Friday, June 17, 2016

Tiếng yêu ấy ta để cho ai?

 Đã rất lâu kể từ khi chúng ta chia xa, đôi người đôi ngả. Em cứ tưởng rằng mình rồi sẽ lãng quên được anh rất nhanh thôi. Nhưng không phải thế! Từ khi ấy cho tới tận bây giờ, trong em chưa từng nguôi ngoai những yêu thương vẫn dành trọn cho anh. Chỉ là rất êm đềm mà không còn cuồng nhiệt như trước!

Từng lời yêu thương xa mờ em vẫn luôn giấu kín, mặc cho nỗi nhớ trào dâng thành giọt lệ trong veo nơi khóe mắt cay cay. Những yêu thương cũ nhàu nhĩ trong tâm trí khiến em chỉ muốn mọc cánh mà bay lên cho thân mình khỏi nặng trĩu. Đôi lúc em tự trách bản thân quá khờ dại bởi cứ theo đuổi mãi một điều đã thuộc về quá khứ xa xăm.

Thời gian cứ mải miết trôi, đưa anh và em trở về như hai người bạn, chẳng còn những ngọt ngào ngày xưa. Hai chúng ta đều phải từ bỏ nhau, từ bỏ cái yêu thương bao tháng ngày vun đắp vì một phút giây nông nổi của tuổi trẻ. Giờ đây, dường như tình mới đã tới với anh – thật dễ dàng. Từng dòng trạng thái của anh trên trang cá nhân, những lời tâm sự khi anh tình cờ trò chuyện cùng em đều cho em thấy anh đang rất hạnh phúc bên tình yêu đó.

Tiếng yêu ấy ta để cho ai?

Ảnh minh họa

Em lặng đi trước những dòng tâm sự ấy. Có phải anh chẳng hề bận tâm về mối tình của chúng ta? Có chăng em chỉ như lớp bọt sóng giữa đại dương bao la, trôi nổi vô định rồi biến mất không dấu vết, không là gì trong anh cả?

Lòng em cứ thổn thức, cứ luôn tồn tại muôn vàn câu hỏi dành cho anh. Phải chăng khi yêu nhau ta đã đánh rơi mất nhịp thương nào? Em chỉ còn biết một mình ôm niềm đau đớn, trách anh tại sao quá vô tình! Lỡ bước đi mà bỏ lại đằng sau cả một chiều xanh nắng, nơi luôn có bóng hình một cô gái bé nhỏ yêu anh!

Thế nhưng tưởng chừng như chỉ có mình em vẫn đang loay hoay trong mớ tình cảm đổ nát hỗn độn ấy, em nào hay biết rằng còn có một người khác là anh – người vẫn đang giấu đi tình cảm của chính mình từng ngày. Anh vẽ ra cho mình một yêu thương mới trong trí tưởng tượng để cho em thấy, cho em ngỡ rằng anh vẫn đang ổn, đang hạnh phúc bên tình mới. Từ đó, để cho em cứ thế mà rời bỏ anh, tới với một tình yêu mới. Bởi anh muốn em được nở nụ cười thực sự, muốn em tìm được một vòng tay khác che chở cho em tốt hơn anh!

Nhưng anh à, người đã quên cái tính của em rồi. Em luôn là cô bé cố chấp, cứng đầu mặc cho ai có ngăn cản, em vẫn sẽ làm cho tới cùng. Vì em vẫn luôn cần anh, vẫn luôn muốn nắm giữ từng sợi thương anh trao ngày nào. Dù anh thật sự có tình mới, em cũng không dám tự tin rằng mình có thể xếp anh cùng những kí ức xưa vào một góc nào đó mà quên đi.

Tiếng yêu ấy ta để cho ai?

Ảnh minh họa

Thế nhưng tại sao giờ đây dù hai ta vẫn ưu ái dành cho nhau những tình cảm đặc biệt nhưng em lại không thể bước tới bên anh. Không thể tay nắm tay cùng nhau đi qua những con phố dài, mà em chỉ dám giữ những dòng cảm xúc đó thật sâu trong lòng. Anh cũng vẫn luôn dối em, dối lòng mình rằng anh đang yêu đắm say. Có chăng là vì đôi ta đều lo sợ cho mai sau?

Giờ đây dù yêu thương chưa từng mờ nhạt nhưng đôi ta đã lỡ một lần buông tay, không một ai còn đủ can đảm để bước tới. Tất cả giờ chỉ còn là yêu thương xưa cũ, đã xa lắm rồi! Ta đành để dành cho nhau cái tên“Người yêu cũ” với nỗi xót xa trong lòng mình chưa bao giờ vơi đi!

