Sunday, July 24, 2016

Du học xa nhà, anh xin tôi được ở cùng người khác cho đỡ… buồn

Thấm thoát cũng đã gần nửa năm kể từ ngày tôi ra nước ngoài du học. Hành trình đó còn phải hơn 2 năm nữa mới xong. Mỗi lần nghĩ đến quãng thời gian dài đằng đẵng phía trước tôi lại cảm thấy buồn và nhớ anh vô cùng. Đã có lúc tôi hối hận vì quyết định này của mình. Giá mà ngày đó tôi nghe anh, chấp nhận cưới xin đàng hoàng rồi đi học thì có lẽ bây giờ tôi đã không sợ mất người mình yêu đến thế.

Chúng tôi yêu nhau khá lâu rồi, tính tới ngày tôi đi du học là tròn 5 năm. Cả hai đứa đã có công việc ổn định nên thời điểm đó anh muốn cưới. Nhưng tôi nhất mực không đồng ý. Tôi đạt được suất học bổng đi du học 3 năm và tôi không muốn bỏ lỡ cơ hội này. Tôi luôn ước ao được học tập, sinh sống ở trời Tây từ ngày nhỏ, tôi cố gắng phấn đấu để đạt được như ngày hôm nay nên tôi càng không muốn đánh mất cơ hội này.

Giá mà ngày đó tôi nghe anh, chấp nhận cưới xin đàng hoàng rồi đi học thì có lẽ bây giờ tôi đã không sợ mất người mình yêu đến thế. (Ảnh minh họa)

Bài liên quan: 

Anh biết tôi đam mê nên không cấm, anh chỉ phân tích rằng chúng tôi nên lấy nhau xong rồi tôi đi thì đi. Nhưng khổ nỗi, ngày đó tôi còn trẻ, lúc nào cũng nghĩ 3 năm xa cách là cơ hội để thử thách tình yêu. Tôi muốn xem anh có thể nào chờ đợi tôi hay không. Tôi khờ khạo không chịu hiểu, tình yêu dù có mạnh mẽ đến mấy cũng có thể bị đánh bại bởi thời gian và xa cách. Lẽ ra tôi không nên tạo thêm khó khăn cho chuyện tình của mình.

Vậy là tôi bất chấp ra đi và bắt anh phải chờ đợi. Bố mẹ anh có vẻ rất phật ý khi tôi ngang bướng như vậy. Từ chỗ yêu quý tôi, hai bác dần trở nên khó chịu cho rằng tôi chỉ biết nghĩ đến bản thân. Ở phương xa một mình, tôi càng ngày càng thấm thía nỗi cô đơn và tôi sợ đánh mất anh.

Mới hơn nửa năm trôi qua mà hầu như ngày nào tôi cũng sống trong tâm trạng phấp phỏng. Tôi cố gắng liên lạc với anh thật nhiều nhưng anh có vẻ hờ hững hơn. Anh nói bận làm, bận kiếm tiền, múi giờ hai bên lệch nhau, anh không thể thức cả đêm để nói chuyện cùng tôi được. Tôi thực sự sợ mất người mà mình yêu.

Ở phương xa một mình, tôi càng ngày càng thấm thía nỗi cô đơn và tôi sợ đánh mất anh. (Ảnh minh họa)

Rồi tôi nghe ngóng được từ mấy người bạn nói rằng ở nhà anh đang quen một người khác. Tim tôi đau thắt lại, tôi bị ám ảnh về sự chia tay. Tôi còn chưa kịp hỏi anh về điều đó thì hôm ấy anh đã thú nhận với tôi tất cả. Anh điện sang cho tôi nói rằng, đang quen một nhỏ, ít tuổi hơn và rất si mê anh ấy. Thực ra anh không yêu nhưng thấy cô bé kia nhiệt tình nên cũng thương. Cô bé cứ muốn được sống cùng anh, còn anh thì quá cô đơn nên cũng có ý muốn làm như vậy để vơi đi nỗi buồn. Anh đã nói thật với cô bé rằng có vợ sắp cưới đang đi du học xa, cô bé buồn nhưng vẫn muốn gần anh, không bắt anh phải chịu trách nhiệm.

Tôi đau khổ vô cùng khi nghe anh nói những lời này. Tôi chẳng dám trách anh mà chỉ dám trách mình. Tôi đã để anh lại với nỗi cô đơn, đã khước từ anh một cách phũ phàng và chỉ nghĩ đến mình. Giờ anh tìm được một người chịu ở bên mình, san sẻ với mình nên chắc chắn anh sẽ rung động. Tôi không bao giờ muốn anh ở bên người đó nhưng tôi sợ giờ mình có cấm cản cũng không được nữa.

Tôi chẳng dám trách anh mà chỉ dám trách mình. Tôi đã để anh lại với nỗi cô đơn, đã khước từ anh một cách phũ phàng và chỉ nghĩ đến mình. (Ảnh minh họa)

Thế rồi tôi nghe bạn bè nói, anh và cô bé đó đã đến sống với nhau rồi. Tôi hỏi anh cũng thừa nhận luôn mà chẳng nói dối. Anh bảo tôi đã làm anh đau, tôi cũng nên nghĩ thoáng ra một chút thì mới có hạnh phúc. Anh không yêu cô bé kia và sẽ chờ đợi tôi trở về. Chỉ cần tôi coi như không có chuyện gì xảy ra là được.

Tôi không muốn mất anh nhưng cũng thương cô bé kia vô cùng. Tôi băn khoăn không biết mình nên làm thế nào? Nhắm mắt cho qua hay quên luôn người đàn ông đó?

Let's block ads! (Why?)

