con gái ạ! Khi yêu, chàng sẽ yêu tất cả những gì thuộc về bạn. Dù ở bất cứ đâu, hình ảnh của bạn vẫn luôn in sâu trong tâm trí chàng, bạn sẽ luôn ngự trị trong trái tim chàng.

Chỉ cần bạn gọi tên chàng sẽ có mặt, chỉ cần bạn cần bất cứ lúc nào chàng cũng có thể ở bên bạn. Vì thế, đừng ngần ngại khi yêu một người con trai như thế con gái nhé.

Nếu bạn chưa tìm được một chàng trai yêu mình thật lòng, bạn cũng đừng nản chí nhé. Bởi chàng chưa xuất hiện, hoặc hai người chưa có duyên gặp nhau thôi. Chỉ cần bạn để ý, chỉ cần bạn không ngừng tìm kiếm, anh ấy sẽ xuất hiện và sưởi ấm trái tim cô đơn của bạn. Bởi thế đừng bao giờ ngừng yêu thương con gái nhé!

Phương Vy

Let's block ads! (Why?)

Lời cuối mẹ nói trước khi mất khiến tôi đau đớn khôn nguôi

Ngày ba mất tôi vừa tròn 2 tuổi, một mình mẹ bươn chải nuôi tôi khôn lớn nên người. Dù mẹ tôi trẻ đẹp, có nhiều người đàn ông theo đuổi, nhưng bà quyết không đi bước nữa, bà nói bà muốn giữ lời hứa trọn đời chỉ yêu mình ba tôi.

Bởi cuộc sống khó khăn, lại không có ba bên cạnh, nên cuộc sống của mẹ con tôi chỉ là sự tạm bợ. Ngày đó, trong nhà tôi chẳng có gì giá trị, ngay cả một chiếc ti vi cũng không có để xem. Vì thế, sau mỗi bữa cơm chiều, tôi thường xin mẹ sang nhà hàng xóm xem nhờ.

Mẹ tôi cũng thích xem phim nên có hôm hai mẹ con xem tới 9h đêm mới về. Tôi nhớ hôm đó trời mưa tầm tã, về tới nhà 2 mẹ con ướt nhèm. Khi đó, mẹ ôm tôi khóc, mẹ nói: "Mẹ xin lỗi, mẹ đã không thể cho con cuộc sống đầy đủ".

Đáp lại lời mẹ, tôi ngây ngô: “Sau này lớn lên con sẽ mua một chiếc ti vi thật to để hai mẹ con mình cùng xem mẹ nhé!”. Nghe xong mẹ ôm tôi vào lòng khen tôi ngoan.

Thời gian trôi qua, tôi lớn lên và trở thành một kỹ sư công nghệ thông tin giỏi. Tôi không chỉ đạt thành tích cao mà còn được hỗ trợ ra nước ngoài tu nghiệp mấy năm. Sau khi về nước tôi làm phó giám đốc một công ty công nghệ thông tin có tiếng.

Cũng từ đây, cuộc sống của tôi có không ít thay đổi. Tôi giữ lời hứa năm xưa, xây nhà to, mua cho mẹ một chiếc ti vi màn hình phẳng. Tôi cứ nghĩ có tiền sẽ bù đắp được quá khứ khổ cực cho mẹ. Vì thế, mỗi tháng sau khi nhận lương tôi đều đưa cho mẹ một nửa.

Tôi hiểu ra rằng tiền bạc nhiều chẳng để làm gì cả (Ảnh minh họa).

Tôi cứ nghĩ đưa mẹ nhiều tiền mẹ sẽ vui. Tuy nhiên, tôi không hay biết mái tóc mẹ tôi đang bạc dần, sức khỏe cũng đang suy kiệt. Bà chờ đợi tôi từng bữa cơm, mong tôi trong từng giấc ngủ, nhưng tôi cứ mải miết đi mãi với những dự án mới.

Có hôm, mẹ chờ cơm tôi đến tận 11h đêm. Khi tôi về trong tình trạng say xỉn, tôi không hay biết rằng mẹ đang rất buồn lòng.