Theo Guu

Let's block ads! (Why?)

Nữ giúp việc quen tay bị “mắt thần” đưa vào “bộ nhớ”

Được một gia đình sống tại tòa nhà Keangnam tin tưởng,  Vinh thoải mái ra vào căn hộ. Tuy nhiên, nữ giúp việc này lại không thể chiến thắng nổi lòng tham khi đến giúp việc nhà cho gia chủ.

Ngày 17-6, nhận thấy tài sản chiếm đoạt không lớn, bị cáo đã khắc phục hết hậu quả và tự thú nên HĐXX sơ thẩm TAND TP Hà Nội quyết định chỉ xử phạt Ngô Thị Vinh (SN 1977, trú ở xã Yên Mỹ, Yên Mô, Ninh Bình) 8 tháng tù giam về tội “Trộm cắp tài sản”. Bị hại trong vụ trộm là gia đình ông Shin Chang Yong (quốc tịch Hàn Quốc) – sinh sống tại tòa nhà Keangnam, quận Nam Từ Liêm, Hà Nội.

Tiến hành xét xử, tòa án làm rõ tháng 10-2014, Ngô Thị Vinh được gia đình ông Shin Chang Yong ký hợp đồng  giúp việc nhà theo giờ. Cụ thể, cứ sáng hàng ngày (trừ chủ nhật), Vinh đến căn hộ của gia đình người Hàn Quốc để giặt là quần áo, lau dọn nhà cửa và rửa bát đĩa, cốc chén.

Nữ giúp việc quen tay bị mắt thần đưa vào bộ nhớ

Không thắng nổi lòng tham, Ngô Thị Vinh đã thực hiện hành vi thật đáng xấu hổ

Sau một thời gian gắn bó với gia đình ông Shin Chang Yong, sáng 8-1-2016, trong lúc xếp quần áo vào tủ, nữ giúp việc này phát hiện chiếc ví tiền ở ngăn kéo tủ. Lòng tham trỗi dậy, Vinh mở ví ra và rút trộm 140 USD.

Kết thúc công việc như mọi ngày, đối tượng lại khóa cửa căn hộ để ra về. Xuống đến sân tòa nhà Keangnam, Vinh liền lấy số tiền đô la Mỹ vừa trộm cắp được đổi cho một phụ nữ (không quen biết) được 2,5 triệu đồng.

Rút ví quen tay nên ngay sáng hôm sau, Vinh tiếp tục “mổ” thêm 70 USD nữa của gia đình ông Shin Chang Yong ở trong ngăn tủ quần áo. Trong cả 2 lần trộm tiền, đối tượng đều nghĩ sẽ không bị phát giác. Tuy nhiên, Vinh đâu biết rằng toàn bộ hành vi rất đáng hổ thẹn của mình đã bị “mắt thần” của camera lưu giữ vào “bộ nhớ”.

Chiều 9-1-2016, phát hiện ví tiền bị rút lõi, ông Shin Chang Yong bèn mở camera ra xem lại thì thấy thủ phạm không ai khác, ngoài nữ giúp việc của gia đình. Ngay sau đó, bị hại trích sao đoạn video tố giác kẻ trộm vào USB, rồi đến cơ quan công an  trình báo.

Biết tin, gia chủ đưa vụ việc ra pháp luật, Vinh tức tốc đến cơ quan công an đầu thú và nộp lại 70 USD trộm cắp nhưng chưa kịp ăn tiêu. Quá trình bị bắt giữ và điều tra, gia đình Vinh cũng đã khắc phục hết hậu quả thay cho bị cáo.

Tại tòa, HĐXX còn làm rõ trước vụ trộm cắp tiền ở căn hộ, thuộc tòa nhà keangnam này, tháng 9-2012, Ngô Thị Vinh cũng từng bị TAND huyện Gia Lâm tuyên phạt 15 tháng tù nhưng cho hưởng án treo cũng về tội “Trộm cắp tài sản”.  

 Theo_An ninh thủ đô 

Let's block ads! (Why?)

Tuổi trẻ là không chỉ để dành…

Không bao giờ tiếc vì không có được người mình yêu chỉ buồn vì hi sinh của mình là vô nghĩa.Không bao giờ hối hận vì những việc đã làm chỉ nuối tiếc vì còn trẻ mà chưa là được nhiều điều mình mong muốn. Tuổi trẻ chỉ đến một lần trong đời nên hãy biết tận dụng nó nhiều nhất có thể.