Tạm đình chỉ hoạt động các cơ sở kinh doanh vận tải, lồng bè tại vịnh Vĩnh Hy

Sau khi xảy ra vụ lật bè tại vịnh Vĩnh Hy, xã Vĩnh Hải, huyện Ninh Hải, làm 2 người chết, 4 người bị thương, chiều 23/7, UBND tỉnh Ninh Thuận đã tổ chức họp khẩn để thông tin đến các cơ quan thông tấn, báo chí về vụ việc.

Tại cuộc họp, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ninh Thuận Trần Quốc Nam cho biết, nguyên nhân xảy ra vụ việc là do tàu của Công ty Vĩnh Tiến chở khách đi trên biển đã va chạm vào bè kinh doanh dịch vụ ăn uống. Lúc đó trên biển có cơn sóng lớn đánh ập vào bè làm hơn 300 du khách trên bè rơi vào cảnh hỗn loạn, chạy tấp vào một góc khiến cho bè bị nghiêng và lật chìm xuống biển. Vụ tai nạn đã làm hai du khách là Nguyễn Thị Liễu C. (23 tuổi, ở tỉnh Tiền Giang) và anh Đinh Công D. (29 tuổi, ở huyện Bến Lức, tỉnh Long An) tử vong; 4 du khách khác bị thương hiện đang được cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh.

Hình ảnh hiện trường vụ lật bè tại vịnh Vĩnh Hy, Ninh Thuận

Phó Chủ tịch Trần Quốc Nam nhấn mạnh: UBND tỉnh đã giao cho các cơ quan chức năng trong tỉnh khẩn trương điều tra, làm rõ nguyên nhân vụ việc trong thời gian sớm nhất. UBND tỉnh thông báo đình chỉ hoạt động tạm thời các tàu đáy kính kinh doanh vận tải đường thủy nội địa và các lồng bè kinh doanh dịch vụ ăn uống tại vịnh đến khi điều tra, xác định rõ nguyên nhân vụ việc; đồng thời tiến hành kiểm tra, nếu như hội đủ điều kiện theo quy định pháp luật mới cho hoạt động kinh doanh trở lại.

Theo điều tra ban đầu của cơ quan chức năng tỉnh Ninh Thuận, lồng bè Vĩnh Tiến có đăng ký giấy phép kinh doanh dịch vụ ăn uống trên biển nhưng không có đăng ký, đăng kiểm kinh doanh bến thủy nội địa.

UBND huyện Ninh Hải đã hỗ trợ gia đình mỗi nạn nhân tử vong 4 triệu đồng, mỗi du khách bị thương nặng 2 triệu đồng, mỗi người bị thương nhẹ 1 triệu đồng. UBND tỉnh Ninh Thuận hỗ trợ 1 triệu đồng cho mỗi gia đình có nạn nhân chết đuối và hỗ trợ cho 4 du khách bị thương mỗi người 500 ngàn đồng.

Theo TTXVN

Xem thêm: 

Let's block ads! (Why?)

4 kĩ năng cần học trước khi lấy chồng

Khi mới yêu, bạn nghĩ rằng kết hôn có lẽ chỉ đơn giản là dọn về sống chung, bố mẹ chung, làm vài việc chung và cùng sinh con đẻ cái. Tuy nhiên thực tế chứng minh rằng cuộc sống hôn nhân phức tạp hơn chúng ta tưởng, và nhiều cô gái thậm chí cảm thấy khó có thể dung hòa được với cuộc sống chung. Vậy nên có lẽ các nàng nên xem xét về việc học các “kĩ năng” để thích ứng với việc có gia đình riêng trước đã.

Theo một số kinh ngiệm thì dưới đây là 4 trong số các kĩ năng cần thiết khi lấy chồng mà phụ nữ nào cũng cần phải nhớ:

Trước khi lấy chồng, phụ nữ cần trang bị cho mình những kĩ năng cần thiết để đảm bảo cho hôn nhân hạnh phúc (Ảnh minh họa)

Bài liên quan: 

Tự điều chỉnh cảm xúc:

Có một thực tế đáng buồn rằng nhiều chị em bị hụt hẫng và thất vọng khi so sánh các cung bậc cảm xúc trước và sau khi kết hôn. Khi vẫn còn tán tỉnh nhau, chỉ cần bạn hơi cau mày khó chịu, anh ấy sẽ vội vã xin lỗi, mỗi khi cãi nhau, thậm chí chưa rõ ai đúng ai sai nhưng chỉ cần bực tức bạn sẵn sàng đập phá đồ đạc hay mắng chửi tùm lum, vậy mà chàng vẫn bỏ qua. Tuy nhiên khi đã thành vợ chồng, bạn phải đối mặt với nhiều thứ, phải giữ ý với mọi người trong gia đình chồng, không được tùy tiện gây sự hay cao giọng mắng anh ấy như trước nữa, thậm chí đôi khi bạn buồn hay tủi thân anh ấy cũng không nhận ra hoặc chẳng quan tâm như trước kia.

Thời gian làm thay đổi nhiều thứ, nếu các chị em cứ mãi đòi hỏi đối phương phải chạy theo những cảm xúc của mình thì hoặc hai vợ chồng sẽ không ngừng tranh cãi, hai là sẽ chỉ có mình bạn tự ấm ức thôi vì anh ấy còn bận rất nhiều chuyện khác rồi. Kết hôn có nghĩa là bạn phải cố gắng để điều chỉnh cho hòa hợp nhiều thứ, cả hai có tự điều chỉnh được cảm xúc thì cuộc sống gia đình mới trở nên nhẹ nhàng, dễ chịu.