Sáng hôm sau mẹ nói: “Con à, sao con cứ đi suốt vậy, từ ngày con về nước, con chưa dùng với mẹ bữa cơm tối nào trọn vẹn. Có hôm con ngồi vào bàn ăn cũng chỉ qua loa, vội vàng”.

Thấy mẹ than phiền tôi gắt gỏng: “Con bận, sau này công việc ổn định con sẽ ăn cơm cùng mẹ, con đưa mẹ đi ăn đồ nướng, đồ chiên ở những nhà hàng sang trọng bậc nhật”.

Tôi nói xong lại rút ví lấy ra 4 tờ 500 nghìn đồng đặt vào tay mẹ.

Khi đó mẹ tôi đứng đó đôi mắt ngấn lệ: “Dạo này mẹ thấy mẹ không khỏe lắm con ạ. Mẹ nghĩ mẹ chẳng thể sống được lâu nữa đâu con ạ! Mẹ...".

Mẹ chưa dứt lời, tôi đã vội vàng ngắt lời: “Mẹ đừng nghĩ nhiều quá. Mẹ uống thêm sữa nhé. Đây con đưa mẹ thêm ít tiền nữa, mẹ mua thêm thuốc bổ uống nha. Chiều con sẽ nhờ anh Ân bên Mỹ đặt thêm cho mẹ ít thực phẩm chức năng nữa nhé”.

Đưa thêm tiền cho mẹ xong, tôi lấy vội chiếc áo ra xe phóng đi, để mặc mẹ mình ngồi đó, nước mắt lưng tròng.

Một tuần sau, tôi nhận được tin mẹ mình bị ung thư giai đoạn cuối. Một người hàng xóm đã báo tin cho tôi sau khi chở bà vào bệnh viện K. Người hàng xóm cũng nói, mẹ tôi đã từ chối các đợt trị liệu nên giờ bệnh tình rất nguy cấp.

Những ngày cuối bên mẹ trong bệnh viện tôi không khỏi xót xa ân hận. Mẹ tôi không thể ngồi dậy, bà khó nhọc khi ăn từng miếng cháo, uống từng ly sữa. Khi nhìn thấy tôi khóc, bà chỉ biết nắm tay tôi nói với tôi rằng: “Mẹ muốn được về nhà, mẹ muốn được ngồi ăn với con một bữa cơm”.

Sau bữa cơm chiều hôm đó, mẹ bảo tôi lấy cho mình bọc nhỏ, gói cẩn thận để đầu giường, cầm trên tay bà thều thào: “Bao năm qua, số tiền con gửi về cho mẹ để mua thuốc, đi du lịch mẹ không hề tiêu đến một đồng nào. Nay mẹ gửi lại con để con có thêm chút tiền phòng thân. Mẹ đi rồi con phải nhớ lấy vợ, sinh con lo hương khói cho cha mẹ nhé”.

Mẹ nói rồi trút hơi thở cuối cùng, tôi gào thét trong đau đớn. Tôi hiểu ra rằng tiền bạc nhiều chẳng để làm gì cả. Quan trọng là tình cảm giữa con người với nhau. Tôi cả đời sống, phấn đấu cũng chỉ mong mẹ có cuộc sống sung túc hơn. Nhưng rồi chính tôi lại bị đồng tiền, bị công việc cuốn vào mà quên mất mẹ tôi đang già theo năm tháng.

Mọi ý kiến đóng góp và chia sẻ của bạn đọc xin vui lòng gửi về email:[email protected]

Nguyễn Dương Tùng (Hà Nội)

Let's block ads! (Why?)

Syria: Giải phóng đông Aleppo, SAA tuyên bố thắng lợi toàn thành phố

Thành phố Aleppo đã gần như được giải phóng hoàn toàn với thắng lợi của quân đội Syria tại phía đông thành phố.

Theo Sputnik, trước đó vào ngày thứ hai 12/12, chỉ còn lại 3 khối dân cư ở phía đông Aleppo bị kiểm soát bởi các lực lượng nổi dậy, quân đội Syria đã đạt được hàng loạt các thành quả tích cực trên mặt trận này.