Khi còn nhỏ tôi hay hay ước ao mình lớn thật nhanh dể được đi nhiều nơi, khám phá nhiều thứ mà thế giới của con nít không bao giờ có được. Nhiều khi thấy những anh chị lớn hơn tôi vài tuổi đã biết đến Yêu là gì tôi cũng háo hức lắm, Muốn mình cũng được lớn lên được tận hưởng cái thứ tình cảm ngọt ngào lãng mạn của cái gọi là Mối tình đầu như trên những bộ phim Hàn Quốc mà tôi hay xem.

Năm tháng trôi qua, tôi cũng quên dần mong ước viển vông khi còn bé để rồi tình cờ một ngày Mối tình đầu cũng đến. Tôi còn nhớ rất rõ những năm tháng tuổi trẻ bồng bột dại khờ đó, tôi đã dùng sự nông nổi, cuồng nhiệt của tuổi trẻ để yêu một người đàn ông. Hàng ngày quấn quýt lấy anh, nhõng nhẽo như những đứa trẻ. Vì chính sự trẻ con vô tình đã khiến cả hai chúng tôi phải xa nhau.

Tuổi trẻ là không chỉ để dành…

Sau này, khi chúng tôi lạc mất nhau tôi mất ngủ hai nằm ròng rã. Tôi chưa từng có một đêm ngủ ngon giấc, các biện pháp cải thiện giấc ngủ đều trở nên dư thừa. Mỗi đêm tôi đều suy nghĩ về những chuyện cũ, về những điều đã trôi qua. Tôi nói với bản thân mình rằng sau này, nếu có thể yêu một người đàn ông khác. Tôi nhất định sẽ yêu bằng sự trưởng thành của chính mình, tôi sẽ không ồn ào, sẽ tĩnh lặng ở cạnh người ấy. Sẽ không ghen tuông, không tranh cãi. Tôi sẽ yêu người ấy bằng một tình yêu dịu dàng, nhưng vẫn sẽ nồng nhiệt. Yêu bằng tất cả sự trưởng thành.Nhưng cuối cùng, tôi lại dùng sự trưởng thành của mình để yêu người đàn ông tôi đã yêu bằng hết thảy sự nồng nhiệt của tuổi trẻ. Nhưng cuối cùng, chúng tôi vẫn không có lấy một kết thúc tốt đẹp.

Đúng như người ta đã nói, quyển sách đã đọc qua, cho dù có đọc lại. Kết thúc vẫn sẽ không thay đổi trừ khi chính tác giả muốn viết lại cuốn sách để kết thúc có hậu hơn.

Cuộc sống có những nốt thăng thì phải có nốt trầm. suốt một quãng thời gian rất dài sau chia tay tôi gần như rơi vào trạng thái trầm cảm, những đêm dài mất ngủ liên tục kéo về nhưng ngay chính lúc tôi tưởng như đã mất đi tất cả tình yêu và lòng tự trọng vì một người đàn ông thì tôi mới nhận ra thực sự mình đang có tất cả. Tôi còn tuổi trẻ, còn nhiệt huyết, còn đam mê sống. Muốn được đi nhiều nới, khám phá nhiều điều, thứ thách bản thân với nhiều thứ trải nghiệm mới mẻ mà chỉ có tuổi trẻ mới đem lại. Từng chút một tôi cuốn mình với đam mê viết, vẽ, múa, với những món ăn ngon tự tay nấu cho gia đình, những cuộc gặp gỡ đám bạn thân không bao giờ hết chuyện dần khiến tôi nguôi ngoai và quên đi hình ảnh người của Mối tình đã vỡ. Chỉ thi thoảng những ký ức buồn lại vô tình tìm về giữa những đêm lạnh nằm thao thức nhưng dù cô đơn đến mấy cũng chưa khi nào tôi có ý định tìm một ai đó để chỉ khỏa lấp đi chỗ trống trong tâm hồn bởi một người phụ nữ từng vấp ngã sẽ thực sự hiểu đâu mới là tình yêu thật chứ không phải cảm xúc bồng bột nông nổi thoáng qua. Tôi không tin vào thứ tình yêu sét đánh, càng không tin có thứ tình cảm nảy sinh trong thời gian ngắn mà mãi sau này nó vẫn bền chặt. Tình yêu là sự thông cảm, thấu hiểu tâm hồn của nhau từng chút một. Cái gì chóng vánh sẽ nhanh trôi, và thiếu đi sự chân thành nơi trái tim mình. Tôi:

Không bao giờ tiếc vì không có được người mình yêu chỉ buồn vì hi sinh của mình là vô nghĩa.