Kết hôn có nghĩa là bạn phải cố gắng để điều chỉnh cho hòa hợp nhiều thứ, cả hai có tự điều chỉnh được cảm xúc thì cuộc sống gia đình mới trở nên nhẹ nhàng, dễ chịu. (Ảnh minh họa)

Học cách giao tiếp và đàm phán:

Đừng xem nhẹ kĩ năng này. Giao tiếp thành công là một yếu tố tiên quyết cho một mối quan hệ bền vững. Trao đổi thông tin một cách khéo léo, đặc biệt là trong trường hợp đôi bên đang có khúc mắc là rất cần thiết trong mọi cuộc hôn nhân. Chỉ cần một lời nói vô ý, đôi ba cử chỉ khó chịu trong cuộc nói chuyện giữa hai vợ chồng có thể sẽ khiến hôn nhân của hai người đứng trên bờ vực thẳm. Ngược lại, sự khéo léo trong cách nói chuyện, cách thuyết phục của các nàng với ông xã và những người trong gia đình có thể mang lại thiện cảm và các dấu hiệu tích cực trong cuộc sống hôn nhân, thậm chí cứu vãn được tình hình căng thẳng do bất đồng giữa hai người.

Hóa giải xung đột và thứ tha:

Trước khi kết hôn, cái tôi của bạn cao ngất, bạn cho rằng sẽ không ai có thể khiến mình nhượng bộ hay tha thứ cho các lỗi lầm. Nhưng khi bước vào đời sống vợ chồng, các nàng sẽ nhận ra nhiều lúc chúng ta phải hạ thấp cái tôi của bản thân và học cách tha thứ. Bạn không thể luôn cho rằng mình đúng và đổ lỗi cho anh ấy sai.

Nàng cũng không thể cứ mãi chấp nhặt những lỗi lầm nhỏ của anh ấy và tìm cách gây sự. Nếu như vậy mối quan hệ giữa hai người sẽ rất ngột ngạt và khó chịu. Chung sống với đối phương có nghĩa là bạn phải học cách trưởng thành, trưởng thành từ suy nghĩ cho tới hành động chứ không thể mãi là một cô nàng vô tư như lúc còn độc thân. Xung đột không được giải quyết và lỗi lầm chưa thể bỏ qua giống như những cục đá ngáng đường hạnh phúc. Muốn nắm tay nhau đi hết cả cuộc đời, trước hết hai bạn phải bỏ qua được các gánh nặng cho nhẹ chân bước tiếp đã.

Chung sống với đối phương có nghĩa là bạn phải học cách trưởng thành, trưởng thành từ suy nghĩ cho tới hành động chứ không thể mãi là một cô nàng vô tư như lúc còn độc thân. (Ảnh minh họa)

Luôn lạc quan:

Tất nhiên cuộc sống hôn nhân không thể chỉ có toàn màu hồng, đôi khi sẽ có những xung đột và khó khăn khiến bạn chùn bước. Vấn đề của các nàng là phải luôn giữ cho mình một tinh thần lạc quan nhất có thể. Có lạc quan về tương lai phía trước, bạn mới có nhiệt huyết và cố gắng để xây đắp một cuộc sống gia đình bình yên và hạnh phúc. Có lạc quan về tương lai phía trước, bạn mới có thể hàng ngày vui vẻ tặng cho đối phương những nụ cười, từ đó hai người mới có thể dễ dàng bộc lộ tình cảm và đồng cảm trước mỗi vấn đề. Bạn càng suy nghĩ tích cực bao nhiêu, cuộc sống gia đình của bạn càng dễ chịu bấy nhiêu.

Trên đây chỉ là 4 trong số rất nhiều những kĩ năng mà các nàng cần có trước khi kết hôn. Có học cách thích ứng với cuộc sống chung, bạn mới có thể duy trì được nó một cách bền vững. Kết hôn chỉ có một ngày, còn cuộc sống gia đình, hi vọng sẽ là mãi mãi.

Tình yêu - Giới tính - Hoa nở bên tường xuânHoa nở bên tường xuânGặp lại nhau âu sẽ có một kết cục khác? Không biết mối tình năm ấy của Thành sẽ trôi về đâu, hạnh phúc hay hụt hẫng nhưng những...

Let's block ads! (Why?)

Hình ảnh khủng khiếp từ vụ đánh bom chết chóc ở Afghanistan

Ngày 23/7 đã xảy ra một vụ đánh bom liều chết ở thủ đô Afghanistan làm ít nhất 61 người thiệt mạng và hơn 200 người bị thương. Những hình ảnh từ hiện trường đã khiến người ta không khỏi rùng mình.

Hàng ngàn người Hazara Shiite thiểu số đang biểu tình ở Kabul khi vụ đánh bom xảy ra.

Vụ nổ làm ít nhất 60 người chết, theo tin từ tờ Daily Mail. Một số báo khác nói rằng chỉ có 20 người chết.

Người sống sót được đưa ngay tới bệnh viện. 

Đoàn người biểu tình trước khi vụ đánh bom diễn ra.

Hàng trăm người đã bị thương vong sau khi 2 kẻ đánh bom liều chết kích nổ chiếc áo gắn bom của chúng.

Nhóm Nhà nước Hồi giáo (IS) đã nhận gây ra vụ tấn công.

Vụ khủng bố đã diễn ra bất chấp việc có sự hiện diện của khá đông nhân viên an ninh. 

Đám đông đang tiến hành biểu tình, ngay trước khi các vụ đánh bom diễn ra. 

Theo Vietnamplus

Xem thêm: 

Let's block ads! (Why?)

Đánh bom tại Afghanistan khiến gần 300 người thương vong

(ĐSPL) – Vụ đánh bom tại thủ đô Kabul, Afghanistan đã khiến ít nhất 61 người thiệt mạng và 207 người bị thương.

Báo Tuổi trẻ đưa tin từ RT, ngày  23/7,  ở thủ đô Kabul, Afghanistan diễn ra một cuộc biểu tình khiến ít nhất 61 người thiệt mạng và 207 người bị thương.

Tổ chức khủng bố Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS) đã lên tiếng nhận trách nhiệm cho vụ tấn công đẫm máu này và cho biết chiến binh của tổ chức đã kích nổ thành công đai thuốc nổ “tại một địa điểm đông người Hồi giáo dòng Shiite tụ tập”, theo hãng tin Amaq của IS.