Trung tướng Zaid al-Saleh, giám đốc ủy ban an ninh Syria trong trao đổi với các phóng viên tại quận Sheikh Saeed, ông nói các phiến quân chỉ có 2 sự lựa chọn đó là "đầu hàng hoặc bị tiêu diệt".

Nổ ra vào ngày 19/07/2012, cuộc chiến tại thành phố Aleppo đã kéo dài hơn 4 năm. Trong 24 giờ cuối cùng trước chiến thắng, khoảng 10.000 đến 13.000 thường dân đã sơ tán khỏi thành phố, nâng tổng số người tị nạn lên tới con số 130.000 người.

Sau khi truyền thông địa phương đưa tin thắng lợi, người dân đã đổ ra chật kín các con phố, binh sĩ nổ súng lên trời trong bầu không khí ăn mừng chiến thắng. Sana - Kênh truyền hình nhà nước Syria cũng đưa những hình ảnh tổng thống Syria Bashar al-Assad chúc mừng các binh sĩ Syria với chiến thắng ở Aleppo.

Trong suốt thời gian giao tranh tại Aleppo, quân đội chính phủ đã nhiều lần kêu gọi người dân tìm cách thoát khỏi khu vực, tổ chức các hành lang nhân đạo để hỗ trợ an toàn cho thường dân rời khỏi thành phố.

Tuy nhiên, các phiến quân thánh chiến đã ra sức ngăn cản người dân rời khỏi khu vực và sử dụng làm "lá chắn sống". "Thường dân bị phiến quân sử dụng như những quân tốt thí trong ván cờ chiến tranh tại Aleppo", theo phát ngôn viên Rupert Colville của Liên Hiệp Quốc nhận định.

Theo RT, một lễ kỷ niệm đã diễn ra ngay trên đường phố Aleppo với nhiều lá cờ và tiếng súng bắn chỉ thiên để ăn mừng thắng lợi của quân đội Syria khi toàn bộ các khu phố phía đông thành phố đã hoàn toàn giải phóng.

Theo các nguồn tin quân sự được RIA Novosti trích dẫn, quân đội chính phủ đã bắt đầu tiến đến giải phóng các căn cứ cuối cùng của phiến quân trong quận Salaheddin. Các tay súng nổi dậy vẫn đang cố chống trả và sử dụng súng cối. Tuy nhiên, đây chỉ là những nỗ lực liều mạng cuối cùng trước khi bị tiêu diệt của các lực lượng đối lập.

Theo phóng viên RT Lizzie Phelan đưa tin trên đường phố Aleppo ngày 12/12, người dân đang đổ ra ăn mừng tại trung tâm thành phố khiến buổi đêm hôm đó ở Aleppo náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tiếng ca hát và hô vang ca ngợi quân đội chính phủ và Tổng thống Bashar al-Assad ở khắp mọi nơi.

(Ảnh: Sputnik)

Trong bối cảnh phòng tuyến của phiến quân Hồi giáo ở Aleppo gần như đã sụp đổ hoàn toàn, các trung tâm chỉ huy ở Idlib lo ngại các lực lượng nổi dậy tại đây sẽ ồ ạt tấn công nhằm trả đũa cho những thiệt hại ở Aleppo.

Trong những năm gần đây, những phần tử nổi dậy thường có kế hoạch trả đũa cho những thất bại quân sự của chúng bằng cách nổ bom, phá hoại ngầm hoặc tung ra các cuộc tấn công lớn ở vùng khác nhằm thu hút sự chú ý của dư luận và truyền thông ra khỏi những thất bại của chúng.

Nắm bắt được xu hướng tấn công này, quân đội Syria tại Idlib đã chuẩn bị những kế hoạch chi tiết cũng như thiết lập mạng lưới nghe lén trên toàn khu vực nhằm nắm bắt toàn bộ các thông tin về hoạt động của địch để có phương án dập tắt trước khi nó được triển khai.

Phan Hoàng

Let's block ads! (Why?)