Không bao giờ hối hận vì những việc đã làm chỉ nuối tiếc vì còn trẻ mà chưa là được nhiều điều mình mong muốn.

Tuổi trẻ là không chỉ để dành…

Tuổi trẻ chỉ đến một lần trong đời nên hãy biết tận dụng nó nhiều nhất có thể để sau này khi đã tìm được một bờ vai để tựa, một bản tay để nắm, một tâm hồn đồng điệu để cùng nhau xây dựng một mái ấm, ta không thấy hối tiếc vì quãng thời gian trẻ tuổi mình chưa làm được đi nhiều nơi, khám phá nhiều thứ, cống hiến sức lực cho những điều mình cho là ý nghĩa trong cuộc sống. Trói buộc cuộc sống vì những thứ mình không thích, không được làm với đam mê là điều thật sự đáng tiếc.

Bạn không thể có một khởi đầu tốt đẹp nếu như không thôi nghoảnh đầu nhìn về quá khứ. Vì Tuổi trẻ không phải là để dành!

Theo Guu

Let's block ads! (Why?)

Tôi bị mẹ chồng “hành hạ” vì… quá xấu

Tôi tức giận, không nhịn nổi nữa, định quay ra nói với mẹ tại sao bà có thể suy nghĩ hạn hẹp như vậy? Thì Mạnh lên tiếng “Mẹ ơi, làm thế thì tan nửa nát nhà mất… Con sẽ không có thêm con nữa đâu!”

Ngày còn đi học, tôi luôn tự ti và mặc cảm về ngoại hình của chính mình, các bạn nam trong lớp toàn gọi tôi là “Ngân vịt” còn những bạn nữ xinh đẹp thì thường hoặc là họ chơi với tôi để nổi bật cho chính họ, hoặc là không cho tôi chơi cùng vì sợ ngoại hình của tôi sẽ làm kém long lanh đội hình của họ. Tôi cao chưa đầy mét rưỡi, với làn da ngăm, mắt một mí, mũi to bè và làn da lấm tấm mụn. Để vượt qua nỗi mặc cảm, tôi vẫn tự động viên mình rằng, mình vẫn còn lành lặn, tốt bụng và có đầu óc.

Cho đến ngày tôi học năm cuối đại học, tuy không thay da đổi thịt, nhưng nhờ biết chăm sóc bản thân, da mặt tôi đỡ mụn hơn, biết trang điểm và ăn mặc hơn một chút thì bây giờ vẫn xấu nhưng không đến nỗi xấu tệ. Thế mà tôi lại may mắn gặp được chồng tôi bây giờ là Mạnh, anh cao to, không quá đẹp trai kiểu bóng lộn mà đẹp kiểu chín chắn, từng trải. Khi yêu nhau, bạn bè tôi thường xuýt xoa khen rằng tôi tốt số, vớ được anh vừa giỏi, gia đình điều kiện mà hình thức lại đẹp. Còn anh, tuy không nói nhưng tôi vẫn biết được sự tò mò và cuối cùng là không tin nổi tôi là bạn gái anh. Họ nói đại loại như: “Mãi chưa yêu ai, tưởng mày (chồng tôi) phải lựa chọn người thế nào… chứ thế này thì… chẹp…”, còn một số ít đồng nghiệp nữ đã từng để ý đến anh trưởng phòng phong độ thì nhìn và cười nhạt với tôi.

Đến cả khi ra mắt gia đình anh, tôi nhận ra ánh mắt thất vọng của họ khi anh nói kiên quyết yêu và lấy tôi. Nhận được sự phản đối kịch liệt từ gia đình, nhất là mẹ anh, nhưng tình yêu của anh, sự kiên quyết của anh đã buộc lòng họ phải chấp nhận người con dâu là tôi.

Trở thành dâu con trong một nhà, vì sẵn không thích nên mẹ chồng thường hay bóng gió mỗi khi xem chương trình có cô gái nào xinh đẹp: “À, người ta vừa đẹp lại vừa tài năng” “À thời buổi này thì tốt gỗ làm sao mà đủ. Tốt nước sơn trước rồi người ta mới xem có tốt gỗ hay không”.