Các nhà chức trách Afghanistan cho biết, ít nhất 3 kẻ đánh bom tự sát có mặt trong cuộc biểu tình ở quảng trường Deh Mazang nhằm yêu cầu chính quyền thay đổi hướng đi của một đường dây điện.

Ít nhất 61 người thiệt mạng và 207 người bị thương sau vụ đánh bom ở thủ đô Kabul (Afghanistan) ngày 23/7. Báo Thanh niên.

Báo Thanh niên cho hay, những người biểu tình yêu cầu phải đưa đường dây 500 KV từ Turkmenistan đến Kabul phải đi ngang qua 2 tỉnh nơi có phần lớn người Hazara sinh sống để đảm bảo nguồn cung cấp điện. Chính quyền cho rằng điều này sẽ tiêu tốn hàng triệu đô la và làm dự án trì trệ thêm nhiều năm.

Sau vụ tấn công, Vnexpress dẫn lời Tổng thống Afghanistan Ashraf Ghani, ông cho hay ông "vô cùng đau buồn" đồng thời thêm rằng "biểu tình hòa bình là quyền của mọi công dân nhưng những kẻ khủng bố cơ hội đã thâm nhập vào đám đông để tiến hành cuộc tấn công, giết hại và làm bị thương nhiều người, bao gồm cả nhân viên an ninh".

Được biết, cộng đồng người Hazara là cộng đồng thiểu số lớn thứ ba tại Afghanistan nhưng từ lâu phải chịu nhiều phân biệt đối xử. Hàng ngàn người đã bị sát hại dưới chế độ của Taliban.

Dự án đường dây tải điện dự kiến cung cấp điện cho 10 tỉnh nối giữa các nước Trung Á với Afghanistan và Pakistan. Người Hazara muốn đưa đường dây này đi qua 2 tình Bamyan và Wardak, phía tây Kabul. Chính quyền từ chối và nói rằng 2 tỉnh này đã được cung cấp đủ điện rồi.

LAN ANH (Tổng hợp)

Nguồn: Người đưa tin

Xem thêm: 

Let's block ads! (Why?)

Hoa nở bên tường xuân

Mặt trời mùa xuân đổ đầy ánh nắng ấm áp xuống khu vườn hoa hồng để những cánh hoa bung nở rực rỡ trong gió. Ong bướm theo mùi hương bay đến dìu dập khắp vườn. Thành tựa người vào gốc cây, cảm nhận hương vị của thiên nhiên, của đất trời hòa cùng cây cỏ.

Thành yêu công việc làm vườn “ông truyền cháu nối” này. Thoạt nhìn đây là việc khá đơn giản nhưng đòi hỏi người thực hiện phải thật tỉ mỉ và linh hoạt. Từ nhỏ, Thành đã theo ông đi khắp các khu vườn, nhìn ngắm cách bài trí cùng vô vàn hoa thơm cỏ lạ. Ông của Thành là một kỹ sư sinh học, chuyên về thực vật học và phân bổ giống cây. Anh cũng muốn được trở thành người như ông. Hiện tại, Thành đang học năm thứ ba ngành thực vật học. Anh vừa thi xong nên có nhiều thời gian giúp ông trước khi Tết đến.

Gần đây, hai ông cháu đang nhận cải tạo vườn nhà của giám đốc Tân. Công việc này mất khá nhiều thời gian vì khách hàng yêu cầu thay đổi toàn bộ. Ông của Thành vẫn đang miệt mài nghiên cứu và đưa ra các phương án lựa chọn cho giám đốc, riêng anh thường đến nhà đấy để loại bỏ bớt những cây cỏ không cần thiết và tạo trước mặt bằng.

Khu vườn này so với một số nơi khác thì không tính là rộng nhưng lại có khá nhiều loài cây lạ. Tiếc là bấy lâu nay, chúng không được chăm sóc kỹ lưỡng nên mọc tràn lan. Ví như giàn hồng leo mang vẻ đẹp mong manh, rực rỡ nhưng lại đang mãnh liệt tủa ra các hướng không tạo được hình dạng gì mà anh đang chiêm ngưỡng. Cây cỏ chỉ đơn giản vươn mình đón nắng, nhưng nếu có bàn tay con người thì vẻ đẹp của chúng sẽ được phát huy tối đa.

Từ lúc ông giao cho Thành cải tạo bước một khu vườn, anh cũng tiện tay định hình lại giàn hồng. Mỗi độ xuân về hoa hồng leo có vẻ đẹp kiêu kỳ nhưng vô cùng mỏng manh này làm cho lòng người rung động lại thêm rực rỡ, tỏa hương nhè nhẹ hòa cùng cái nắng dìu dịu. Việc học và công việc luôn được Thành thu xếp ổn thỏa. Thời gian rảnh anh còn cùng ông mình nghiên cứu giống hồng leo mới.

Anh đang mải mê nằm dưới tán cây um tùm, mát mẻ để vẽ lên tương lai của mình thì bất chợt có cảm giác nhồn nhột dưới chân. Thành nhanh chóng bật dậy và nhận ra có một đàn kiến nhỏ đang đi qua. Anh đang vô cùng rảnh rỗi và tò mò nhìn theo đường bọn chúng đi. Thành nhích từng bước một đến tận hang ổ của bọn chúng ở dưới giàn hồng leo màu hồng nhạt đang rung rinh trong gió.

-  Anh không định giết cả tổ kiến đấy chứ? – Một giọng nói thỏ thẻ vang lên bên tai.

Thành quay nhìn lại thì bắt gặp một cô gái duyên dáng trong bộ đầm xanh nhạt, kiểu giản dị mặc nhà nhưng vẫn không kém phần trang nhã. Anh đoán cô là con của giám đốc Tân.

-  Tại sao anh phải giết cả tổ kiến? – Thành chớp chớp mắt hỏi lại.

Cô ngẩn người vài giây rồi đỏ mặt trả lời.

-  Vì nó cắn anh và anh ôm hận với nó nên tìm cả tổ để giết.

Thành đưa tay đỡ trán và nhìn trời cười ha hả.

-  Em đang nghĩ anh là Hitler đó hả?

(Ảnh minh họa)

Dường như bị Thành đoán trúng nên cô cúi gằm mặt nhìn xuống đám cỏ nhung xanh rì. Cô có vẻ rụt rè và nhút nhát hơn mấy đứa con gái ở trường đại học của Thành.

-  Em an tâm, anh không như thế đâu. Anh chỉ tò mò là đàn kiến này từ đâu đến nên đi theo thôi. Nhìn cách bọn chúng tha mồi và di chuyển rất hay.

Bất chợt mắt cô sáng lên và tiến gần đến chỗ Thành đang ngồi để quan sát đàn kiến. Bàn tay nhỏ nhắn vội vớ lấy chiếc lá khô kề bên và quẹt quẹt ngang đường đi của chúng. Đàn kiến nhanh chóng tản ra nhưng sau vài phút lại quay về con đường cũ.

-  Em có vẻ tò mò và thích suy diễn nhỉ! – Thành nhìn cô mỉm cười.

Cô gái không nhìn Thành mà vẫn tiếp tục chăm chú vào đàn kiến nhỏ.

Kiểu như thấy người ta bị chảy máu cam mà ngước mặt nhìn trời chắc em cũng sẽ nhìn theo và bị thu hút bởi những đám mây ấy.

Thành tinh quái châm chọc. Lúc này cô bé mới quay sang Thành và mỉm cười gật đầu.

-  Có lẽ em sẽ làm thế. Vì bầu trời và mây rất đẹp.

Sau vài ba câu chuyện nhỏ thì cả hai biết được đối phương cũng như mình rất thích hoa hồng leo. Cô gái có cái tên rất đẹp, Thanh Ngọc. Và cứ đều đặn mỗi ngày sau đó cô cũng thường xuyên xuất hiện ở trong vườn để xem việc chăm sóc, định hình và tỉa tót vườn hoa. Khu vườn được ngăn cách với khu biệt thự của nhà giám đốc bằng một khoảng sân rộng. Nên nhìn từ ngôi nhà, khu vườn trông giống như một thế giới khác. Ngọc thường buồn buồn nhìn về đám hồng leo mà thở dài:

-  Ước gì em cũng được khỏe mạnh để có thể làm việc mình yêu thích, như anh.

Ngọc là con gái duy nhất của giám đốc Tân. Từ nhỏ thể trạng cô không tốt nên ít tiếp xúc với bên ngoài, cũng không có bạn bè thân thiết. Mẹ của Ngọc rất ít khi để cô bé ra vườn vì sợ bệnh tình tái phát đột ngột.

-  Em thích hoa hồng leo lắm vì nó rất mạnh mẽ, mùa nào trong năm cũng đều nở hoa rực rỡ. Ước mơ của em là được biểu diễn piano trên sân khấu lớn và nhận thật nhiều tiếng vỗ tay.

Nói đến đây, vẻ mặt của Ngọc hiện lên niềm đam mê và vui vẻ. Cô quay sang Thành và nói:

-  Nếu sau này anh có thể nghiên cứu ra loài hoa hồng leo mới thì nhớ đặt tên là Thanh Ngọc nhé! Màu xanh nữa thì càng tốt. Em thấy hoa hồng leo màu xanh biển rồi nhưng em thích màu xanh lá hơn. Trồng xen lẫn với màu hồng chắc là đẹp lắm.

Ngọc thật trẻ con, lại ít va chạm nên mọi thứ đối với cô thật giản đơn và không pha tạp. Thời gian sau, cả hai dần trở nên thân thiết. Thành cũng thường kể cho Ngọc nghe về trường học, bạn bè, cuộc sống muôn màu muôn vẻ ngoài kia. Lần nào cô cũng nhìn anh bằng ánh mắt ngạc nhiên, thích thú. Tất thảy thế giới ngoài kia, nơi Ngọc chưa từng trải qua đều được Thành tường thuật lại.

Sau khi giai đoạn cải tạo hoàn tất, hai ông cháu chuẩn bị trồng loại cây mới theo yêu cầu mà giám đốc Tân đã chọn thì nhận được tin tạm ngừng kế hoạch. Ông của Thành bảo giám đốc Tân đã chi trả toàn bộ chi phí mấy tháng trước rồi nhưng giờ không muốn làm nữa.

-  Tại sao thế ông? - Thành nghi hoặc hỏi.

-  Nghe bảo vợ chồng ly dị, rồi chia tài sản nọ kia xong rồi. Bà vợ cùng cô con gái chuyển ra nước ngoài sống. Còn căn nhà ấy cũng rao bán. Nhà bán rồi, cần gì phải thiết kế lại khu vườn.

Nói xong ông quay lại công việc của mình, còn Thành thì thẫn thờ chạy đến nhà của Ngọc. Từ hàng rào ngăn cách, Thành nhìn giàn hồng leo màu hồng nhạt bao xung quanh một khung sắt hình lồng chim trông như toà lâu đài nhỏ nằm giữa ốc đảo cỏ xanh. Chúng vẫn đang mạnh mẽ bung cánh trong gió và đưa hương đi khắp nơi để cho đời thêm tươi vui. Nơi ấy, đã từng có cô gái nhỏ, đứng đợi anh mỗi khi xong việc để kể cho cô nghe câu chuyện về cuộc sống, tình người… Cô bé ấy, trong mắt của Thành đã là loài hoa đẹp nhất.