Tôi bị mẹ chồng “hành hạ” vì… quá xấu

Những lần như vậy, Mạnh luôn là người ở giữa, vừa xoa dịu tôi, vừa khuyên bảo mẹ, kể với mẹ về những đức tính tốt của tôi: “Ngân gia cảnh nghèo khó, thời sinh viên cô ấy đã tự trang trải cuộc sống và nuôi cả đứa em ăn học, cô ấy có đầu óc, học hành giỏi giang, nhân ái, hay giúp đỡ người khác…”

Biết tình mẹ chồng, tôi cũng nhẫn nhịn và khéo léo trong cư xử, quan tâm bà nhiều, khi bà không vui thì hỏi han, hay mua quà cáp quan tâm bà… Dần dà, nỗi giận trong bà cũng nguôi ngoai và bà cũng hiểu tại sao con trai bà yêu tôi.

Khi tôi có bầu song sinh, cả hai bên gia đình đã rất hạnh phúc. Mẹ chồng tôi cũng hay mua sắm, nấu nướng các món ngon bổ dưỡng cho tôi. Tôi thấy bà hay nói chuyện với bố chồng: “Năm nay nhà ta có lộc lớn quá, đúng là chuyến đi năm ngoái của vợ chồng ta thật màu nhiệm, cầu mong nó sinh hai bé trai hoặc bé trai bé gái khỏe mạnh, đẹp đẽ”.

Nhưng tôi sinh ra lại là hai bé gái. Vợ chồng tôi vẫn rất yêu hai thiên thần bé bỏng của mình. Nhưng mẹ chồng tôi có vẻ thất vọng. Mỗi lần giúp tôi bế con là bà lại thở dài thườn thượt và nhanh nhanh chóng chóng để đi làm việc khác.

Một lần, tôi nghe được cuộc nói chuyện của mẹ với chồng tôi: “Không phải mẹ không yêu cháu, dù sao cũng là cốt nhục của con. Nhưng cứ nhìn ngoại hình giống hệt con Ngân thì mẹ lại buồn. Con trai đã đành, con gái thì sau này chúng nó lớn lên, lại trở thành xấu xí sẽ lại bị gia đình khác dè bỉu.” Bà tiếp “Rồi nữa, ai chẳng muốn được người khác khen ngợi con cháu mình. Dẫn cháu đi chơi mà người khác, dù là lời khách sáo nhất cũng ngượng ngập không thể nói ra miệng thì mẹ phải làm sao?” và bà liền ướm hỏi con trai “Hay con xem thế nào phải cho mẹ một thằng cu nữa chứ? Trai gái mẹ đều quý nhưng có cháu trai còn nối dài hương hỏa gia đình. Mẹ sợ đứa nữa nó lại giống hệt mẹ nó thì cháu mẹ hóa ra cá sấu à? Nó làm hỏng hết gen nhà mình rồi. Mẹ chỉ cần là con của con, còn mẹ của đứa bé là ai đối với mẹ cũng như nhau cả!”, bà quyết định nói thẳng mong muốn nguyện vọng của mình.

Tôi tức giận, không nhịn nổi nữa, định quay ra nói với mẹ tại sao bà có thể suy nghĩ hạn hẹp như vậy? thì Mạnh lên tiếng “Mẹ ơi, làm thế thì tan nửa nát nhà mất… Con sẽ không có thêm con nữa đâu!” thì mẹ chồng tôi uất quá, gục xuống sàn. Bây giờ bà đang nằm trong viện càng được cớ nói chồng tôi. Tôi mừng vì chồng vẫn trân trọng, yêu và bảo vệ mình, nhưng cũng vừa buồn vì mẹ chồng, cũng không biết làm cách nào cho bà nguôi ngoai. Xin cho tôi một lời khuyên!

Theo Phunuonline

Let's block ads! (Why?)

“Giá như được… xấu đi một tí!”

Ai bảo xấu mới là cái tội, đôi khi đẹp cũng là một cái tội đấy!

Quỳnh xinh đẹp. Không ai có thể phủ nhận điều đó. Từ bé, Quỳnh đã luôn được khen ngợi bởi vẻ đẹp của mình. Không ít lần có người nói với Quỳnh: “Em có tiền tỉ bố mẹ cho đấy, em biết không?”. Quỳnh lớ ngớ chả hiểu gì thì họ thản nhiên chỉ vào mặt cô mà rằng: “Chính là cái mặt này này!”.

Ngoại hình đẹp chắc hẳn phải là một lợi thế lớn, một niềm tự hào đối với người sở hữu nó, nhất là phụ nữ . Người ta còn nói, sức mạnh của đàn ông nằm ở những bó cơ, sức mạnh của đàn bà lại nằm ở nhan sắc cơ mà! Khi còn bé, Quỳnh cũng thấy vui vui mỗi khi có ai khen mình xinh xắn, dễ thương. Nhưng càng lớn, đối với 1 người có phần hướng nội như cô thì vẻ đẹp ngoại hình lại thực sự là thừa thãi, thậm chí còn toàn mang lại phiền phức mà thôi!

Hồi học cấp 3, cái tuổi mới lớn ẩm ương, các chàng trai cô gái bắt đầu tập tọe yêu đương. Quỳnh với vẻ ngoài nổi trội nghiễm nhiên trở thành người trong mộng của khá nhiều cậu bạn cùng trang lứa. Nhưng những sự quan tâm, những món quà nhỏ và lời tỏ tình ngượng ngập trong ngăn bàn lớp học… của họ chỉ khiến cô thấy phát bực. Sau đó, hễ cứ thấy những thứ tương tự như thế là cô ném hết vào sọt rác. Thế là Quỳnh bị gắn ngay cho mác “chảnh, kiêu”, đồng thời trở thành tấm bia cho các cô gái khác chĩa mũi nhọn vào. Họ thường bĩu môi nguýt dài: “Được tí nhan sắc hơn người mà tưởng mình ghê gớm lắm sao ? Tưởng là công chúa hay hoa hậu à?”.

“Giá như được… xấu đi một tí!”

Suốt những năm tháng đó, mong ước nhỏ nhoi của Quỳnh là được yên thân để học tập và ôn thi đại học, ấy thế nhưng cô lại vô tình trở thành mục tiêu công kích của nhiều người, sự tĩnh lặng quanh cô vì thế mà cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Lần đầu tiên trong đời, cô ước giá như mình không được xinh đẹp thế này!

Lên đại học, với vẻ ngoài nổi bần bật, Quỳnh vẫn luôn được cánh con trai yêu thích và tán tỉnh. Mãi chẳng thấy Quỳnh ưng chàng nào, đám con gái ghen tị với cô lại thi nhau xì xào: “Nó xinh thế, không phải đại gia thiếu gia thì nó thèm vào! Có nhan sắc trời cho nên phải biết dùng đúng chỗ chứ! Thế là khôn đấy!”. Người thì quả quyết đã nhìn thấy cô đêm hôm được xế hộp đưa đón, còn có tin đồn chắc như đinh đóng cột rằng cô đã phải vào bệnh viện “giải quyết hậu quả”.

Thấy Quỳnh thường xuyên lên thư viện học bài thì có người trêu đểu: “Đẹp thế thì dùng vốn tự có mà lấy chồng giàu, học lắm học nhiều cũng để làm gì đâu hả em?”. Ban đầu nghe những lời ong tiếng ve đó Quỳnh tức lắm, nhưng sau đó cô quyết tâm trơ mặt luôn, mặc ai nói gì thì nói, việc của cô, cô cứ làm. Đành là vậy, nhưng trong lòng cô cũng không ít lần thầm ước ao rằng ngoại hình của bình được… bình thường thôi. Xinh đẹp ư, nào có báu bở gì đâu!

Ra trường đi làm, với ngoại hình bắt mắt và một bản hồ sơ không tệ, Quỳnh dễ dàng được nhận vào 1 công ty có tiếng. Nhưng hỡi ôi, vào công ty thì cô lại toàn được giao mấy việc chẳng đúng chuyên môn gì hết, tỉ như: gặp gỡ tiếp chuyện đối tác, tháp tùng sếp đi tiệc tùng, bồi sếp đi công tác… Mặc dù lương lậu được sếp trả khá hậu hĩnh, sếp cũng là người đứng đắn, nhưng đó không phải là điều cô mong muốn!

Chưa nói đến việc thấy cô thường xuyên đi cùng sếp trong những chuyến công tác xa gần, đồng nghiệp trong công ty lại túm năm tụm ba xì xầm bàn tán đủ thứ sau lưng cô. Cô kiến nghị với sếp thì sếp thủng thẳng: “Em lạ thật! Vừa được nhàn thân, lương cao lại hông muốn, thích về phòng dự án cày cuốc cho gầy mòn người ra à? Chính vì em đẹp nên mới được giao những việc nhẹ lương cao như thế, người khác muốn cũng không được đâu!”. Quỳnh nghe thế chỉ biết cười khổ, nghĩ bụng giá như cô xấu hơn 1 tí thì chắc hẳn giờ này cô đang chễm chệ ở phòng dự án làm đúng chuyên môn yêu thích của mình rồi ấy nhỉ!