Thành bùi ngùi nhìn tấm bảng “Bán nhà” treo trước cổng. Anh đi dọc bờ tường và len lén với tay ngắt một bông hồng đang cố sức thoát ra tường rào. Anh đưa lên mũi để ngửi lấy mùi thanh khiết và bất giác hướng bông hoa lên trời xanh như muốn gửi chút yêu thương đến cô gái mà anh trân trọng. Khoảng thời gian bên cô giờ đã thành ký ức tươi đẹp nhất.

***

Sau nhiều năm nghiên cứu, Thành cũng lai tạo thành công giống hồng leo màu xanh lá nhạt. Và nơi đầu tiên anh nhận trồng loài hoa này là tại khu vườn năm xưa. Rất nhiều người sau khi đọc bài viết công bố về màu hoa mới của anh đã ngỏ ý mời anh đến thiết kế vườn cho họ nhưng Thành lại chọn khu vườn năm ấy. Những kỷ niệm tươi trẻ ngày nào ùa về và vuốt ve tâm hồn đã dày dạn gió sương cuộc đời của anh. Cô gái ấy giờ sống ra sao, có đang bên chiếc đàn piano của mình và biểu diễn trước hàng ngàn người?

Thành quay lại khu vườn. Anh đi chân trần bước trên thảm cỏ để có thể cảm nhận sự non mềm, mát lạnh của lớp sương còn đọng cái chớm lạnh đầu xuân. Mọi thứ giờ đã khác xưa. Thành chợt trầm ngâm nhớ về khoảng thời trai trẻ của mình, tự do, vui vẻ, được sống toàn tâm toàn ý với ước mơ, cũng đôi lần ngốc nghếch, dại khờ và anh vẫn không quên trái tim của mình đã từng lỗi nhịp vì cô gái ấy. 

Thành chợt trầm ngâm nhớ về khoảng thời trai trẻ của mình, tự do, vui vẻ, được sống toàn tâm toàn ý với ước mơ, cũng đôi lần ngốc nghếch, dại khờ và anh vẫn không quên trái tim của mình đã từng lỗi nhịp vì cô gái ấy (Ảnh minh họa)

Những khóm hoa hồng leo màu hồng nhạt ngày nào vẫn được chủ nhân mới của nơi này giữ lại. Chúng bền bỉ sống qua năm tháng và giờ đây đã leo đầy bờ tường của khu nhà. Trong nắng xuân và giò nhè nhẹ, chúng không ngừng rung động như chào mừng người bạn cũ đã lâu mới trở về. Thành quen tay tỉa tót những cành thừa và dọn dẹp lá rụng. Giàn hoa hồng ngày nào do thiếu bàn tay chăm sóc chỉ theo bản năng mọc dài ra, không còn dáng vẻ kiêu sa, xinh tươi ngày trước nhưng lại tạo cảm giác hoang dã, thành thật và mạnh mẽ. Chúng tự phát triển, tự nở hoa và tự đưa hương vào trong gió để tìm ong bướm. Tất cả sức sống tự nhiên lại khiến Thành khâm phục và thích thú. Thứ mùi hương khiến anh cảm thấy mình cũng trở nên mạnh mẽ.

Thành tiện tay ngắt một cành hồng, ngẩng mặt và đưa bông hoa lên trời xanh với hy vọng hương hoa sẽ được gửi đến ai đó mà suốt nhiều năm qua vẫn ngự trị trong trái tim của anh.

-  Chú bị chảy máu cam hả? Con có khăn nè!

Một âm thanh mềm mại, trẻ con và mỏng manh như cánh hoa hồng vang lên bên tai. Thành xoay người và nhận ra đó là một bé gái tầm năm tuổi. Bé con mặc đầm xanh, giày trắng in hình chú thỏ con tinh nghịch. Thành bất ngờ nhìn cô gái nhỏ, ngồi xuống đối diện với cô bé và mỉm cười:

-  Sao con lại nghĩ là chú chảy máu cam?

-  Vì mẹ con hay chảy máu cam, và mỗi lần như thế lại ngẩng mặt lên trời.

Thành nhìn khuôn mặt bé nhỏ có đôi chỗ giống cô gái anh yêu ngày nào. Anh nhẹ nhàng vỗ nhẹ vào gò má phúng phính của cô bé và hỏi:

-  Thế mẹ con hay bị chảy máu cam lắm à?

-  Dạ! Tại mẹ con bị bệnh mà. Trước con sợ mẹ chết nên khóc hoài nhưng mẹ nói mẹ không chết được đâu.

Người thường xuyên chảy máu cam thì chắc là sức khỏe cũng không ổn lắm. Hy vọng mẹ cô bé không lừa cô bé. Chợt bé nghiêng đầu nhìn những chậu hoa Thanh Ngọc mà Thành mang đến để trồng trong vườn. Đôi mắt cô bé sáng lên và nhìn anh đầy hy vọng:

-  Chú ơi! Hoa này sẽ trồng trong vườn nhà con hả?

-  Ừ! Chú sẽ trồng hoa này trong vườn nhà con. Con có thích không? - Thành xoa nhẹ đầu cô bé.

-  Con thích lắm! Mấy hôm trước mẹ còn bảo là trong vườn sẽ trồng loài hoa có tên giống mẹ...

Nghe nhắc đến có người mang tên giống cô ấy, Thành chợt mỉm cười. Trên đời này không hiếm những người tên đó, có lẽ anh quá đa tình. Thành nhìn cô bé huyên thuyên là sẽ khoe với bạn bè ở trường mẫu giáo thế nào về loài hoa này. Dáng vẻ cô bé giống hệt ngày xưa của Ngọc khi kể anh những chuyện vui buồn, càng nói vẻ mặt càng hăng hái và phấn khích. Anh cảm thấy vui khi loài hoa mình bỏ công nghiên cứu lại làm cho bé con thích thú đến thế. Không biết nếu Ngọc biết được thì sẽ biểu hiện thế nào.