Dạo gần đây, có một sếp già ở công ty đối tác, vợ con đề huề rồi mà khi gặp Quỳnh vẫn tít hết mắt vào. Lão bắt đầu theo đuổi cô ráo riết, thề thốt sẽ bỏ vợ ngay lập tức để rước cô về làm thiếu phu nhân này nọ. Cô bực lắm, nhưng vì là đối tác nên vẫn phải từ chối một cách lịch sự, chỉ mong sao nhanh chóng kết thúc hợp đồng để cô được thoát nợ.

Nhưng vào một chiều, đúng lúc Quỳnh tan làm thì 1 đám người tới chặn trước cửa công ty cô, vừa nhìn thấy cô, người phụ nữ cầm đầu chẳng nói chẳng rằng lao vào vừa chửi mắng vừa tát cô, giật tóc, còn định xé quần áo cô ngay giữa thanh thiên bạch nhật. May có người vào can cô mới thoát ra khỏi “móng vuốt” của bà ta. Quỳnh tối tăm cả mặt mũi, chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Mãi sau mới rõ, thì ra bà ta là vợ của lão giám đốc “dê cụ” kia, thấy chồng mình si mê Quỳnh thì điên lắm, lại nghĩ chồng mình giàu có thế, sẵn sàng dâng tiền dâng của thì có con ranh nào cầm lòng được! Do đó mà dẫn đến vụ dằn mặt Quỳnh như vậy. Trước khi ra về, bà ta còn nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô rồi phán: “Chị đây ghét tất cả những đứa con gái xinh đẹp! Đẹp cũng là 1 cái tội đấy, biết không hả cưng!”.

Quỳnh mặc dù trong sạch nhưng giờ có giải thích thì còn ý nghĩa gì nữa, người ta sẽ nói ngay: “Không có lửa làm sao có khói”! Rồi ngày mai thôi, chuyện cô bị đánh ghen tơi tả tất cả đồng nghiệp sẽ biết, có khi còn lan ra cả mấy tòa nhà văn phòng xung quanh nữa ấy chứ. Nếu tiếp tục làm việc ở đây thì cô sẽ phải đối mặt với những ánh mắt chẳng lấy gì làm hay ho. Nếu cô nghỉ việc, cô sẽ là tội đồ phải trốn chạy vì thị phi và sự việc liên quan đến cô sẽ còn là câu chuyện lúc trà dư tửu hậu của đám bà tám dài dài sau này.

Ê chề đứng giữa phố đông người qua lại, trong con mắt tò mò và những chỉ trỏ, xì xầm của mọi người, Quỳnh lúc ấy chỉ có một suy nghĩ: “Giá như được xấu đi 1 tí!”.

Theo Mask online

Let's block ads! (Why?)

Xế hộp vận chuyển đồ chơi nhập lậu nguy hiểm

Số đồ chơi nguy hiểm được nhồi trong 6 thùng car-ton, vận chuyển bằng taxi và xe ô tô 4 chỗ.

Vào khoảng 2h20 ngày 15-6, tại khu vực đường Phạm Ngọc, phường Ngọc Xuyên, Đồ Sơn, Hải Phòng, tổ công tác Đồn Biên phòng Đồ Sơn thuộc Bộ chỉ huy Bộ đội biên phòng Hải Phòng phát hiện nghi vấn, kiểm tra 2 xe ô tô (xe taxi  BKS: 30T-2119 và xe 4 chỗ BKS: 15A-19494), do Vũ Văn Trung (SN 1992), ở tổ dân phố Nguyễn Huệ, phường Minh Đức, Đồ Sơn; và Nguyễn Văn Đức (SN 1984), ở phường Lê Lợi, Ngô Quyền, điều khiển.

Xế hộp vận chuyển đồ chơi nhập lậu nguy hiểm

Số đồ chơi nguy hiểm bị thu giữ

Xế hộp vận chuyển đồ chơi nhập lậu nguy hiểm

Xế hộp vận chuyển đồ chơi nguy hiểm

Đi cùng xe là Đỗ Tuấn Khanh và Hoàng Gia Quang, đều SN 1992, trú tại phường Ngọc Hải, Đồ Sơn. Trên xe, lực lượng chức năng xác định có 6 thùng car-ton đựng hàng nhập lậu đồ chơi nguy hiểm.