Hai chú cháu không ngừng bàn về loài hoa mới, mà đa phần là cô bé nói còn Thành chỉ im lặng lắng nghe và cười.

-  Nghi ơi! Con đâu rồi? - Tiếng gọi dịu dàng của mẹ cô bé vang lên.

Xuất hiện trước mặt họ là cô gái năm nào anh rất yêu thương. Ngọc chạy đến ôm con gái vào lòng và đứng lên mỉm cười chào Thành:

-  Lâu quá không gặp, anh vẫn khỏe ạ!

Thành chua xót mỉm cười. Cô giờ đã có gia đình lại còn có một bé con xinh xắn thế này.

-  Anh vẫn khỏe!

-  Nghi ơi! Con chạy sang kia chơi với ngoại để mẹ nói chuyện với chú nhé!

Bé con ngoan ngoãn chạy đi để lại hai người lớn chơ vơ, ngượng ngùng giữa khu vườn mùa xuân. Cả hai dẫm bước trên mặt cỏ tìm đến góc vườn ngày nào vẫn còn chiếc ghế đá ngày xưa. Năm tháng qua đi, rêu phong cũng đã phủ gần kín bề mặt, che lấp những vết xước xưa cũ ngày nào. Hai người chọn ngồi vào phần tương đối sạch sẽ và tiếp tục nối lại những khoảng thời gian đã qua:

-  Ông của anh vẫn khỏe chứ? - Ngọc chợt lên tiếng.

-  Ông anh vẫn khỏe. Dạo này nghỉ hưu ở nhà chỉ lo tưới cây, tỉa cành. - Thành mỉm cười. 

Cả hai lại rơi vào khoảng trống rỗng khi cùng ngượng nghịu vì chẳng biết nên nói gì và bắt đầu từ đâu. Chợt Thành lại lên tiếng:

-  Em lập gia đình lâu chưa? Anh thấy con gái em chắc khoảng bốn năm tuổi.

-  Con gái em năm tuổi rồi. Cha bé là bác sỹ điều trị bệnh cho em. - Ngọc nhẹ giọng.

-  Thế bệnh em đã khỏi chưa? - Thành thật sự quan tâm sức khỏe của cô.

-  Vẫn không tìm ra nguyên nhân nên khó điều trị dứt điểm nhưng em có thể vui với hiện tại.

Thành nén cơn xúc động đang dâng lên. Gặp lại cô đã là điều không nằm trong dự liệu của anh. Những tưởng hy vọng sau nhiều năm cô sẽ có được cuộc sống khỏe mạnh nhưng dường như Thượng đế không ưu ái với Ngọc. Anh xót xa nhìn người con gái anh yêu phải chịu đựng khó khăn vật vã với căn bệnh không biết tên. Thành ngập ngừng hỏi:

-  Sao em lại trở về?

-  Ở nước ngoài thời tiết khó chịu lắm, mỗi khi nhiệt độ thay đổi em lại không khỏe. Về Việt Nam khí hậu ổn định hơn. Với lại sức khỏe của mẹ em cũng yếu, bà muốn về tịnh dưỡng. Nhiều năm trước ngôi nhà rao bán nhưng không được nên mẹ em quyết định để lại và trở về sống.

-  Thế chồng em thì sao?

Ngọc thoáng ngập ngừng rồi trả lời:

-  Anh ấy… anh ấy có gia đình khác rồi.

Thành không biết phải phản ứng sao khi nghe điều này. Tất nhiên, anh có thể nói mình yêu Ngọc, khi biết cô có gia đình lòng anh đã chùng xuống nhưng nếu Ngọc có cuộc sống hạnh phúc thì anh cũng có thể buông tay. Nhưng lúc này đây, khi Ngọc cho anh biết về hoàn cảnh của mình, bất giác anh lại cảm thấy vui mừng. Có lẽ nào Thượng đế cho anh cơ hội bước vào đời cô và làm cho những đóa hồng bung nở rực rỡ nhất.

Nắng xuân đổ tràn khắp mặt vườn, xuyên qua kẽ lá tạo thành những lọn vàng vàng huyền ảo. Thành quyết tâm sẽ tiếp tục nắm lấy khoảng thời gian này và đem lại hạnh phúc cho cô gái năm xưa. Dù thời gian thay đổi, ai rồi cũng khác nhưng tình cảm và lòng kiên nhẫn của Thành vẫn không mất đi.

Cả hai tiếp tục ngồi bên nhau trầm ngâm và hồi tưởng về khoảng thời gian đã qua. Mỗi người đeo đuổi suy nghĩ của riêng mình. Gặp lại nhau âu sẽ có một kết cục khác? Không biết mối tình năm ấy của Thành sẽ trôi về đâu, hạnh phúc hay hụt hẫng nhưng những đóa hoa hồng biết chắc chắn rằng, sinh ra trên đời, đã yêu mặt trời thì sẽ mãi mãi vươn mình đến nơi ấy, dù có phải vươn thân đến vỡ vụn, dù bị ánh nắng hun đốt thì những cánh hoa vẫn sẽ bung mình đón nhận. Để rồi khi mùa xuân về, hoa sẽ lại nở đầy bên tường xưa.

Let's block ads! (Why?)

Saturday, July 23, 2016

Đại sứ Philippines tại Séc cảnh báo về sự liều lĩnh của Trung Quốc ở Biển Đông

Đại sứ Philippines tại Séc, ông Victoriano Lecaros cảnh báo với tàu sân bay và các vũ khí hiện đại, Trung Quốc có thể làm những gì họ muốn, bất chấp luật pháp và dư luận thế giới.

Tòa án Trọng tài Thường trực (PCA) tại La Haye (Hà Lan) đã lên án việc xây dựng các hòn đảo nhân tạo và các hoạt động bất hợp pháp khác cũng như yêu sách phi lý của Bắc Kinh về chủ quyền ở Biển Đông. Tuy nhiên Trung Quốc không công nhận phán quyết này, thậm chí còn dọa lập vùng nhận dạng phòng không trên Biển Đông.