Gồm: 43 khẩu mô hình súng dài, 12 mô hình súng ngắn, mô hình thân súng 7 chiếc, 10 viên đạn mô hình có hình dạng giống đạn súng AR15, 78 hộp tiếp đạn các loại (đạn bi là loại đóng hộp, túi nilon nhỏ từ 30 đến 50 viên/túi), 4 mô hình nòng súng, 2 mô hình khóa nòng, 12 mô hình báng súng các loại, 1 tay cầm súng mô hình, 11 phụ kiện và các chi tiết nhỏ liên quan.

Vụ việc đang được cơ quan chức năng điều tra, xác minh làm rõ để xử lý theo quy định của pháp luật.

Theo_An ninh thủ đô 

Let's block ads! (Why?)

Video con tin chen chúc trong nhà vệ sinh trốn kẻ xả súng hộp đêm tại Orlando

(ĐSPL) - Hơn một chục người chen chúc trong một nhà vệ sinh của hộp đêm Pulse tại Orlando, Mỹ đã cố gắng giữ bình tĩnh, im lặng để tay súng không phát hiện.

Vnexpress dẫn tin CBS cho biết, đoạn video do Miguel Leiva, một người sống sót trong vụ thảm sát ở hộp đêm Pulse tại thành phố Orlando của Mỹ ghi lại. Họ cố thủ trong nhà vệ sinh bốn tiếng, bất chấp kẻ xả súng Omar Mateen lớn tiếng yêu cầu ra ngoài.

"Trong đó rất nóng, mùi máu, người chết khắp nơi", Leiva nhớ lại. Vài người khóc nấc lên vì sợ, họ ôm chặt lấy nhau.

"Có một cái cốc trong nhà vệ sinh, chúng tôi đổ đầy nước, lần lượt đưa cho mọi người uống", Leiva nhớ lại. Tất cả điện thoại đều đặt chế độ rung, họ cố giữ im lặng để tay súng không phát hiện. Bản thân Leiva cũng trúng hai phát đạn.

Miguel Leiva quay lại video trong tuyệt vọng, nghĩ rằng mình sẽ chết. - Ảnh: Local 10

Trong lúc đó bên ngoài câu lạc bộ, chỉ huy lực lượng đặc nhiệm SWAT, đại úy Mark Canty đang cố gắng giải cứu con tin.

"Trong suốt quãng thời gian đó, sĩ quan của chúng tôi đã nỗ lực giải cứu con tin. Chúng tôi đưa mọi người ra ngoài, và đã đưa được rất nhiều người ra ngoài trước khi đấu súng lần cuối ", Canty cho biết.

Tuy nhiên, những người mắc kẹt trong nhà vệ sinh không có lối thoát ra ngoài. Họ liên tục nhắn tin cho gia đình và cảnh sát, trong lúc đội SWAT tập trung vào nhiệm vụ giải cứu nhóm người này.

"Tôi ghi lại đoạn video đề phòng bất trắc, tôi đã nghĩ mình không sống nổi, chắc chắn sẽ chết", Leiva nói. Anh gửi đoạn video cho bạn gái để cô biết được tình huống bên trong. "Nhưng thật không ngờ, có người đã tới".

"Chúng tôi tin chắc hắn đang ở trong nhà vệ sinh", Canty nói. "Chúng tôi biết vẫn còn người trong đó, có lẽ là ở trong nhà vệ sinh. Chúng tôi cũng được tin vẫn còn nhiều người mặc kẹt trong các căn phòng khác ở câu lạc bộ".

Cuối cùng, đội của Canty đột kích bên trong, đấu súng và giết chết Mateen, đưa những người sống sót ra ngoài. Có tổng cộng 49 người thiệt mạng ở hộp đêm Pulse tối 12/6 và 53 người khác bị thương.

Mặc dù Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS) lên tiếng nhận trách nhiệm, nhưng giới chức Mỹ tuyên bố không có bằng chứng rõ ràng cho thấy IS đứng sau chỉ đạo. FBI đang điều tra vụ bắn giết theo hướng hận thù cá nhân thay vì tấn công khủng bố.

Bên cạnh đó, theo VOV, phát biểu sau cuộc gặp với những người sống sót và gia đình các nạn nhân thiệt mạng trong vụ xả súng tại Orlando hôm 16/6, Tổng thống Obama khẳng định, nước Mỹ liên tục đối mặt với các vụ xả súng và những gì xảy ra tại Orlando nằm trong số đó. Mặc dù động cơ của các vụ xả súng khác nhau nhưng đều gây ra thương vong.

GIA BẢO (Tổng hợp)

Nguồn: Người Đưa Tin

Video tin tức được xem nhiều:

Let's block ads! (Why?)