Trả lời phỏng vấn của báo Novinky (CH Séc), Đại sứ Philippines tại CH Séc Victoriano Lecaros cảnh báo: "Trung Quốc có thể làm những gì họ muốn". Dưới đây là nội dung cuộc phỏng vấn:

Đại sứ Philippines tại CH Séc Victoriano Lecaros. Ảnh: Novinky.cz

Phán quyết của PCA bác bỏ yêu sách của Trung Quốc đối với bãi cạn Scarborough và lên án việc xây dựng các hòn đảo nhân tạo trái phép. Điều này có ý nghĩa gì đối với Philippines?

Phán quyết của Tòa làm rõ các yêu sách của cả hai quốc gia, những gì các nước này được hưởng và những gì không. Tòa khẳng định rõ ràng rằng hoạt động của Trung Quốc trong vùng đặc quyền kinh tế của Philippines là vi phạm luật pháp quốc tế. Họ không có quyền hiện diện ở đó.

Trung Quốc bác bỏ phán quyết của Tòa, coi điều này là vô nghĩa và thậm chí đe dọa áp dụng vùng nhận dạng phòng không (ADIZ). Ông nghĩ về những điều này?

Tôi muốn hoãn việc bày tỏ ý kiến cho đến thời điểm mà họ thực hiện, bởi vì bây giờ đây chỉ mới là tình huống giả thuyết. Nó giống như một trận cờ vua, anh đi quân vua đến đâu thì tôi sẽ chiếu đến đấy. Có lẽ ở giai đoạn này mà đưa suy đoán những gì Trung Quốc sẽ làm là không hữu ích.

Ông có tin rằng phán quyết có thể thay đổi tình hình, và nếu không thì làm thế nào để thực thi?

Đây là một thể chế do Liên hợp quốc lập ra, Tòa phán quyết những gì là phù hợp với luật pháp, tuy không làm thay đổi thế giới, song chỉ ra những gì cần làm để đạt sự tiến bộ. Khi chúng tôi đã đệ đơn kiện vào năm 2013 thì Trung Quốc từ chối tham gia vào quá trình này. Và tất nhiên anh phải trả án phí cho Tòa. Ban đầu Philippines đã trả một nửa án phí, song Trung Quốc thì không trả một xu. Cuối cùng chúng tôi đã trả toàn bộ án phí.

Các ông sẽ yêu cầu Trung Quốc phải rời các hòn đảo nhân tạo chứ?

Vào thời điểm hiện tại chúng tôi không biết và tôi sẽ không suy đoán một lần nữa. Chúng tôi không thể áp đặt cho Trung Quốc phải làm gì. Nếu Trung Quốc không có khả năng kinh tế và quân sự như bây giờ thì đã chẳng có cuộc trò chuyện của chúng ta ngày hôm nay.

Ông có thể nói rõ hơn là Trung Quốc lấy gì để biện minh cho yêu sách của mình?

Bản đồ với "đường chín đoạn" (ôm tới 90% diện tích của Biển Đông) trên Biển Đông do Tưởng Giới Thạch đưa ra vào năm 1947, tức là hai năm trước khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Chính quyền Tưởng Giới Thạch đưa ra những yêu sách về lãnh thổ cũng tương tự như chính phủ Bắc Kinh ngày nay.

Ông có lo ngại rằng Trung Quốc sẽ dám sử dụng sức mạnh quân sự để đoạt lấy lợi ích kinh tế như đang đe dọa?

Một lần nữa lại là câu hỏi Trung Quốc có làm hay không. Khả năng là có, nhưng họ có làm hay không thì tôi không biết. Tôi cho rằng điều này phụ thuộc vào giới cầm quyền và cách họ nắm bắt tình hình trong khu vực. Từ cuối những năm 70 họ có kinh nghiệm trong cuộc đối đầu quân sự với Việt Nam. Cách đây gần ba năm họ đưa giàn khoan dầu vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Có quá nhiều sự ầm ĩ về việc này và có sự đụng độ tàu thuyền của hai bên.

Trung Quốc hiện nay có tàu sân bay và các vũ khí hiện đại khác nên họ cảm thấy mình là một siêu cường, song trước pháp luật thì các nước lớn và các nước nhỏ đều bình đẳng. Pháp luật không thể vận hành theo cách khác được.

Trung Quốc có tranh chấp với các quốc gia khác như Việt Nam, Malaysia và Brunei. Các ông có dự tính sẽ phối hợp với họ để giải quyết vấn đề?

Đây là một trong những sự lựa chọn, Trung Quốc có tranh chấp với Việt Nam, Malaysia và thậm chí Indonesia. Các nước này phàn nàn về việc tàu đánh cá của Trung Quốc tiến sát bờ biển của họ trong khi đánh cá biển là nghề truyền thống của dân nước họ. Hồi tháng Ba, lực lượng bảo vệ bở biển Indonesia đã bắt giữ các thuyền viên của tàu đánh cá Trung Quốc. Bây giờ Philippines cũng đã bắt giữ ngư dân Trung Quốc xâm phạm vùng biển trái phép.

Sự hỗ trợ của người Mỹ quan trọng thế nào đối với các ông?

Sự hỗ trợ của bất cứ ai cũng được hoan nghênh. Người Mỹ luôn nói rằng họ không nghiêng về bên vào trong vấn đề tranh chấp lãnh thổ. EU cũng vậy. Nhưng cả hai bên - Mỹ và EU – đều nói rằng phán quyết của Tòa án Trọng tài Thường trực phải được tôn trọng.

Nguồn: TTXVN

Video tin tức xem nhiều nhất:

Let's block ads! (Why?)